Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1Vt4psh8qj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

15.

Tuy tại hội thi cài hoa không thể giành được giải nhất, nhưng lại có một tin tốt lành khác.

Một vị thân thích của họ Chu đang ở nơi man địa gần đây đã truyền tin về, nói rằng đã tìm được một vị , có thể chữa bệnh cho Chu Vân Hằng.

Ta vui đến mức suýt nữa nhảy cẫng lên, vội thu dọn hành trang, một lòng muốn cùng chàng lên đường.

Đêm trước khi khởi hành, chàng cũng vô cùng vui vẻ, hiếm khi chủ động rót rượu, nói muốn cùng ta uống một .

“Xem như bù lại hợp cẩn ta nợ nàng đêm động phòng hoa chúc.”

Ta uống một hơi cạn sạch, rồi vội giành lấy của chàng, chặn tay chàng lại:

“Chàng bệnh còn chưa đã mơ mộng hão huyền gì rồi? Đúng là chẳng biết kiềm chế gì cả.”

Chu Vân Hằng im lặng nhìn ta, ánh mắt thăm thẳm như mặt nước lặng, nhìn chằm chằm ta nâng thay chàng.

Tửu lượng ta vốn không khá, uống được mấy đã thấy óc quay cuồng.

Chàng dìu ta lên giường, nhẹ tay đắp chăn cẩn thận. Trong cơn chếnh choáng, ta vẫn không quên căn dặn:

“Phu quân, ngày mai nhất định gọi thiếp dậy…”

“Ừ.”

Ta mỉm cười, trong lòng ngập tràn mãn nguyện, rồi thiếp trong giấc mộng.

Mơ hồ cảm nhận được một ngón tay lạnh buốt nhẹ lướt qua má, sau đó là nói thì thầm tai, như sương khói:

“A Châu, đừng quên ta.”

Có ý gì vậy?

Ta muốn hỏi cho rõ, nhưng chưa kịp mở thì đã rơi giấc ngủ sâu.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Chu Vân Hằng đã không còn trong phòng. Lợi dụng lúc ta say rượu, chàng đã âm thầm thành, một mình lên đường đến man địa.

Dường như Chu phu nhân đã đoán trước ta sẽ đuổi theo, nên sớm đã đứng chờ sẵn nơi cổng phủ.

“Vị kia tính tình cổ quái, ghét ồn ào, lỡ như nổi giận thì sao?”

cũng không sai, trong thoại bản thường kể đều như vậy cả.

Nhưng cũng đâu cần lừa ta uống say để âm thầm ?

Mấy ngày sau, tiệm trang sức lớn trong thành gửi một tấm thiệp, nói rằng món đồ trang sức Chu Vân Hằng đặt trước đã chế tác xong, mời đến lấy.

Trang sức?

Sao trước giờ ta chưa nghe chàng nhắc đến chuyện này?

Vì tò mò, ta lập tức đến tiệm. Chưởng quầy cười niềm nở, vội vàng trong quầy lấy ra một hộp gấm, mở nắp ra, trong là một cây trâm vàng rực rỡ.

“Công tử Chu trước đó đã vẽ mẫu, chỉ là viên minh châu ở giữa khó tìm quá, nên kéo dài đến tận bây giờ. Vừa hay mấy hôm trước có người mang đến một viên ngọc trai Nam Hải, làm xong trâm này.”

Viên minh châu tuy không lớn, nhưng tròn trịa, sáng bóng, ánh lên sắc vàng nhàn nhạt dưới ánh sáng. Chung quanh được khảm những loại bảo thạch đủ màu, lấp lánh như muôn sao vây quanh vầng nguyệt.

Chưởng quầy đứng cạnh, lẽ ngọt như mật.

“Tiểu nhân làm nghề bao năm, hiếm thấy ai đặt tâm ý nhiều như công tử cô nương.”

Chắc hẳn đây là quà sinh chàng định tặng ta.

Khi ta vừa cầm trâm chuẩn bị , chợt nghe phía ngoài đường có một trận huyên náo truyền

16.

Không biết đâu xuất hiện một con ngựa chứng, điên cuồng lao thẳng trên phố, phía sau còn chở một người, xông ngang xông dọc. May thay phố xá lúc không quá đông, nhưng cũng đã va đổ không ít sạp hàng đường.

