Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9pUB6jBLsY

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

8

Tôi và Lục Hành ăn xong rồi cùng nhau trở về ký túc xá. Sau khi tắm xong ra, trong không vương chút hương hà the mát, lại xen lẫn sự bức bối đầy bạo liệt.

Tôi hơi cau mày khó .

Rèm cửa được kéo kín mít, căn phòng tối om.

“Lục Hành.” Tôi khẽ gọi, “Cậu có ở đó không?”

“Có.”

Giọng nói khàn đặc, như thể đang kìm nén điều gì đó. “Tôi đang trong kỳ mẫn cảm.”

chân tôi khựng lại, trong đầu thoáng ý nghĩ muốn quay đầu bỏ chạy.

Tôi không tiếp xúc nhiều Alpha, nhưng ít nhiều cũng về giai đoạn mẫn cảm của họ.

cả bạn đời là Omega cũng phải giữ khoảng , vì chẳng biết lúc nào họ sẽ mất kiểm soát.

Nhưng tôi là Beta, không sao đâu.

Hơn , từ khi biết bệnh của tôi, Lục Hành luôn sẵn sàng chia sẻ pheromone tôi một vô điều kiện.

Giờ cậu ấy cần người bên cạnh, tôi tự nhủ, mình không thể quay lưng được.

Tôi run run vén một góc rèm của cậu ấy: “Cậu thấy sao rồi?”

Lục Hành không nằm mà đang ngồi xếp bằng trên , sâu hun hút, đầy tính xâm lược.

Trán cậu ấy nổi đầy gân xanh, mồ hôi lấm tấm rơi thành giọt dưới đèn mờ nhạt.

“Không ổn lắm. Cậu sợ không?”

Có chứ.

Nhưng ngoài tôi vẫn lắc đầu.

sắc bén của Lục Hành lướt từ đầu xuống chân tôi, rồi lại ngược lên.

Không sao, tuyến thể vốn luôn vô cảm của tôi bỗng nhiên nhói nhẹ một cái.

Tôi tập trung cảm nhận nó lại bình thường trở lại.

“Cậu ngủ đi, tôi ở đây cậu.” Tôi không dám nhìn thẳng vào cậu ấy, có cảm giác đó không còn là của Lục Hành .

Như một con mãnh thú sắp vồ mồi, chỉ chờ thời cơ là lao tới xé xác tôi ra vậy.

9

Lục Hành vẫn cuộn tròn trong chăn, không có ý định xuống: “Cậu giúp tôi cốc nước được không?”

Tôi nhanh chóng rót nước, rồi gõ nhẹ vào đầu ra hiệu cậu ấy đưa tay ra nhận.

Nhưng Lục Hành lại vén rèm lên, nửa người thò ra, lúc ấy tôi mới nghe rõ hơi thở nặng nề, gấp gáp của cậu.

Tôi bắt đầu lo, định có cần đến phòng y tế không tay đã bị cậu ấy nắm chặt.

“Cậu có thể giúp tôi không? Tôi đã mượn pheromone của cậu nhiều lần rồi.”

“Tôi… tôi đâu có pheromone…”

Lục Hành không nói gì, tay đã mò lên sau gáy tôi, tìm được tuyến thể nhô lên, cậu ấy ấn nhẹ:

“Có đấy.”

Tôi theo phản xạ rụt cổ lại.

“Thế… tôi phải giúp cậu kiểu gì?”

Pheromone của cậu ấy đang dao động mạnh, khiến cả cơ thể tôi cũng bị ảnh hưởng, một luồng nóng bừng bừng lan khắp người.

Tôi chợt nhận ra – mình đã phụ thuộc vào pheromone của Lục Hành đến mức nguy hiểm.

Dễ dàng bị cảm xúc của cậu ấy chi phối.

không sớm, tôi sẽ tiêu đời mất.

Nhưng khi ngước lên bắt gặp đầy chiếm hữu của Lục Hành, tôi lại không dám mở miệng.

Tôi không dám tưởng tượng hậu quả chọc một Alpha đang mất kiểm soát.

Lục Hành nhanh chóng nhảy xuống , áp trong phòng lập tức trở nên nặng nề. Cậu ấy từ từ tiến lại gần tôi.

Rõ ràng thế áp đảo, nhưng lời nói lại rất nhẹ nhàng.

“Trác Du, tôi chỉ muốn ngửi mùi của cậu thôi, được không?”

Dường như sợ tôi từ chối, cậu ấy bổ sung: “Giống như cậu ngửi mùi tôi vậy.”

Tôi đành gật đầu.

Tôi không thấy cậu ấy làm gì, chỉ cảm nhận được tuyến thể lộ ra sau gáy bất ngờ bị nóng bao phủ.

Cả người tôi run lên.

Lục Hành đúng như lời đã nói, chỉ ngửi pheromone của tôi, rồi khi mất kiểm soát hoàn toàn, tự mình đến phòng y tế ly.

Suốt thời gian đó, tôi đến thăm cậu ấy rất nhiều lần.

