Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
22
“Nhìn đủ chưa?”
Tôi quay đầu lại, chạm phải đôi mắt đen sâu thẳm.
“Văn Khiêm, anh đang giận sao?”
Anh cong , nhưng không hề có chút cảm xúc: “Em nhìn ra rồi à?”
Đương nhiên, tôi đâu phải ngốc.
Nhưng tôi không cho rằng anh giận yêu tôi.
Anh là Hạ Văn Khiêm, người đứng đỉnh cao quyền lực.
Một người đàn ông bình thường còn không chấp nhận việc ôm người cũ, huống hồ là anh.
Việc Hứa Dực nói Hạ Văn Khiêm yêu tôi, chắc chắn là anh nhìn nhầm rồi.
Hạ Văn Khiêm sao có yêu tôi được?
“Lần trước cuộc nói chuyện giữa em và Giang Kiệt, thật ra tôi đã thấy hết.”
Tôi cúi đầu nhìn mũi giày, khẽ mím : “Anh ta không nói quá, đúng là như vậy, nhưng em có đảm bảo với anh, giữa em và anh trai đã sớm kết thúc rồi, em đã kết hôn, còn anh ấy cũng sắp kết hôn…”
“Thứ ngăn cách hai người chỉ là hôn nhân thôi sao?”
Anh chậm rãi lên : “Còn cảm của em dành cho anh ta thì sao? còn tồn tại không? Anh ta có còn ở trong lòng em không?”
Hô hấp tôi khẽ run.
Thật ra ngay cả bản thân tôi cũng không rõ, giờ mình đối với Hứa Dực là cảm xúc gì.
Khi nhìn thấy anh khỏe mạnh, đứng trước tôi với nụ cười .
Tôi cảm thấy vui mừng, xúc động, nhưng cũng có chút bối rối.
Khi anh sắp kết hôn.
Tâm trạng tôi có dao động.
Nhưng tôi rõ, đó không phải là đau lòng.
Anh có bước ra khỏi quá khứ, cưới được người mình yêu, tôi thật lòng mừng cho anh.
Khoảnh khắc cuối cùng ôm anh, trong lòng tôi có chút không nỡ, nhưng nhiều hơn là nhõm.
Tôi từng yêu Hứa Dực, yêu đến mức mất đi lý trí.
Nhưng giờ.
Có lẽ… tôi đã buông xuống rồi.
23
tôi không trả lời thẳng câu của anh.
Hạ Văn Khiêm đã tức giận.
Đêm đó, anh đưa tôi về nhà xong thì lại ra ngoài.
Người đàn ông vốn chưa từng về muộn, vậy mà lại đến tận hai giờ sáng mới quay lại.
người anh mang mùi rượu và thoang thoảng mùi thuốc lá, mặc chiếc sơ mi nhăn nhúm, cúi xuống cạnh tôi, nhất quyết đánh thức tôi dậy, còn không ngừng gõ vào đầu tôi.
Tôi mơ màng mở mắt: “Anh gì vậy?”
anh khẽ động, đuôi mắt đỏ lên, giọng trầm đến đáng sợ:
“Tôi muốn móc anh ta ra khỏi đầu em, sau này trong mắt em, trong tim em, trong đầu em… chỉ được có mình tôi…”
Tôi bỗng tròn mắt, trong khoảnh khắc còn tưởng mình đang nằm mơ.
“Anh… anh nói gì?”
Anh cười tự giễu: “Tôi nói gì, em không sao?”
Tôi , nhưng lại không dám .
Anh có ý gì chứ?
giờ lại muốn tôi thích anh sao?
“Văn Khiêm, chính anh đã nói, hôn nhân của chúng ta không cần cảm, chỉ cần tương kính như tân…”
Lời còn chưa dứt, nụ hôn nồng mùi rượu đã chặn lại.
Tôi giãy giụa một chút.
Nhưng bị anh giữ chặt hai tay, ép lên đầu.
Một tay anh khống chế tôi, tay kia rút chiếc cà vạt cổ, trói chặt tôi lại.
“Hứa Phương Duyệt, em thử lặp lại lần nữa xem.”
Anh hạ giọng cảnh cáo.
Rồi mở cúc áo, lần nữa áp sát xuống…
24
Sáng sớm sau.
Tôi tỉnh dậy trong vòng tay của Hạ Văn Khiêm.
Lặng lẽ ngẩng đầu nhìn gương của anh, trong đầu đầy dấu .
qua anh nói gì nhỉ? Ba điều ước pháp sửa lại rồi sao?
Muốn tôi chủ động tham gia vào cuộc sống của anh.
Chiếm dụng thời gian riêng của anh.
Yêu anh.
Còn phải đòi anh đáp lại?
tôi còn đang rối bời, Hạ Văn Khiêm chậm rãi mở mắt.
Đôi mắt đen của anh mang chút mơ màng khi vừa tỉnh, rồi nhanh chóng trở tỉnh táo.
