Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10t3CFo17o
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
1
Tôi đến trường muộn, khoa của tôi không còn chỗ trong túc xá, nên bị sắp xếp ở phòng đôi nam nữ lẫn lộn.
Tôi bạn cùng phòng là một Alpha, khi thấy vóc dáng của cậu ấy, tôi lại một lần nữa hiểu rõ về gen Alpha.
Tôi cao 1m80, vậy mà cậu ấy gần như cao 1m90.
“Anh bạn, cậu cao ghê nhỉ.”
Tôi chào một , người mắt chỉ liếc nhìn tôi một cái, rồi tiếp tục dọn giường.
Làm mà kiêu thế?
Tôi tặc lưỡi, leo lên giường mình đầu dọn dẹp.
mắt tôi lướt tấm bảng tên giường cậu ấy: người này tên là Lục Hành, chuyên ngành Trí tuệ nhân tạo.
Tôi học Kỹ thuật phần mềm, cùng khoa nên thường xuyên gặp nhau lúc huấn luyện quân . Cậu ấy chưa bao giờ chuyện với tôi. Sau vài lần nhiệt tình bị lạnh nhạt, tôi cũng buồn chuyện nữa.
Một người bạn cạnh khoác vai tôi: “Trác Du, kia phải bạn cùng phòng cậu à?”
“Đừng nhắc nữa, kiêu vô cùng.”
Tôi đầu càm ràm: “Khai giảng được một tuần rồi mà cậu với tôi chưa quá ba câu.”
Tiểu Triệu tháo mũ quân xuống, “Alpha mà, suốt ngày hiểu lấy đâu ra cái vẻ ưu việt .”
Tôi Tiểu Triệu mỗi người mua một bát lẩu cay, tìm chỗ ngồi.
Đang ăn ngon lành thì Tiểu Triệu kích động hét lên: “Trác Du, mau nhìn phía sau cậu kìa, có người tỏ tình !”
Hả?
Sao có thể thiếu tôi trong mấy chuyện thế này, tôi bỏ đũa đứng dậy quay lại.
Đập vào mắt là một đám đông đen kịt, tôi phải nhón chân mới nhìn thấy người bị vây ở giữa – chính là Lục Hành.
Cậu ấy đang từ tốn ăn cơm, mặt là một Omega xinh đẹp đang đứng.
Cô bạn O mặt bừng, tay cầm lá thư tình đen tuyền.
Xem ra cô ấy có để tâm, chăn ga gối đệm đồ dùng của Lục Hành toàn màu đen.
Giường tôi thì đủ màu sặc sỡ, còn cậu ấy thì đen toàn tập.
Có lúc tôi còn nghi ngờ cậu ấy có bị mỏi mắt không.
Giữa reo hò xung quanh, Lục Hành ăn hết miếng cơm cuối cùng, lau miệng bằng khăn giấy, đứng dậy: “Xin lỗi, làm ơn tránh đường.”
Câu này vừa thốt ra, cả đám người sững sờ.
Tôi còn ngạc nhiên .
Thì ra cậu ấy không chỉ lạnh lùng với mình tôi, mà là lạnh với cả thiên hạ.
2
Tôi về túc sau buổi huấn luyện, trong phòng tối om, tôi nóng đến phát bực, bật điều hoà rồi phòng tắm bước vào.
Vừa , đèn chói chang trong phòng tắm suýt làm tôi mù mắt.
“Chết tiệt, Lục Hành quên tắt đèn rồi.” Tôi lầm bầm, nheo mắt lại thì thấy một cảnh khiến tôi muốn độn thổ.
Lục Hành hình như vừa tắm xong, nước nhỏ giọt từ cằm, chảy ngực rồi xuống dưới, …
To thật.
Kích cỡ có phải người bình thường không vậy?
“Ra ngoài.”
Tôi hoàn hồn, giả vờ bình tĩnh: “Xin lỗi, tôi tưởng không có ai.”
Ra ngoài rồi tôi lập tức ngồi xổm ôm đầu.
Quá xấu hổ, quá nhục nhã.
Quan trọng là, lòng tự tôn của một người đàn ông như tôi bị tổn thương nghiêm trọng.
Còn chưa nghĩ ra cách đối mặt với Lục Hành, cậu ấy đã đi ra trong bộ dáng quấn khăn tắm, mắt liếc về phía tôi.
Tôi cúi đầu né tránh nhìn.
Không ngờ người phá vỡ bầu không khí là cậu ấy.
“Cậu đi tắm đi, tôi sẽ không đột ngột vào đâu.”
“…”
Phá không khí cái đầu cậu ấy, đang mỉa tôi đấy à?
khi vào phòng tắm, tôi liếc thấy tai cậu ấy hơi .