Vừa ra cửa, ta đã nhìn thấy tiểu thư họ Lâm đang ôm chặt lưng ngựa, sắc mặt trắng bệch, phía sau là gia nhân của Mặc Lâm lo lắng đến mức rơm rớm nước mắt, không dám tiến lại gần.

Thì ra sáng nay, Mặc Lâm mời nàng bãi ngựa thử con tuấn mã thuần phục chưa . Nhưng nàng xưa nay chưa ngựa, nói gì đến việc điều khiển một con ngựa hung hãn. Vừa leo lên chưa được bao , con ngựa đã mất kiểm soát, lao thẳng ra trại ngựa rồi xông thẳng thành.

Mẫu thân ta khi xưa thích ngựa, phụ thân vì bà mua một con. Sau khi cha mẹ qua đời, ta bị gửi đến thúc phụ, ban đêm ngủ trong chuồng ngựa, quen biết lão mã phu trong thôn. Ở quê không cầu kỳ phép tắc, chẳng giống Kinh thành, mỗi bước đều đúng lễ nghi.

Trước kia, Mặc Lâm chê cười ta là quê mùa, cho rằng ta chỉ giỏi khoác lác, một nha thôn dã thì biết gì về việc thuần ngựa?

rồi chưa đụng , nhưng nhờ trí nhớ chưa phai, cuối cùng ta cũng khiến con ngựa dần dần bình tĩnh trở lại.

Tiểu thư họ Lâm vừa đặt chân xuống đất, đã chẳng màng đến thể diện, cả người mềm nhũn ngã phịch xuống. Ta vội bước đỡ nàng, lúc phát hiện toàn thân nàng đang run rẩy, mồ hôi lạnh thấm đẫm áo, nói cũng run lẩy bẩy:

“Ta… ta không còn lựa chọn nào khác…”

Ta không thông minh, nhưng chẳng sao, chỉ nghe một câu liền rõ mọi chuyện.

“Ngươi biết rõ đó là ngựa chứng, lại chưa học , hết hiểm nguy vẫn leo lên, tức là trong lòng đã chẳng còn sợ cái chết. Nếu đã không sợ chết, vậy ngươi còn sợ gì nữa?”

Tiểu thư họ Lâm đột nhiên ngẩng , đôi mắt hoe đỏ, ánh lệ long lanh nơi đáy mắt.

rồi, ta còn có thể sợ gì nữa chứ?”

Mặc Lâm ngựa đến, thấy nàng không việc gì thì thở phào nhẹ nhõm, thế nhưng nói thốt ra lại chẳng chút dịu dàng, còn mang theo gai nhọn:

“Sao đến một con ngựa quèn cũng không thuần được? Sau này tập nhiều thêm được.”

Ta vì nàng bất bình, lạnh đáp:

“Tiểu thư là người học rộng sâu, chẳng lẽ không biết ngựa là tội lỗi gì? Như ngươi, cái gì cũng biết, nhưng chẳng cái nào ra hồn!”

Giữa lúc ta và Mặc Lâm tranh cãi ầm ĩ, tiểu thư họ Lâm chậm rãi đứng dậy, thản nhiên nói:

“Chúng ta hủy hôn .”

Mặc Lâm còn đang mải qua tiếng lại ta, nhất thời không nghe rõ:

“Nàng nói gì cơ?”

Tiểu thư ngẩng , nói rõ ràng kiên định:

“Ta nói, ta muốn hủy hôn chàng.”

Sắc mặt Mặc Lâm lập tức trầm xuống, nói như nổi giận:

“Lâm Trân, nàng đừng quên, trong cả kinh thành này chỉ có ta chịu cưới nàng. Nếu đã hủy hôn, đừng mong có ai khác chịu lấy nàng!”

“Không lấy thì không lấy, ai nói nữ tử trong thiên hạ sống là lấy chồng?”

Vài ngày sau, ta liền nhận được thiếp mời nàng.

Trong một gian nhã các trên tửu , tiểu thư họ Lâm mừng rỡ báo tin: nàng sắp kinh thành, định đến Tây Man xem thử. Nơi đó dân trí còn thấp, nàng muốn đến đó làm nữ tiên sinh, mở mang kiến thức cho người bản xứ.