Câu đầu tiên anh nói lại là: “Phương Duyệt, em ổn không?”
Tôi sững lại.
“À… cũng… cũng ổn.”
Anh ngồi dậy, cầm lấy cổ tay tôi.
Khi nhìn thấy vết đỏ đó, anh khẽ nhíu mày, có chút tự trách.
“Xin lỗi, tối qua anh…”
“Không sao.”
Tôi lắc đầu: “Cái này không đau.”
Anh cúi mắt, im lặng lâu, rồi mới lên :
“Phương Duyệt, em nghĩ thế nào rồi?”
“À?”
“Quy tắc mới.”
Anh khẽ cong : “Anh nghĩ… có lẽ anh đã yêu em rồi.
“Vậy … em có muốn thử yêu anh không?”
Tôi cảm giác như bị một sét đánh trúng, bản năng há to miệng.
“Trước đây anh luôn cho rằng cảm là một thứ phiền toái, anh không có bất kỳ mong chờ nào với yêu, cũng không muốn lãng phí thời gian để đáp lại bất kỳ ai, nhưng giờ anh lại hy vọng em có yêu anh, anh hy vọng trong lòng em có anh.”
Anh nắm chặt tay tôi.
“Phương Duyệt, chúng ta thử bắt đầu một cuộc hôn nhân có cảm, được không?”
“Em…”
Tôi ngây người nhìn anh, rồi khẽ gật đầu: “Được.”
Hạ Văn Khiêm như trút được một hơi.
Siết chặt tôi vào lòng.
25
“Tulip đỏ là lời tỏ dành cho em.”
Hạ Văn Khiêm đứng đảo bếp, ngón tay thon dài khẽ chạm vào những bông tulip trong bình.
Anh quay đầu nhìn tôi: “ giờ em rồi chứ?”
Tôi mím cười: “ rồi.”
“Việc mua những món trang sức đó, chỉ là anh thấy chúng hợp với em, không phải là phần thưởng gì cả.”
“Vâng.”
“Còn tấm thẻ kia, chỉ đơn giản là muốn để em tiêu, không có ý gì khác.”
“Được.”
Hạ Văn Khiêm bước đến trước tôi, cầm lấy cổ tay tôi, ngón tay cái ấm nóng nhàng vuốt ve trong cổ tay.
“Nếu những thứ đó em đều không thích, thì em có nói cho anh biết em thích gì, chỉ cần anh được, anh đều sẽ đáp ứng em.”
Trong đôi mắt đen của người đàn ông ánh lên sự dịu dàng.
Tôi có chút hoảng hốt.
Anh bỗng cúi xuống, chóp mũi khẽ chạm vào tôi, nhàng áp lên, chậm rãi và kiên nhẫn.
Tôi bản năng ngẩng đầu, đưa tay ra, vòng qua ôm lấy eo anh.
Kỳ lạ.
Nụ hôn này… dường như không giống những lần trước nữa…
26
Tết trôi qua trong không khí náo nhiệt, cuộc sống lại trở về bình lặng như cũ.
đó Hạ Văn Khiêm ở nhà cùng tôi xem phim truyền hình.
Giang Kiệt gọi điện rủ anh đi uống rượu.
Anh tôi có muốn đi cùng không, ra ngoài trò chuyện cho vui.
Tôi lắc đầu: “Em còn một bức tranh chưa hoàn thành, nay muốn vẽ xong.”
Anh hôn lên má tôi: “Được, vậy anh sẽ về sớm.”
Tôi bản năng nói: “Không cần.”
Anh khựng lại.
“Ý em là, mọi người cứ chơi thoải mái đi, không cần em mà về sớm.”
Tôi giải thích: “Em đâu phải trẻ , với lại ở nhà còn có dì giúp việc.”
Anh khẽ xoa tóc tôi.
“Được, tối bảo dì nấu mấy món em thích. Nếu anh về muộn, em cứ trước, không cần đợi.”
Tôi ngoan ngoãn gật đầu.
Tối đó, đến mười một giờ Hạ Văn Khiêm chưa về.
Tôi mấy lần cầm điện thoại lên, định anh khi nào về.
Nhưng mỗi lần tin nhắn sắp gửi đi lại nhịn xuống.
nói trong giới của , bị gọi giục về là chuyện mất .
Cứ như vậy, chờ đến mười hai giờ.
Nếu là trước đây, tôi đã buồn díp mắt rồi.
Nhưng nay, nhìn khung cửa sổ tối đen, tôi lại không tài nào được.
Giống như trong lòng thiếu đi thứ gì đó, khó bình tĩnh lại.
Sao Hạ Văn Khiêm chưa về?
Anh hiếm khi về muộn như vậy.
Có phải đường xảy ra chuyện gì không?
Tôi nằm không yên, ngồi dậy định với lấy điện thoại gối.
Đúng đó, ngoài vang lên bước chân.
Cửa phòng khẽ mở, người đàn ông đứng ở cửa, ngược sáng nhìn tôi.