Tôi nghi hoặc nhìn thêm – mới tắm xong sao lại nóng đến tai thế?
Cũng nhờ cố này mà quan hệ giữa tôi cậu ấy có chút cải thiện.
Tuy sau khi tôi chuyện cậu ấy vẫn mặt lạnh, ít nhất có trả lời rồi.
Tôi mấy câu trời ơi đất hỡi: “Mì giò heo tầng ba nhà ăn ngon lắm.”
Lục Hành cầm sách, mắt không rời, lạnh nhạt đáp: “Nghe rồi.”
Những ngày bình thản trôi rất nhanh, chớp mắt đã hết tháng huấn luyện quân .
Dấu hiệu duy nhất cho thấy thời gian trôi là da tôi đen đi một chút.
Một ngày nọ, tôi đang nằm nghỉ trưa thì đột nhiên ngửi thấy mùi rất nhạt.
Tôi đảo mắt nhìn quanh, cậu ấy không nhai kẹo cao su, bệ sổ cũng không có cây , tôi gãi đầu, nghĩ chắc là ảo giác.
hôm sau, mùi rõ ràng hẳn.
Hương thơm mát thấm vào mũi, khiến tôi thấy rất thoải mái, thậm chí cái nóng nực mùa hè cũng dịu đi.
Khi tôi ra khỏi túc, mùi liền biến mất, tôi đầu thấy nóng nực lạ thường, mồ hôi túa ra đầy trán.
Tiểu Triệu ngạc nhiên: “Cậu nóng vậy à?”
Tôi quạt lấy quạt để: “Cậu không nóng sao?”
Tiểu Triệu chỉ về máy lạnh trong lớp: “Trong phòng có 22 độ.”
Tôi sững lại: “Chắc là do thời tiết gần đây nóng quá.”
Tôi mua que quay về túc, ngay lúc , một luồng mùi nồng nặc ập tới, tôi theo hướng mùi mạnh nhất nhìn sang.
Chính là Lục Hành đang ngồi ghế.
Khoảng một phút sau, mồ hôi tôi ngừng chảy, thậm chí thấy mát mẻ.
Cái thế này? Tôi vừa gặm vừa suy nghĩ.
Nhìn thấy tay Lục Hành không đeo vòng kiềm chế, một ý nghĩ vô lý chợt lóe lên trong đầu tôi:
Là một Beta, tôi có thể ngửi được của một Alpha.
Chính xác , tôi chỉ có thể ngửi được của một mình Lục Hành.
Trong lúc tôi còn đang ngẩn người, Lục Hành nhắc: “ của cậu sắp chảy hết rồi.”
Tôi cúi đầu, thấy đang chảy nhỏ giọt xuống tay, vội vàng với tay lấy khăn giấy, một tay cầm thì rất khó.
Lục Hành đưa cho tôi mấy tờ khăn giấy: “Này.”
“Cảm ơn.” Tôi không nghĩ , cầm lấy lau luôn.
Không ngờ Lục Hành lại ngồi xổm xuống, dùng khăn giấy lau sạch vệt trắng đã rớt xuống sàn nhà.
Tôi cảm thấy rất mãn nguyện.
Người bạn cùng phòng lạnh lùng cuối cùng cũng có chút “giống người” rồi.
3
Buổi tối, tôi nằm giường để kiểm chứng suy đoán trong đầu mình.
Tôi đăng một tài khoản mới, đổi giới tính thứ hai thành Omega, rồi lẻn vào diễn đàn dành cho Omega.
diễn đàn của các bạn nhỏ Omega, cái tên Lục Hành được bàn tán rất nhiều, thậm chí có một bài viết đã vượt ba ngàn bình luận.
Tôi viết một bài mới gửi đi:
@KẹoMèo: “Các chị em Omega thân mến, có ai mùi của Lục Hành là không? Tôi thực rất tò mò ~”
Chờ mười phút vẫn không ai trả lời, chỉ có lượt xem tăng dần lên.
Tôi dán mắt vào màn hình thêm vài phút, cuối cùng không chống nổi cơn buồn ngủ mà thiếp đi.
Sáng hôm sau, tôi bị nóng mà tỉnh dậy.
Cảm giác như có một ngọn lửa đang chạy trong người, đốt cháy tôi từng chút một. Tôi bực bội lăn xuống giường để chỉnh điều hòa.
Ngẩng đầu lên thì thấy nhiệt độ là 16 độ.
Trong túc xá yên tĩnh vang lên thở dốc nặng nề của tôi.
Hôm nay Lục Hành đi họp.