Không phải vì cậu ấy nhớ tôi, mà là vì tôi không thể rời xa cậu ấy được.

“Trác Du, một ngày cậu đến thăm người ta năm sáu lần, rảnh rỗi quá nhỉ?” – Tiểu Triệu vừa nói vừa thở dài vì nóng.

Tôi không tiện nói mình đang pheromone của Lục Hành – chuyện này không dễ gì thổ lộ.

Tôi chỉ cười trừ: “Là bạn cùng phòng mà, giúp đỡ nhau là chuyện bình thường.”

Tiểu Triệu bĩu môi trêu: “Biết là bạn cùng phòng. Nhưng người không biết lại tưởng hai người yêu nhau đấy!”

Tôi khựng lại, suýt vấp chân.

10

“Tôi bác sĩ rồi, bác sĩ nói tối nay là có thể ra viện.” – Tôi vừa nói vừa cầm một ly nước trái cây mát , tay còn lại đan chặt tay Lục Hành.

Trong mấy ngày Lục Hành bị ly, tôi âm thầm bắt đầu quá trình pheromone.

Mỗi khi thật sự không nổi, tôi lại tìm đến cậu ấy, và cậu ấy cũng rất tự nhiên đưa tay ra cho tôi nắm.

Tôi đã tăng thời gian rời xa pheromone của cậu ấy từ năm phút lên hai tiếng.

Theo kế hoạch này, tiếp theo sẽ là bốn tiếng.

Rồi sáu tiếng.

Tám tiếng.

không có gì thay đổi, chẳng mấy chốc là tôi sẽ thành công.

Một kế hoạch vững vàng như thế, vậy mà vừa đến ngày Lục Hành quay lại ký túc xá, đã đổ bể hoàn toàn.

Cậu ấy không hề biết tôi đang gắng .

Thế nên pheromone của cậu ấy cứ thế ngang nhiên, tự do tỏa khắp phòng.

Cơn nóng nực mà tôi đã gắng đè nén lập tức bị đánh thức, từng tế bào lại bắt đầu khao khát điên cuồng.

Lúc đó tôi mới thật sự nhận ra…

Dục vọng là thứ có thể phóng đại vô hạn.

Pheromone càng nhiều, cảm giác phụ thuộc của tôi càng mạnh.

Pheromone càng ít, tôi mới có thể dần dần thoát ra được.

Thấy công sức đó sắp đổ sông đổ biển, tôi nhẹ nhàng gợi ý Lục Hành: “Cậu có thể kiềm pheromone lại khi ở phòng không?”

Nghe thật giống kiểu người tệ .

Kiểu người vừa dùng xong đã muốn bỏ.

Dù sao , người từng năn nỉ cậu ấy giải phóng pheromone cũng là tôi.

Không ngoài dự đoán, khoé môi Lục Hành trùng xuống, đi: “Chán rồi à?”

Tôi lắc đầu.

Cậu ấy nhướn mày, giọng như rõ mọi chuyện: “Tìm được người mới rồi?”

“Pheromone của người ta mùi gì?”

“Cấp độ pheromone cao hơn tôi hả?”

“Có thơm bằng tôi không?”

Một tràng câu khiến đầu óc tôi như bị tấn công dồn dập.

sau đó, tôi rõ ràng cảm nhận được mùi hà trong không nhạt dần. Cậu ấy gọn gàng cài chiếc vòng ức chế vào cổ tay.

“Yên tâm, tôi sẽ không thả ra cái pheromone khiến cậu chán ghét .”

Đến lúc này tôi mới nhận ra – Lục Hành thật sự đang .

Tôi còn chưa kịp trả lời loạt câu , chỉ vội đáp lại câu cuối cùng:

“Tôi không ghét.” – Tôi kể cho cậu ấy nghe về kế hoạch của mình – “Tôi muốn tự thoát khỏi sự phụ thuộc vào cậu.”

Lục Hành vẫn cúi đầu, cả người toát ra áp lực nặng nề.

“Tôi phụ thuộc nghiêm trọng đến mức chỉ rời xa cậu một chút thôi là không nổi rồi.” – Tôi khổ sở nói – “ cả lúc ăn cũng thấy không yên.”

Lục Hành ngẩng đầu, ngược lại: “Thế không tốt à?”

“???” – Tôi hoang mang – “Tốt chỗ nào cơ?”

“Tôi thấy tốt mà.” – Lục Hành tối sầm, thoáng tia u ám – “Cậu không thể rời xa tôi.”

Tôi chẳng nổi ẩn ý trong lời cậu ấy: “Nhưng như vậy sẽ làm phiền cậu.”

Lục Hành cứng đầu đáp: “Tôi không thấy phiền.”

“Nhưng tôi thấy phiền…”

Hai chúng tôi cứ thế tranh cãi, gần như sắp gây nhau to, không biết điện thoại của ai đổ chuông.

Tôi điện thoại ra xem – không có cuộc gọi nào.

