Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

“Bên đã không còn ai.”

Tôi giường, dọn dẹp đơn giản cho bản thân rồi mở cửa phòng.

Thẩm Yến nghe thấy động động tĩnh, ló đầu ra từ phòng bếp, mỉm cười tôi:

“Em tỉnh rồi à, tôi làm món hoành thánh em nhất đây, rồi!”

Tôi thoáng ngẩn ngơ.

thấy anh chắc chắn đã ra tôi rồi.

Nhưng ngay giây tiếp theo, anh lại nói:

“Ngại quá, tôi lại nhầm người rồi.”

Tôi mím môi cười, lắc đầu.

Hoành thánh nhanh ch.óng nấu .

Anh bưng bàn ăn, tôi cầm thìa, anh trông có vẻ hơi căng thẳng.

Sau tôi thản nhiên ăn một cái, anh nói:

“Quên hỏi em ăn gì, làm hoành thánh không biết em có không.”

Tôi khẽ cúi đầu:

“Cái gì cũng được ạ.”

Dù sao… tôi cũng phải đi rồi.

Anh như không ra xúc của tôi, tiếp tục nói:

“Tôi đã xếp cho em đi khám tổng quát, nhưng sáng nay tôi có hẹn khách hàng, chắc khoảng hai tiếng.

Tôi trợ lý đưa em đi trước, việc tôi đến tìm em ngay.”

“Em ở đợi tôi một lát, được không?”

Anh dùng giọng điệu hối lỗi:

“Biết tôi đã không xếp công việc vào này rồi.”

“Không sao đâu, em có tự đi được.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Đang xem nên dùng cái cớ gì rời khỏi tầm mắt anh.

Bởi vì Mạnh Bà chỉ cho tôi một ngày về nhân xem thử.

Nào ngờ lại đ.â.m lao phải theo lao, bị anh coi thành thân của chính .

Nếu hôm nay anh cứ ở bên tôi cả ngày, tôi thực sự không biết làm sao rời đi.

7

Ăn cơm .

Anh chuẩn bị rời đi, tôi chợt nhớ ra, tháo chuỗi Phật :

“Thẩm Yến, vòng của anh này.”

Bước chân anh khựng lại.

Quay đầu thấy tôi đã tháo ra, sắc mặt anh thay đổi đột ngột.

Anh sải bước đi tới, không nói hai lời đeo lại vào tôi.

ra ánh mắt ngỡ ngàng của tôi, anh dịu giọng :

“Đã tặng em rồi thì cứ đeo cho kỹ.”

Trước đi, anh còn dặn dò:

“Không được tháo ra đấy.”

“…

Vâng.”

Sao phản ứng lại lớn nhỉ?

Tôi còn chưa kịp thông suốt thì một người đàn ông ăn mặc kiểu tinh anh đã xuất hiện trước mặt tôi, khẽ gật đầu tự giới thiệu:

“Tô tiểu thư, tôi là trợ lý của Thẩm tổng.

Thẩm tổng đi gặp khách hàng rồi, tôi đưa cô đến bệnh viện.”

Tôi lơ đãng gật đầu, chăm chú nhìn từng ngóc ngách trong căn này.

Anh ta cũng không hối thúc, cứ lặng lẽ đứng bên đợi.

Hồi lâu sau, tôi hỏi anh ta:

“Đây là căn Thẩm Yến thường ở sao?”

“Vâng.”

“Bình thường anh ấy có đưa ai về đây ngủ qua đêm không?”

“Không đâu Tô tiểu thư, căn này chỉ có một Thẩm tổng ở thôi.”

Anh ta dường như khựng lại một , như hiểu được ý của tôi, bổ sung thêm:

“Thẩm tổng chưa có bạn gái.”

“Ồ, được rồi.”

Tôi thong thả đi dạo hết một lượt của Thẩm Yến.

anh quá lớn, riêng phòng trống đã có cả đống.

Trợ lý thấy cũng hòm hòm, đứng sau lưng nhắc nhở đúng :

“Tô tiểu thư, thời cũng đến rồi, chúng ta thôi.”

“Khám tôi chịu trách nhiệm đưa cô về đây.”

“Đến cô có dạo kỹ hơn.”…

không có lần sau nữa đâu.

Căn này, có lẽ tôi chẳng còn cơ hội nào đến nữa.

vậy nhưng tôi vẫn cùng anh ta lầu, đi tới bệnh viện.

Việc kiểm tra kết thúc.

Tôi được tiếng triệu hoán của Mạnh Bà.

Xem lại thời , tôi suy một rồi nói trợ lý bên :

“Tôi muốn ra công viên gần đây dạo , anh cứ ở đây đợi kết quả đi.”

“Nhưng Thẩm tổng dặn tôi—”

“Anh ấy đâu có bảo anh hạn chế hành động của tôi đúng không?”