“Em không gọi anh về.”
Giọng anh trầm thấp, khàn khàn.
Không biết có phải tôi nhầm không, trong đó dường như còn có chút tủi thân.
“Em…”
Tôi định nói rằng mình đang chuẩn bị gọi cho anh.
Nhưng anh đã bước nhanh tới, ôm chặt lấy tôi.
“Bọn đều nhận được điện thoại của , chỉ có anh là không.
nói người về cuối cùng phải trả tiền.
Anh là người trả.”
Tôi sững lại, rồi bật cười.
“Em chỉ sợ phiền anh thôi.”
Anh khẽ thở dài.
“Phương Duyệt, anh yêu em.”
Tim tôi khẽ run lên.
“Em là người anh yêu, em gì cũng không phải là phiền.”
Tôi nắm lấy vạt áo anh, vùi vào lòng anh.
Mùi hương lạnh nhàn nhạt lan trong khoang mũi.
Đó là mùi hương của riêng anh.
“Lần sau… em sẽ gọi anh về sớm hơn.” Tôi khẽ nói.
Anh xoa tóc tôi, bật cười.
“Được.”
Đêm đó, chúng tôi không gì cả.
Chỉ ôm nhau .
Nhưng lại bất ngờ cảm thấy, trái tim như gần nhau hơn…
27
Buổi tiệc nhà Chu bắt đầu bảy giờ tối.
Khi tôi khoác tay Hạ Văn Khiêm bước vào, người đầu tiên nhìn thấy lại là người nhà Hứa.
“Hạ tổng.”
Ba Hứa dẫn Hứa Giai Di ăn mặc như một nàng công chúa tiến lại gần.
“Ba, .”
Hạ Văn Khiêm đáp lại nhàn nhạt: “Đều là người một nhà, không cần khách sáo, sau này cứ gọi tôi là Văn Khiêm là được.”
“Được được được, Văn Khiêm à, đúng ba có chút chuyện muốn nói với .” Ba Hứa cười niềm nở.
Tôi ngẩng đầu nhìn Hạ Văn Khiêm.
Anh vỗ tay tôi, giọng dịu dàng: “Anh nói chuyện với ba một chút.”
Tôi gật đầu, buông tay khỏi cánh tay anh.
Hai người lấy rượu vang từ khay của phục vụ rồi đi sang một .
Hứa thở phào một hơi, cười nói: “ thấy chồng sống với nhau cũng không tệ.”
“Vâng, cũng khá ổn.”
“Dự định khi nào sinh em bé?”
“ Văn Khiêm.”
“Thằng bé…”
Hứa Giai Di đột ngột cắt ngang: “Ổn cái gì mà ổn? Trong giới ai mà không biết anh rể cưới chỉ để đối phó gia đình, ba điều quy ước của anh ấy ai cũng rõ, không can thiệp cuộc sống, không chiếm dụng thời gian, không đòi cảm? Như vậy mà gọi là chồng sao? Chị ở nhà chắc chỉ là đồ trang trí thôi.”
“Giai Di! Câm miệng!”
Hứa thấp giọng quát.
“ không câm! Nếu không phải cô ta, thì anh cũng sẽ không…”
Hứa Giai Di đỏ hoe mắt: “Lần này anh ấy về nước, còn không thèm về nhà, lại lén đi tìm cô ta, tất cả đều cô ta, từ nhỏ đã không được anh trai thương.”
“Hứa Giai Di.”
Tôi khẽ nâng mắt: “Anh ấy không thương em sao? nhỏ em học kém, ai thức đêm kèm em học? Em thi đứng cuối không dám nói với ba , ai đi họp phụ huynh thay em? Em gây chuyện ở trường, lần nào không phải anh ấy đứng ra giải quyết? Em lấy gì để nói anh ấy không thương em?”
Hứa Giai Di nhất thời cứng họng, quay đi lặng lẽ khóc.
Cô ta trước giờ vậy, bốc đồng, miệng lưỡi cay nghiệt, lại cố chấp, nhưng bản chất không xấu.
Tôi không muốn chấp nhặt với cô ta, nhàn nhạt nói: “Chuyện giữa tôi và anh ấy đã qua rồi, giờ tôi là bà Hạ, lời nào nói, lời nào không nói, trong lòng em tự biết, dù không phải tôi, cũng nghĩ cho nhà Hứa, không?”
Cô ta hít mũi, hừ một :
“Nói thì hay lắm, còn trong lòng chị, thật sự buông được chưa?”
“Em có ý gì?”
“Cuốn từ điển Đức đó, chị mang đi rồi.”
Tôi sững lại.
“Em đã vào phòng chị, em biết trong có ảnh của anh ấy, chị rời đi…”
“Giai Di!”
Hứa vội kéo cô ta lại.
Tôi quay đầu, ánh mắt chạm thẳng vào ánh nhìn của Hạ Văn Khiêm.
Anh đã thấy rồi…