Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

7

Dẫu chỉ là một cái bóng, ta cũng lập tức nhận ra đó là Tiêu Thừa Uyên. Hắn nhanh nhẹn xoay người nhảy xuống tường hoa, bước lại gần ta. Chẳng nói chẳng rằng, hắn đưa cho ta một xâu đường hồ lô mà ta vốn yêu nhất từ trước đến .

Ánh mắt hắn sáng rực, nhìn ta chằm chằm rồi cười nói:

“Miên Miên, đã lâu không gặp, cô nhớ nàng lắm. Hôm là hội đèn tiêu, cứ coi như ngoại lệ gặp mặt một lần đi.”

Ta cầm xâu đường hồ lô, còn ngẩn ngơ. Bất giác, ta nhớ lại lần đầu đi ngắm hội đèn đó. Khi ấy Tiêu Thừa Uyên mười tuổi, ta mới lên bảy. Hắn mà lại dám trèo tường vào tìm ta, né tránh gia nhân và nha hoàn, dắt ta chui qua lỗ chó để ra ngoài chơi cả đêm.

Ta vừa hưng phấn vừa sợ hãi. Phụ mẫu từng cho phép ta ra ngoài một mình, càng không cho ăn đồ ăn lề đường. Nhưng đêm đó, Tiêu Thừa Uyên nắm chặt ta, ăn từ đầu phố đến cuối phố, mua bao nhiêu là món đồ chơi thú vị. Những câu đố đèn trên hội, dường như chẳng câu nào khó được hắn. Đi hết một con phố, đèn lồng ta nhiều đến mức suýt thì không cầm xuể.

Lần đó cả Thừa tướng tìm ta đến phát điên. Đến tận khuya khi Tiêu Thừa Uyên đưa ta , hắn vừa chui ra khỏi lỗ chó thì bị Hoàng hậu nương nương thân xách tai lôi đi. Ngay cả Hoàng thượng cũng nổi trận lôi đình, mắng hắn không có phong của một . Tiêu Thừa Uyên bị phạt quỳ ba ngày, nhưng chẳng hề hối hận lấy nửa phần.

Kể từ đó, mỗi tiêu hắn đều lén rời cung đưa ta đi ngắm đèn. nào cũng vậy, từng lỡ hẹn.

“Miên Miên, còn ba tháng nữa mới đại , sao nàng lại đào rượu viện lên sớm ?”

Suy nghĩ bị cắt ngang bởi câu hỏi của Tiêu Thừa Uyên, ta sực tỉnh, tùy tiện bịa ra một lý do:

“Rượu đã chôn mười mấy , cha ta nói đào lên sớm một cho tan bớt mùi đất cũ bên ngoài.”

Tiêu Thừa Uyên không nghi ngờ gì, chỉ nắm lấy ta kéo ra ngoài:

nào cũng đi ngắm đèn, sao có thể vắng mặt được, nếu không sau này nàng lại kiếm chuyện gây gổ với cô cho xem.”

Ta không sao thoát ra được, giữa giằng co bị hắn kéo ra khỏi . không còn như mười tuổi, uy nghiêm của bây giờ, hạ nhân nào dám cản? Ta nghĩ thầm, có những lời nhân đêm nói rõ ràng cũng tốt, nên đành để hắn kéo đi.

nhưng vừa đến hội đèn, ta lại thấy Quận chúa Lệnh Nhu cũng có mặt ở đó.

8.

Ta lập tức quay người muốn rời đi, nhưng Tiêu Thừa Uyên đã đứng chặn trước mặt không cho đi. Thoát không được, ta đành đứng đó giằng co với hắn.

“Lệnh Nhu biết lần trước trêu đùa khiến nàng không vui, nên muốn cùng đến cầu hòa, nàng hãy độ lượng một , chủ động bắt chuyện với nàng ấy đi. Tâm tính nàng ấy không xấu, chỉ là tính hơi hiếu thắng mà thôi.”