Tôi cắt ngang lời anh ta.

Anh ta gật đầu, một sau vẫn thỏa hiệp:

“Vậy tôi gọi điện cho Thẩm tổng một tiếng.”

Đầu dây bên kia Thẩm Yến nhanh ch.óng bắt máy.

Tôi cầm lấy điện thoại, chủ động giải :

“Thẩm Yến, ở bệnh viện ngột ngạt quá, em không , em muốn ra công viên gần đây đi dạo.”

Giọng nói trầm thấp đầy từ tính của Thẩm Yến vang :

“Không vui sao?”

Tôi ngẩn người.

Không ngờ chỉ mới nói anh một câu mà anh đã ra xúc của .

“Không có, em chỉ thấy ở đây bí bách thôi.”

“Được,” anh nói nhỏ gì bên kia, “vậy em đi đi, chú ý an toàn nhé.”

“Vâng,” tôi do dự một , “Thẩm Yến, làm việc cho tốt nhé.”

“Tạm biệt.”

Lần này là tạm biệt thật sự rồi.

Đợi trở về, tôi uống canh Mạnh Bà, đi qua cầu Nại Hà, bắt đầu cuộc sống mới.

Hy vọng sau này anh cũng mọi tốt đẹp.

8

Tôi tìm thấy Mạnh Bà trước mộ của .

gặp mặt, bà đang cầm một nắm hạt hướng dương, ngồi trước mộ tôi, vừa c.ắ.n hạt vừa đọc tiểu sử trên những bia mộ bên một cách ngon lành.

Thấy tôi, bà khẽ nhướng mày:

“Cuối cùng cũng chịu về rồi à?”

Ánh mắt tôi hơi cụp , không nói gì.

Bà vứt vỏ hạt đi, phủi đứng dậy đi tới, ánh mắt đảo một vòng trên người tôi.

Sau nở nụ cười đầy ẩn ý:

“Ngủ Thẩm Yến rồi à?”

“!!!”

Tôi kinh ngạc nhìn bà:

này mà bà cũng nhìn ra được?”

Bà cười nhạt không đáp.

“Thôi được rồi,” tôi đành buông xuôi, “Anh ấy coi tôi là thân của chính , ngay tại phòng bao đã đưa tôi đi luôn.”

“Sau cô nam quả nữ, tôi lại vẫn anh ấy, nhất thời không kìm chế được.”

Tôi càng nói mặt càng nóng :

“Tôi nói này, bà đã mấy ngàn tuổi rồi, đừng có hóng hớt nữa được không?”

“Được được được,” Mạnh Bà bị tôi chọc cười, “Lần này không còn hối tiếc gì nữa chứ?”

Tâm trạng tôi bình tĩnh lại, “Ừm” một tiếng.

“Vậy đi thôi.”

Bà b-úng một cái.

Nhưng rồi phát hiện tôi không hề thoát ra khỏi con rối này.

Tôi cũng ngẩn người:

gì vậy?”

Mạnh Bà cau mày, ánh mắt dừng lại trên chuỗi Phật trên cổ tôi.

Tôi thuận giơ .

“Thẩm Yến đưa cho ngươi?”

Tôi gật đầu.

Mạnh Bà im lặng.

Mười mấy giây sau, bà bỗng cười:

“Được rồi, chuỗi Phật này có áp chế linh hồn ngươi, khiến ngươi và cơ này hòa làm một một cách hoàn hảo.”

“Ta không đưa ngươi đi được rồi.”

“Nhan Hề,” nghe có vẻ nghiêm trọng nhưng Mạnh Bà vẫn thong dong tự tại, còn nói đùa:

“Ta thấy ngươi sớm đã bị anh ta nhìn thấu rồi, tâm tư ngụy trang của ngươi trong mắt anh ta quá lộ liễu.”

“Nhưng ta cũng rất tò mò, sao anh ta biết làm này là có giữ chân ngươi lại.”

Tôi phản ứng mất vài giây, thấy có lẽ chỉ là trùng hợp.

Tôi khô khốc hỏi:

“Vậy giờ làm sao?”

“Ngươi chỉ có ở lại thôi.”

Bà nhún vai:

“Trừ phi ngươi tự nguyện tháo nó ra đi theo ta.”

Tôi im lặng, và nắm c.h.ặ.t lấy chuỗi Phật .

“Tô Nhuyễn Nhuyễn!”

Từ phía không xa đột nhiên vang tiếng của Thẩm Yến.

Mạnh Bà khẽ “chậc” một tiếng:

“Thôi thôi, này ta coi như không biết.”

“Trước địa phủ phát hiện ra, hãy trân trọng thời ở bên Thẩm Yến đi.”

“Ghi nhớ, ở nhân , bất kể ai gọi tên kiếp trước của ngươi, tuyệt đối không được thưa, không được thừa .”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.