Sao lại trùng hợp thế? Mỗi khi Lục Hành không có mặt, tôi lại nóng muốn chết. lúc cậu ở đây, tôi lại sao cả?
Tôi vội điện thoại, tìm lại bài viết hôm . Có người đã trả lời.
“Câu này tôi , của Lục Hành có mùi .”
Xong đời, tôi thực đã ngửi được của một Alpha.
Tôi nóng đến phát điên, như có cái cào xé trong. Theo bản năng, tôi tủ quần áo của Lục Hành, ngửi thấy mùi nhè nhẹ, cảm xúc hỗn loạn trong lòng tôi liền dịu xuống ngay lập tức.
Tôi đứng tủ quần áo như bị sét đánh trúng.
Thôi xong rồi. Tôi hình như đã phụ thuộc vào của cậu mất rồi.
4
Tôi còn chưa kịp hoàn hồn thì cảm giác nóng rực lại một lần nữa ập đến.
Rõ ràng đứng ngoài tủ đã không đủ nữa rồi.
Tôi đưa tay định chạm vào đống quần áo gọn gàng kia.
Bỗng tôi tỉnh táo lại, vội vàng rụt tay.
Cậu không có ở đây, tôi lại lén lút sờ vào quần áo của người , càng nghĩ càng thấy biến thái.
Tôi cưỡng ép bản thân dời mắt khỏi đống quần áo tỏa mùi thơm quyến rũ, cắn răng đóng tủ lại.
Tôi nằm vật xuống giường, toàn thân như bị thiêu đốt.
Một chữ thôi: Nhịn.
Tôi nhịn không nổi mà phát ra một rên.
Không phải chứ… sao này lại… nghe gợi cảm đến vậy?
Nếu để Lục Hành nghe thấy, tôi – một beta thẳng nam đàng hoàng – còn mặt mũi nào nữa? Nghĩ đến đây, tôi vội vã lấy vạt áo cắn vào miệng.
đầu giường là cái quạt trần kêu kẽo kẹt quay vù vù, điều hòa thì đã chỉnh xuống mức thấp nhất.
Tôi không mình đã nhịn bao lâu.
Cuối cùng, đầu óc tôi đầu xuất hiện mấy ý nghĩ lệch lạc.
Không sao đâu… chỉ sờ nhẹ một cái thôi mà…
Chỉ một chút thôi, Lục Hành chắc chắn sẽ không phát hiện.
Tôi vừa tự thuyết phục bản thân, vừa lén xuống giường tiến đến tủ quần áo của cậu ấy.
tủ, tôi cắn răng kéo một chiếc áo khoác ra.
Ngay lập tức—
Một cảm giác “sướng” khó tả lan từ đầu ngón tay ra khắp cơ thể, rồi dồn hết lên đỉnh đầu.
Tê đến mức da đầu tôi cũng giật giật.
Cùng lúc , cảm giác xấu hổ vì đang lén sờ quần áo cũng trào dâng, má tôi từ khi nào đã rực.
“Cậu đang làm vậy?”
Một giọng nam trầm thấp vang lên sát tai, từng từ rõ ràng mạch lạc.
Là Lục Hành, không cậu ấy vào phòng từ lúc nào.
Tôi giật bắn người, cổ cứng ngắc không dám quay đầu.
Xong rồi.
Lần này tiêu thật rồi.
Cậu ấy có nghĩ tôi là tên trộm không?
khi xuống giường tôi rõ ràng đã xem giờ, còn nửa nữa mới hết buổi họp, sao cậu ấy về sớm vậy? Hay là họp kết thúc sớm…
Đầu óc tôi trống rỗng vài giây, rồi từ từ khởi động lại. Tôi run rẩy quay đầu, đúng lúc chạm phải mắt của Lục Hành.
ngoài trời nóng, tóc mái cậu ấy bị mồ hôi thấm ướt, đôi mắt cũng trở nên càng đen càng sáng.
Thấy tôi không trả lời, cậu ấy hỏi:
“Cậu thích cái áo này à?”
Tôi theo phản xạ lắc đầu, lại nghĩ ra lý do nào khác.
Tôi sốt ruột đến mặt, chợt lóe ra một cái cớ, ngại ngùng :
“Xin lỗi, tôi nhìn nhầm tủ đồ.”
Tôi buông áo ra, cố gắng chữa cháy:
“Nóng quá nên đầu óc bị mụ mị.”
mắt Lục Hành tối lại, nghe xong thì gật đầu, nhìn quét mặt tôi một lượt.
“Đúng thật, mặt cậu lắm.”
Cậu không thì thôi, vừa xong, hình ảnh lúc nãy tôi làm hiện lại trong đầu, mặt tôi càng dữ dội .