Ta sững sờ nhìn Tiêu Thừa Uyên, không nói nên lời. Quận chúa Lệnh Nhu lại cười lạnh một tiếng, mở miệng trước:

hạ xem kìa, ta đã Thẩm tiểu thư chắc chắn còn dỗi mà ngài không tin. Nữ nhi nhà lành thật là phiền phức, chẳng giống đám huynh đệ chúng ta chung sống hào sảng, có vấn đề gì thì một vò rượu là xong, không thì xắn áo đánh một trận là được. Cưới một vị đại tiểu thư hở ra là giận dỗi này nhà, sau này hạ còn đau đầu dài dài, ha ha ha!”

Vừa nói vừa cười, Lệnh Nhu tự nhiên đặt lên vai Tiêu Thừa Uyên, lại là cái vẻ thân mật “không câu nệ tiểu tiết” ấy. Ta vốn không muốn tiếp lời nàng ta, nhưng giận quá không nhịn được, lạnh lùng hỏi ngược lại:

“Quận chúa hạ thấp nữ nhi như vậy, lẽ nào bản thân không phải là cô nương sao?”

Sắc mặt Lệnh Nhu trắng bệch, định phản bác nhưng lại bị nghẹn lời. Một hồi lâu sau mới thốt ra được một câu: “Thẩm tiểu thư quả là mồm mép linh lợi, thôi bỏ đi, ta không chấp với tiểu nương các người.”

Tiêu Thừa Uyên cũng lên tiếng dàn xếp: “Miên Miên, hà tất phải người ta khó xử giữa phố này? là quy củ mà Thừa tướng dạy nàng sao?”

Ta suýt nữa thì cười vì tức. Người khác mắng ta thì hắn điếc, ta đáp lại một câu thì hắn lập tức giáo huấn ta. Dẫu cho ta đã thất vọng tràn trề hắn, ta không khỏi lạnh mấy phần. Ta không nhìn Tiêu Thừa Uyên, mà nhìn chằm chằm Lệnh Nhu, nghiêm túc hỏi:

“Vậy nên, Quận chúa lần bảy lượt gây khó dễ cho ta, là bởi vì người Quận chúa chính là hạ?”

Lời này vừa thốt ra, cả hai đều hiện vẻ lúng túng trên mặt, thần sắc Lệnh Nhu còn có thẹn thùng hiếm thấy. Không đợi họ lên tiếng, ta lại nói với Tiêu Thừa Uyên:

hạ biết rõ tâm ý của Quận chúa mà không giữ khoảng , trái lại ngày ngày hình bóng không rời. Điều đó chứng minh hạ đối với Quận chúa cũng chẳng phải vô tình? Đã là lưỡng tình tương duyệt, hạ nên đón nàng ấy Đông Cung để cùng chung hạnh phúc mới đúng.”

Hà tất phải lôi ta theo cùng xuống phố. Càng hà tất phải mượn danh nghĩa huynh đệ bình phong để phô trương khắp nơi.Có lẽ không ngờ ta lại hỏi thẳng thừng như vậy, Tiêu Thừa Uyên hoàn toàn đờ người ra. Lệnh Nhu lại nhìn hắn đầy mong đợi, thần tình có xúc động. Một lâu sau, Tiêu Thừa Uyên nhẹ ho một tiếng:

“Miên Miên, nàng… nàng không giận sao?”

Ta lắc đầu: “Sau này hậu cung giai lệ ba nghìn, một người hay bớt một người thì có gì khác biệt đâu.”

Dù sao cũng chẳng còn liên quan đến ta nữa. Tiêu Thừa Uyên ngẩn ngơ hồi lâu, mới giả vờ trấn tĩnh mà nghiêm giọng nói:

“Nói bậy bạ gì đó, kỳ của chúng ta vừa mới định, dù nào cũng phải đợi Chính phi vào cửa trước mới hợp lễ số.”

