Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF
Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
7.
Người đầu tiên lên tiếng dưới khán đài là mẹ của Phương Viễn Châu.
run rẩy: “Viễn Châu… tin nhắn đó là thật sao?”
Phương Viễn Châu không trả lời.
nhắm mắt lại, xoay người đi, không nhìn anh thêm nữa, cũng không nói thêm lời nào. Cả người như trong khoảnh khắc co rút lại một vòng, sống lưng cũng còng xuống.
Có họ hàng bên cạnh muốn đỡ , nhưng chỉ khoát tay, tự chống lưng ghế đứng vững, không xuống.
Cha của Phương Viễn Châu đứng dậy, bước lên sân khấu, dừng lại bên cạnh con trai, thấp nói gì đó. Tôi không nghe rõ câu ấy, chỉ sắc mặt Phương Viễn Châu thoắt trắng bệch rồi lại đỏ bừng lên, như thứ gì bóp c.h.ặ.t lấy cổ họng.
Anh hé miệng muốn nói gì đó, nhưng cha anh chỉ cần nhìn anh một cái, anh lập tức im bặt.
Đường Cẩm định lách về phía cửa ra của hội trường, lại hai vị khách đứng chặn lại.
Một người trực tiếp nói: “Tin nhắn là do cậu gửi, cậu định đi đâu?”
Người còn lại liếc ly rượu trong tay anh ta, mắt đầy ẩn ý. Không nói gì, nhưng nhìn ấy đã thay cho tất cả.
Đường Cẩm đứng tại chỗ, lần đầu tiên hoàn toàn đ.á.n.h mất vẻ điềm tĩnh từng trải kia. Lớp mặt nạ ôn hòa thong dong như người ta xé toạc, để lộ phía dưới là sắc mặt xanh xám khó coi.
người vừa rồi còn đứng rất anh ta cũng lẽ lùi sang bên cạnh nửa bước. tác rất nhẹ, nhưng vô rõ ràng.
Tiếng ồn ào trong hội trường tiếp tục. Có người điện thoại, có người cúi đầu bàn tán với người bên cạnh, cũng có người bắt đầu lật điện thoại xem gì đó.
Tôi bước xuống khỏi sân khấu.
Khi đi ngang qua Phương Viễn Châu, anh khẽ tên tôi.
rất nhẹ, như thể lời nói chỉ mới bắt đầu, đoạn sau đã hoàn toàn thất lạc.
Tôi không dừng lại, không quay đầu.
Bước chân ổn định, từng bước từng bước đi về phía cửa ra.
Phía sau càng lúc càng hỗn loạn. Có tiếng khóc, tiếng cãi vã, có người lớn tiếng chất vấn, có người cố giải thích. Mẹ của Phương Viễn Châu bắt đầu nức nở, một vị khách nào đó cao nói gì đó tôi nghe không rõ, ngay sau đó lại vô số âm thanh chồng lấp.
Hôn lễ được chuẩn tỉ mỉ ấy… cuối cũng đang kết thúc theo cách của riêng nó.
Anh trai tôi, Ngụy Xương Minh, nhanh ch.óng đi theo.
Chúng tôi sóng vai bước ra khỏi cánh cửa lớn của hội trường.
8.
Không khí bên ngoài khách sạn hoàn toàn với bên trong. Mát hơn một , có gió, mang theo nhiệt độ lưng chừng trước lúc đêm xuống. So với sự huyên náo vừa rồi, nơi này yên tĩnh như một thế giới .
Tôi đứng bậc thềm, mặc váy cưới. Chiếc trâm cài tóc có một viên ngọc trai lỏng, chỉ khẽ chạm nhẹ đã lay .
Tôi tháo nó xuống, cầm trong tay lật qua lật lại nhìn một lúc.
Chỉ là một viên ngọc trai giả rất bình thường. Kiểu dáng đẹp thật, nhưng không đáng tiền.
