Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Trong khu chung cư có nhiều cây xanh, xuống có thang máy, trong có phòng dành cho khách, công trồng hoa cỏ, khuyết điểm duy nhất là không có đồ ăn.

đêm tôi đói tỉnh giấc, tìm mãi không thấy một miếng đồ ăn nào, ngay cả t.h.u.ố.c tiêu hóa không có, tôi liền nhắm tới cây quất nhỏ công.

Tôi nhìn chằm chằm mấy quả quất suốt tiếng, cho đến khi Trần Kính đi ngang qua công nhìn thấy tôi hét toáng :

“!!! kiếp có ma à!”

Tôi sững sờ, ngoảnh đầu nhìn Trần Kính, cậu ấy mới nhìn rõ là tôi.

“Không phải, Tiết , cậu ngồi xổm công làm gì? Ồ! Quất… cậu muốn ăn thì cứ hái đi!”

Hôm đó Trần Kính dọa sợ phát khóc, tôi khóc, ôm đống quất mà cảm động khóc, quất ngon thật đấy! Ngọt lịm.

Ngày hôm Trần Kính dẫn tôi ra mua thức ăn, mua đồ ăn vặt, luôn miệng dặn đi dặn lại: “Tiết , cấm cậu đêm hôm không bật đèn, không buộc tóc, ngồi rũ rượi ớn lạnh công nữa đấy nhé.”

Tôi gật đầu như giã tỏi, cảm động nhìn cậu ấy, cậu ấy chạm phải ánh mắt của tôi thì khựng lại, một lâu mới bật cười.

“Đi thôi! Về .”

Hôm đó về , tôi nấu cơm, nấu thì làm bài tập, làm bài tập lại giảng bài cho Trần Kính.

Trần Kính chẳng mấy để tâm, lấc cấc nhìn cuốn vở bài tập, nghe câu được câu chăng.

Một , như sực nhớ ra điều gì, cậu ấy cầm căn cước công dân của tôi hỏi:

“Tiết , cậu cấp , sao mới có 14 vậy?”

Tôi ngẫm nghĩ một chút nghiêm túc giải thích.

“Hồi tiểu học tôi học nhảy cóc, tôi không học mẫu giáo, sáu vào thẳng lớp một, học lớp một thì chuyển trường nên học luôn lớp , thế nên mới nhỏ hơn các cậu .”

“Chậc, học vội thế làm gì?”

“Bố tôi từng bảo 16 là phải đi làm thuê . Từ nhỏ tôi đã nghĩ, chỉ cần kịp đỗ đại học trước năm 16 thì sẽ không phải đi làm thuê nữa. Kết quả là cấp phải nộp học phí, bố tôi vẫn tôi đi làm. Họ bảo bên không quản nghiêm như ở , tôi cứ đi tới đó thì 14 kiếm ra tiền.”

“…”

Hôm đó Trần Kính im lặng rất lâu, đó tức quá hóa cười: “Mười bốn … bố cậu đúng là nhân tài.”

Kỳ nghỉ lễ Quốc khánh vốn dĩ tôi muốn tìm việc làm , nhưng vì chưa đủ 16 nên chẳng chỗ nào , chỉ tìm được một công việc dán rơi, dán một ngày được mươi tệ.

Trần Kính không có việc gì làm, cậu ấy tìm một công việc làm : người dán rơi.

Tôi làm được ngày thì Trần Kính về giáo huấn suốt ngày trời, đến tan làm, tôi được mươi tệ, còn Trần Kính một mươi tệ.

Tôi nhìn mươi tệ của mình, lại nhìn một của cậu ấy, cậu ấy nhướng mày nhét một vào túi.

Tôi nắm c.h.ặ.t mươi tệ do dự một lát, vẫn đưa luôn cho cậu ấy: “Trần Kính, tôi mời cậu ăn cơm.”

Cậu ấy sững lại, ngẩn ra một lâu mới lấy mươi tệ, ở quán Sa Huyện trước cổng khu chung cư Trần Kính, bát mì, một đĩa sủi cảo hấp, một đĩa bánh bao, hết bốn mươi tệ.

Những chuyện khác tôi không nhớ rõ nữa, chỉ nhớ hôm đó đã ăn rất no.

4.

Quốc khánh nối liền với ngày tuần, tôi đi làm tổng cộng sáu ngày, trừ đi bữa ăn hôm nọ, tôi được tất thảy 440 tệ, ngày khai giảng là ngày vui nhất đời tôi, bởi vì tiền trợ cấp học tập của tôi đã được phát.

Tôi gom đủ nghìn tệ, cầm tiền đếm đi đếm lại không biết bao nhiêu lần.

đó tôi qua mượn điện thoại của Trần Kính, Trần Kính hỏi tôi làm gì.

“Học phí cấp của tôi là đi vay, vay của chị hàng xóm, tôi phải trả lại cho chị ấy.”

Cậu ấy mờ mịt: “Cậu phải trả bao nhiêu?”

“Một nghìn rưỡi.”

Trả tiền vẫn còn dư năm , năm tệ đó đủ cho tôi sống qua một tháng, mấy ngày tuần trong tháng tôi vẫn có thể đi tìm công việc làm khác.

Tôi đã thở phào nhẹ nhõm, thậm chí còn đổi luôn cho mình một chiếc cặp sách mới, cái cặp cũ rách nát phải thắt tới bốn nút buộc, cặp mới mua trên mạng giá mươi tệ, vừa to vừa đựng được nhiều đồ.

Hôm đó Trần Kính nhìn tôi thở dài, cậu ấy là bạn bàn của tôi, cậu ấy vẫn thường xuyên mang cơm cho tôi, cậu ấy bảo nấu nhiều, mang một chút chẳng sao.

Trần Kính là một người rất tốt, cậu ấy là một người vô tốt.

Bởi vì khi nghỉ lễ Quốc khánh quay lại học, trong mỗi phần cơm Trần Kính mang cho tôi đều có trứng ốp la.

Là cái loại trứng ốp la được chiên cẩn thận rắc một chút hành lá trên ấy.

tuần nọ, Trần Kính hỏi tôi: “Tuần cậu có về không?”

Tôi lắc đầu: “ tôi không cho về.”

“Thế thì trùng hợp quá, chiều dọn dẹp chút đi, tới tôi.”

“…”

Trường chúng tôi áp dụng chế độ 696 tiêu chuẩn, sáng sáu giờ vào học, tối chín giờ tan học, một tuần học sáu ngày.

Chiều thứ bảy học mới đầu được nghỉ ngày Chủ nhật, năm giờ tan học tôi liền thu dọn sách vở đi theo Trần Kính.

Đến nơi mới biết, chị họ của Trần Kính chuẩn kết hôn, nên mọi người phải tay vào chuẩn các thứ từ tối hôm trước.

Buổi tối tôi lon ton theo Trần Kính phụ giúp, bận rộn thì ăn cơm tập thể, tối đến qua ngủ chung với em họ cậu ấy.

đêm tỉnh dậy, tôi mới phát hiện Trần Kính đang ngồi ở phòng khách chơi game.

Tôi tiến lại gần, cậu ấy thấy tôi thì tắt điện thoại đi hỏi một câu:

“Sao thế?”

“Sao cậu không ngủ?”

“Không ngủ được…”

“Vì sao?”

====================

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.