Lệnh Nhu nghe vậy thì vui mừng khôn xiết, nhìn Tiêu Thừa Uyên bằng ánh mắt đắm đuối. Trước nàng oán ta luôn chiếm giữ vị trí bên cạnh hắn, khiến nàng là kẻ đến sau không thể hắn động sớm hơn. Tiêu Thừa Uyên việc gì cũng đặt ta lên trước, thậm chí bao giờ dám nhắc đến chuyện nạp người trước mặt ta. có được lời khẳng định thân từ hắn, nàng ta tự nhiên thấy mình cuối cùng cũng đã khổ tận cam lai.

thoáng chốc, cả ba người không ai nói gì . Ta cũng không mạnh bạo vùng ra nữa, mặc cho Tiêu Thừa Uyên dắt đi phía trước. Lệnh Nhu đi bên cạnh hắn, cúi đầu vẻ như thẹn thùng. Kể từ khi ta đâm thủng lớp giấy dán cửa sổ mà họ dám xé toạc ra kia, giữa Tiêu Thừa Uyên và Lệnh Nhu bắt đầu nảy sinh một bầu không khí ám muội không lời nào tả xiết.

Hội đèn tiêu rất đông người. Nhân dòng người đông đúc tách biệt ta và Tiêu Thừa Uyên, ta liền một mình lặng lẽ rời đi. Đi được một quãng xa nhìn lại, Tiêu Thừa Uyên chăm chú giải đố đèn cho Lệnh Nhu, đến việc ta đã rời đi từ nào hắn cũng không hề hay biết.

9.

Những ngày sau đó trôi qua bình lặng. Hành trang tiễn dâu đã chuẩn bị đầy đủ, chỉ chờ ngày lành đón dâu. Những ngày này ta không ra ngoài, Tiêu Thừa Uyên cũng không đến tìm ta nữa. Chỉ vài ngày lại sai hạ nhân gửi cho ta vài lời nhắn nhủ cùng mấy món đồ chơi nhỏ. thư chữ nào cũng bày tỏ nỗi nhớ nhung, nhưng lại tự xưng là lo lắng quy củ nhà ta nghiêm ngặt nên không tiện đến thăm, ta cứ yên tâm chờ hắn đến đón dâu là được. Ta xem qua vài lá, rồi không buồn xem nữa.

nhưng, chủ đề mới nhất lưu truyền khắp kinh thành lại là những chuyện giữa hắn và Lệnh Nhu. Nghe đồn Hoàng đế đã thân ban cho Lệnh Nhu, chỉ chờ ta – vị “ phi” này vào cửa là sẽ đón nàng ta vào cung ngay sau đó. Hoàng hậu vốn không Quận chúa Lệnh Nhu, đối với sự tuy có lời ra tiếng vào, nhưng cũng không vượt được ý Hoàng thượng, lại không xoay chuyển được nên đành phải gật đầu. Tuy nhiên, sau đó bà lại sai người bí mật bù cho ta mấy chục rương trân để vào của hồi môn. Mẫu thân ta thu xếp cẩn thận, định bụng đợi khi ta đi rồi sẽ đem trả lại tất cả.

Tiêu Thừa Uyên mở miệng ra là tuân thủ quy củ, nhưng người ta nói hắn xót xa vì Lệnh Nhu mồ côi cha mẹ, không người nương tựa, nên đặc biệt giúp nàng ta nhận Thượng thư đại nhân nghĩa phụ. Để sau này xuất giá từ Thượng thư, thiên hạ sẽ nhìn nàng bằng con mắt khác. Lại còn nói hắn lấy từ kho riêng, sắm sửa chu toàn hai trăm bốn mươi hòm sính lễ cho Lệnh Nhu. Lệnh Nhu từ thảo đến, không cần tuân theo lễ tiết Trung , nên ngày ngày cùng Tiêu Thừa Uyên dạo chơi khắp nơi.