Anh trai đứng bên cạnh im hồi lâu rồi hỏi: “Em bắt đầu nghĩ chuyện làm từ lúc nào?”
“Từ lúc em đặt điện thoại về chỗ cũ rồi trở lại chiếc ghế đó.” Tôi đáp.
“Chỉ trong khoảnh khắc ấy thôi?”
“Vâng.”
Anh không nói gì, nghiêng đầu nhìn tôi.
Trong mắt ấy có quá nhiều cảm xúc… đau lòng, kinh hãi, còn có cả sự may mắn mà anh không giỏi biểu đạt.
Tôi khẽ nói: “Khi đó em nghĩ, nếu bây giờ em khóc, lớp trang điểm hỏng mất. Chị makeup vừa dặm lại xong.”
“Sau đó em nghĩ, nếu em nhịn được… nay em còn có thể làm một chuyện.”
Anh cúi đầu hít sâu một hơi. Lúc ngẩng lên lần nữa, hốc mắt đã hơi đỏ.
“Ban nãy tay anh run lắm. Lúc bước lên sân khấu, micro như cầm không vững.”
“Em rồi.”
“Em thì không à?”
“Có chứ.” Tôi đáp: “Nhưng sau đó thì không còn nữa.”
Bên trong hội trường truyền ra tiếng . Cách một cánh cửa lớn, loáng thoáng cha của Phương Viễn Châu, tiếng Đường Cẩm đang giải thích gì đó, còn có vài người tôi không nổi tên đang nói chuyện.
âm thanh ấy càng lúc càng trở nên xa xôi khỏi tôi.
Tôi điện cho mẹ.
Điện thoại vừa kết nối, bên phía mẹ có hơi ồn ào. Họ đang ở một phòng riêng chờ tin tức, xung quanh còn có người thấp trò chuyện.
Tôi nói: “Hôn lễ hủy rồi. Con không sao. Mọi người đợi con về nhé.”
Đầu dây bên kia im vài giây.
Sau đó mẹ nói: “Được, mẹ chờ con. Không cần vội, từ từ thôi.”
Không trách móc.
Không truy hỏi.
Chỉ mấy câu ấy thôi, nhẹ nhàng đỡ lấy tôi.
Tôi đứng bậc thềm, mạnh mẽ ép cảm giác nóng nơi khóe mắt trở xuống.
Không được khóc, tối nay về nhà rồi khóc sau.
Anh trai đứng cạnh tôi một lúc rồi hỏi: “Chuyện bên trong em không muốn quản nữa à?”
“Không muốn nữa.” Tôi nói: “Đó là chuyện của họ.”
Anh khẽ gật đầu.
Chúng tôi đứng bậc thềm, đèn đường bên ngoài đã sáng lên. đèn vàng cam phủ xuống, nhuộm màu trắng của váy cưới một sắc độ .
Có hai vị khách đi từ bên trong ra. Nhìn tôi, họ sững người. Một người định nói gì đó, nhưng người còn lại kéo nhẹ tay áo anh ta. Cuối cả hai đều không mở miệng, chỉ cúi đầu rời đi.
Tôi không cảm xấu hổ. Chỉ đứng đó, lẽ nhìn bóng họ đi xa.
Anh trai hỏi: “Có muốn xe về trước không?”
“Đợi một lát nữa đi.” Tôi nói: “Em muốn đứng thêm một lúc.”
Anh không thúc giục thêm nữa, chỉ im ở lại tôi.
Tiếng bên trong dần nhỏ đi, thỉnh thoảng vọng ra vài câu đứt quãng, không nghe trọn vẹn.
Tôi nghĩ, hôn lễ kia có lẽ còn loạn thêm một lúc nữa.
Phương Viễn Châu giải thích, Đường Cẩm cũng giải thích. mẹ anh ta nói chuyện. người vốn đến uống rượu mừng lần lượt ra về.