Tây Man à… chàng đang tìm lại ở Đông Man.

“Cô nương Tùy Châu,” nàng mỉm cười nắm tay ta, “tuy ta cô không quen thân bao nhiêu, nhưng chẳng sao lại thấy đặc biệt gần gũi. Đợi đến khi ta đặt chân đến Tây Man, ta nhất định sẽ viết thư gửi cho cô.”

17.

Thoắt cái đã cuối thu, chàng cũng đã được ba tháng.

Trong ba tháng , ta cũng tìm được việc để mưu sinh.

Trại ngựa nghe nói ta cứu tiểu thư Lâm, liền chủ động mời ta làm người thuần ngựa. Ban ta còn nghĩ họ Chu sẽ phản đối, nào ngờ phu nhân lại bảo ta cứ làm điều mình thích, chớ nên quá bận lòng điều tiếng ngoài.

Không ngờ một khi đã bắt tay làm, lại làm đến ra trò.

Dẫu là ngựa dữ đến đâu, tay ta cũng hóa ngoan ngoãn phục tùng. Dần dà, tiếng lành đồn xa, ngay cả trong trại ta cũng có phần hùn. Đây là lần tiên trong đời, ta dựa chính sức mình để kiếm tiền.

Ta đã có năng lực tự nuôi sống bản thân, có cả mục tiêu để phấn đấu. Bao nhiêu lần, ta muốn nói chàng rằng—ta rốt cuộc đã tìm được hướng cho mình rồi.

Đến tháng thứ tư, phu nhân đưa cho ta một thư.

“Đây là thứ trước khi Hằng nhi đã dặn ta giao lại cho con. Thực ra vị kia sớm đã quen biết, chỉ là tính tình cực đoan, thuốc trị có hạn. Trong vòng bốn tháng không thành công, chẳng những không cứu được, ngược lại còn mất mạng…”

“Nhưng… Hằng nhi nói, muốn đánh cược một phen.”

Phu nhân vừa nói vừa rơi lệ, khóc đến thê lương, khiến ta bối rối run tay, mất mấy lần có thể mở được thư .

Trong thư , là một tờ hòa ly thư.

Cuối trang, có bút tích ngoằn ngoèo chính là tên ta—chữ viết xiêu vẹo, không thể nào là giả được.

Khó trách… khó trách đêm đó chàng lại cố ép ta uống rượu đến say.

Đến giờ đã tròn bốn tháng, chẳng có lấy một thư hồi âm, điều đó… đã chứng tỏ tất cả.

Phu nhân nức nở, nói nghẹn ngào:

“Hằng nhi nói, không muốn để con mang thân phận quả phụ cả đời…”

Trong thư còn có mấy tờ khế đất—một căn và vài cửa hiệu—đủ để sau khi ta hòa ly, có thể sống ung dung tự tại đến cuối đời.

Chỉ là, trong tất cả… lại chẳng có lấy một nhắn, một nét chữ riêng tay chàng để lại cho ta.

Không một câu biệt ly. Không một tiếng “bảo trọng”.

Chàng mang theo sinh mệnh mình đánh cược,

Còn để lại cho ta cả đời dài lặng lẽ.

18.

Ta vẫn chưa phủ họ Chu. Phu nhân đối đãi ta chẳng khác nào con gái ruột.

Vài ngày sau, một buổi trưa nắng nhạt, ta không đến mã trường.

Chỉ lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế Chu Vân Hằng thường ngồi, lặng nhìn cây đào ngoài cửa sổ đã rụng hết lá, ngẩn người hồi .

Chợt một gia nhân vội vã chạy , tay cầm theo thứ gì đó, vừa chạy vừa reo:

“Thiếu phu nhân! Là thư đất Man gửi về!”

Cả lòng ta, ngay khoảnh khắc , như có trận cuồng thổi tung…

Gió cuốn ký ức ùa về, mùi hương ngày cũ bỗng chốc dậy lên.

Là chàng… thật sự là chàng viết thư cho ta sao?

-Hoàn-

Tùy chỉnh
Danh sách chương