Mấy ngày trước còn nghe nói, nàng ta vòi vĩnh Tiêu Thừa Uyên cùng đi hành cung. Ở hành cung có bể suối nước nóng tốt nhất, Tiêu Thừa Uyên liền gạt bỏ việc triều chính mà đồng ý ngay. Nghe sẽ ở đó khoảng nửa tháng, đợi sang xuân thẳng kinh thành để lo liệu sự với ta.

Hạ nhân Đông Cung sau khi báo cáo việc này với ta, thấy ta không có phản ứng gì, còn an ủi một câu:

“Thẩm tiểu thư vạn lần đừng đa tâm, hạ đặc biệt dặn dò, ngài và Quận chúa Lệnh Nhu thanh thanh bạch bạch, không có hành vi nào vượt quá lễ giáo. Chỉ là Quận chúa đến từ thảo , từng tắm suối nước nóng bao giờ, dạo này cơ thể lại không khỏe nên đưa nàng ấy đi tịnh dưỡng thôi.”

Ta gật đầu tỏ ý đã biết, chẳng còn mấy cảm giác. Hạ nhân kia chịu đi, lại ngập ngừng mở lời:

hạ còn hỏi một câu, tiểu thư có thư từ gì thì cứ giao cho tiểu nhân chuyển giúp, ngài ấy đã lâu không nhận được hồi âm của tiểu thư. Ngoài ra… vì thời gian Quận chúa vào cửa gần với tiểu thư, nên với tư là Chủ mẫu, tiểu thư cũng nên tặng quà cho Quận chúa.”

Nói đến , hạ nhân dường như không dám nói tiếp. Thấy ta mặt không cảm xúc, hắn lau mồ hôi liều mình nói tiếp:

“Quận chúa cũng không gì khác, chỉ duy nhất để mắt tới đôi trâm bích ngọc mà từng tặng tiểu thư. hạ muốn xin tiểu thư rộng nhường lại một chiếc cho Quận chúa… hạ nói, ngài ấy sẽ bù đắp cho tiểu thư bằng trân khác.”

Đôi trâm bích ngọc đó là Tiêu Thừa Uyên dùng loại ngọc Hòa Điền thượng hạng từ Tây Vực tiến cống, thân chế tác. Ta nhớ đó hắn đã tốn ròng rã một tháng trời, còn đưa ngón bị xước da ra trước mặt ta để kể công. Ta trân trọng vô cùng, chỉ đeo đúng một lần vào tiệc sinh nhật của hắn. Không ngờ khi đó đã bị Lệnh Nhu nhắm tới.

Ta nha hoàn lấy từ đáy rương ra chiếc hộp đựng ngọc trâm, không thèm mở ra mà giao thẳng cho người đó. Hạ nhân lộ rõ vẻ khó xử hơn, nhưng ta lại mỉm cười an ủi hắn: “Không sao, đôi này ta cũng không lắm rồi, Quận chúa thì cứ lấy đi.”

Tiễn người của Đông Cung đi, ta lại sai nha hoàn thu dọn toàn bộ những thứ Tiêu Thừa Uyên từng tặng trước , xếp vào một chỗ. Sau khi gả đi, giữ lại những thứ này cũng không còn hợp nữa. Chi bằng sau này trả lại tất cả một lần cho xong.

Tối hôm đó định đi ngủ, mẫu thân đột nhiên tìm đến ta. mấy ngày, biên cương bất ngờ bị tập kích, Lục Phá Xuyên thân ra trận dẫn quân phản công. Chẳng may rơi vào ổ mai phục bị trọng thương, hiện tại mê bất tỉnh. Phó tướng truyền tin báo việc này, vì Tướng quân không thể thân đến đón dâu, nên muốn bàn bạc với Thừa tướng xem có nên lùi ngày cưới hay không.

Tùy chỉnh
Danh sách chương