Tiệc cưới nguội lạnh, món ăn được bày biện cẩn thận dần lạnh ngắt, hoa từng từng héo đi.
Nhưng chuyện ấy… không còn liên quan tôi nữa.
Tôi đã đặt chiếc nhẫn kia xuống, đã bước ra khỏi cánh cửa ấy rồi.
Đứng đủ lâu, tôi mới khẽ nói: “Đi thôi.”
9.
Tối đó, mẹ lái xe đón tôi.
Mẹ vừa bước cửa, nhìn tôi mặc váy cưới đó thì khựng lại một , rồi lập tức bước nhanh , không nói một lời nào mà ôm c.h.ặ.t lấy tôi.
Bàn tay đặt sau lưng tôi, nhẹ nhàng vỗ về. Không nói gì cả, chỉ là tác ấy thôi.
Tựa vai mẹ, tôi cuối cũng để mắt mình rơi xuống. Là giọt mắt tôi đã kìm nén suốt cả buổi chiều.
Không khóc òa tiếng. Chỉ là mắt không ngừng chảy xuống, men theo cổ, thấm cổ áo, rơi vai mẹ.
Trước đây tôi luôn nghĩ nếu mình khóc chắc chắn rất t.h.ả.m hại. Nhưng thật ra lại rất yên tĩnh.
Chỉ là lẽ khóc thôi.
Khóc được một lúc, tôi tự dừng lại, ngẩng đầu lên thì đang đứng bên cạnh.
Ông không bước ôm tôi, chỉ đứng đó. Sắc mặt rất trầm, nhưng mắt ổn định vững vàng.
Ông đi bếp rót một ly ấm, mang đặt bên tay tôi: “Uống trước đi, cho ấm người.”
Tôi ôm ly ấy, vừa muốn cười lại vừa chua xót.
Một lúc sau, anh trai đẩy cửa bước : “Ngủ chưa?”
“Chưa.”
“Có muốn nói gì không?”
“Không muốn.” Tôi đáp: “Chỉ là không muốn đậy thôi.”
Anh bước xuống bên giường: “Vậy thì trước tiên đừng nữa.”
Chúng tôi như vậy, anh cũng không nói gì.
Ngoài cửa sổ thỉnh thoảng có xe chạy qua, xa xa có người nói chuyện, đêm khuya yên tĩnh đến lạ.
Một lúc sau tôi chợt hỏi: “ nay anh có căng thẳng không?”
“Rất căng thẳng.” Anh cười khổ: “Anh nghĩ mình có thể nhịn được, ai ngờ vừa bước lên sân khấu tay đã run mãi không thôi.”
“Nhưng anh đọc rất trọn vẹn.”
“Ừ.” Anh nói: “Lúc đọc anh chỉ nghĩ tuyệt đối không được đọc sai. Sai một chữ cũng không được. Nên chăm chăm nhìn màn hình, chẳng còn tâm trí nghĩ gì .”
Nghe xong, tôi âm thầm ghi nhớ chuyện này trong lòng.
Ngày nay, anh trai tôi cầm micro, tay run đến mức như không giữ nổi… Nhưng một chữ cũng không đọc sai.
Mãi đến khi tôi thật sự buồn ngủ, anh mới đứng dậy, nhẹ tay khép cửa phòng lại.
Đêm đó tôi ngủ rất chập chờn, liên tục tỉnh giấc. Có một lần mở mắt, trời ngoài cửa sổ đã sáng. sáng xám xanh len qua khe rèm chiếu .
Tôi tựa đầu giường nhìn vệt sáng ấy rất lâu.
Rồi nghĩ: Chuyện của ngày qua đã xảy ra rồi, còn nay là một ngày mới. Cả hai điều ấy đều là sự thật, chúng không hề mâu thuẫn với nhau.
Nghĩ xong điều đó, tôi lại chìm giấc ngủ.