Lục Hành ở đối diện bực bội bắt máy. Đầu dây bên kia nói gì đó một tràng, cậu ấy chỉ “Ừ” một tiếng, rồi nhanh chóng mặc áo khoác, đẩy cửa đi.

Tôi ngơ ngác không gì.

Trái tim của một Alpha, thật đúng là… sâu không thấy đáy.

Thật đấy, không giữ khoảng Lục Hành, tôi thật sự sợ có ngày không nổi mà nhào lên liếm cậu ấy mất.

Gương đó như thể mọc trong tim tôi vậy.

Từ lúc nào, tôi đã có tình cảm cậu ấy rồi?

Nghĩ đến Omega bị Lục Hành từ chối đầu kỳ học – vừa xinh lại vừa ngoan – tôi cả sống lưng.

Đẹp thế còn bị từ chối, cậu ấy chắn là trai thẳng rồi.

Tuyệt đối không thể để Lục Hành – người sợ con trai – biết được bí mật tôi thích cậu ấy.

bị phát , có khi cả chút pheromone tôi cũng không được ngửi .

11

Nửa tiếng sau giờ giới nghiêm, Lục Hành vẫn chưa quay lại ký túc.

Có lẽ đêm nay cậu ấy không về.

Tôi bắt đầu lo thật rồi.

Tôi mới chỉ được tối đa hai tiếng, Lục Hành không về suốt đêm, tôi chắn sẽ phát bệnh.

Nghĩ tới nghĩ lui, tôi lén lút tụt khỏi , ngồi lên ghế của Lục Hành, hít hít để mùi hà còn sót lại.

Tay cũng nắm rồi.

Miệng cũng từng hôn rồi.

Ngồi ghế cậu ấy không sao đâu nhỉ?

là do pheromone mà cậu ấy thả ra đó quá mạnh, khiến mức đựng tại của tôi gần như vô hiệu.

Chưa đến năm phút, tôi đã mệt đến mức nằm vật ra.

Mười phút sau, tôi luống cuống mở tủ quần áo của Lục Hành.

Mười lăm phút sau, đầu ngón tay tôi run rẩy nắm chặt chiếc áo của cậu ấy.

Mẹ nó.

Tôi nghiến răng chửi thề.

Không có Lục Hành bên cạnh, tôi biết sống sao?

Tôi không lẽ sẽ nóng đến chết thật à?

Trong lúc đầu óc lơ mơ, cánh cửa bật mở, kèm theo hương hà nhẹ nhàng tràn vào.

Là Lục Hành.

Cậu ấy ngồi xổm tôi,

“Không đi tìm người mới của cậu à?”

Miệng châm chọc, nhưng tay lại vòng ra sau lưng ôm tôi, nhẹ nhàng vỗ về lưng như đang dỗ trẻ con.

“Tên khốn.” – Tôi rít qua kẽ răng, nén tiếng rên rỉ – “Tôi đâu ra người mới?”

Lục Hành nghiêng đầu, môi lướt sát qua vành tai tôi:

“Thật sự không có à?”

Lúc này tôi chỉ muốn đấm cậu ta một cái cho hả , lùng đáp:

“Bác sĩ không phải đã nói rồi sao? Tôi chỉ ngửi được pheromone của một mình cậu thôi.”

Còn nói là học bá chứ, trí nhớ tệ vậy mà cũng học giỏi, là thức đêm bao nhiêu hôm mới cày lên được thành tích.

Lục Hành bật cười khẽ:

“Sao hôm nay cáu thế?”

“Cậu tình đúng không?”

Tôi chợt nhớ ra — giờ giới nghiêm đã qua nửa tiếng, đáng lẽ là không vào được , vậy mà Lục Hành lại xuất .

Chỉ có thể là — cậu ấy đã về từ lâu, nhưng cứ đứng ngoài cửa không vào.

“Ừ, đúng là tình.” – Cậu ấy thẳng thắn thừa nhận.

Tôi bắt đầu thật sự tức :

“Cậu đùa tôi vui lắm đúng không?”

“Không hề vui.”

Tôi còn đang chuẩn bị dằn tiếp cậu ấy lại nói:

“Tại thấy cậu khổ sở, nên đau lòng.”

Lời vừa ra, cơn của tôi lập tức tan biến, người cứng đờ, não bắt đầu chạy hết công suất để xử lý mấy chữ đó.

Lục Hành quỳ một gối xuống tôi, tay siết chặt vòng ôm:

“Tôi muốn chính miệng cậu nói muốn gây rắc rối cho tôi.”

Tim tôi bắt đầu đập loạn. Giống như đã sắp tìm được đáp án, tôi nghe chính mình nhỏ:

“Nhưng… tôi sợ cậu sẽ chán ghét tôi.”

“Không đâu.” – Lục Hành nhìn tôi, giọng kiên định – “Tôi thích cậu. Cũng vì thích, nên mới thích cảm giác cậu dựa dẫm vào ôiớ.”

“…?”

Cậu ấy nói thích tôi?

Tùy chỉnh
Danh sách chương