Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10t3CFo17o
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
10
Cố Tư vô cùng bồn chồn.
Cái lần bị đánh dấu đó — là điều cậu không ngờ tới. Cậu vẫn luôn rằng với căn bệnh của Nỉ Nỉ, cô ấy vốn không thể đánh dấu được.
Nhưng khoảnh khắc bị đánh dấu đó, cậu quỳ rạp trên mặt đất, sau gáy nóng ran, cả người choáng váng.
Thì ra là giác này…
sao, sao mấy Omega mỗi lần vào kỳ tình nhiệt đều như phát điên, chìm đắm trong ấn ký mà phối hợp với Alpha.
Vậy mà Alpha của cậu lại biến mất sau khi đánh dấu xong?!
! Nỉ! Nỉ!
Thiếu niên với gương mặt yêu nghiệt nghiến răng nghiến lợi, trong mắt lên tia nguy hiểm.
Ăn xong rồi chạy là sao hả!
Cậu cứ chờ đó tôi!
Quả thật, cậu đã chờ được Alpha của mình.
Chỉ là… Nỉ Nỉ đã không còn mùi nữa.
Cậu rúc vào người cô rất lâu, như một con chó săn lượn lờ quanh lãnh thổ của mình.
Nhưng có gì cả.
Mùi socola biến mất rồi.
Chỉ còn lại… hạt dẻ.
11
“Tại sao lại cắt tuyến thể?” Cố Tư trong bóng tối, sắc mặt u ám.
Tôi mím môi:
“…Bác sĩ nói nếu cứ tiếp tục thì sẽ xảy ra bạo động miễn dịch. Tôi… tôi không còn cách nào khác.”
Ngón tay thiếu niên khẽ co lại.
Một lúc lâu sau, cậu chậm rãi ngẩng đầu, bất an nhìn tôi.
“Việc đó… có ảnh hưởng gì tới cậu không?”
Lần đầu tiên, Cố Tư thể hiện sự bất an mặt tôi.
Cuối cùng thì, cậu ấy cũng giống một thiếu niên bình thường — để lộ ra chút yếu đuối trong tận đáy lòng.
Cậu nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng bắt đầu run lên.
“Xin lỗi, Nỉ Nỉ… tôi không biết đó lại ảnh hưởng cơ thể cậu như vậy…”
Cậu ấy cứ lặp đi lặp lại, lưng thẳng tắp dựa vào tường, đầu cúi thấp xuống.
“Xin lỗi… xin lỗi…”
Tuyến thể của cậu vẫn đang nóng rực, rạo rực tìm vòng tay người con gái mặt — người bạn đời mà cậu đã đánh dấu .
Nhưng cậu không thể.
Alpha của cậu, đã vì cậu mà mất đi tuyến thể.
Cô ấy… sẽ không cần cậu nữa.
Đôi mắt hồ ly từng lạnh lùng khẽ khép lại, tóc mái rũ xuống che mất biểu . Cố Tư đưa tay che mặt.
“…Cậu đi đi.”
Là cậu đã làm pheromone của cô bùng phát, là cậu đã lợi dụng cô để thoát khỏi kỳ tình nhiệt, để không bị vị hôn phu đánh dấu.
Là cậu…
Tất cả đều là do cậu tự mình là đúng, dụ dỗ cô gái ấy bước vào cái bẫy do chính cậu giăng ra.
Tôi hé miệng, nói gì đó.
Giao diện trí não trên cổ tay bật lên tin nhắn từ mẹ:
【Nỉ Nỉ, tan học nhớ về nhà ngay. tháng sau phẫu thuật, con không được tiếp xúc với bất kỳ pheromone của cả. Bác sĩ nói rồi, con quên hết rồi hả?】
【Đừng làm mẹ lo. Tránh xa thằng bé đó ra.】
【Coi như mẹ xin con đấy.】
12
Tôi ngậm miệng lại.
Cố Tư tôi đi, chắc là vì… cậu ấy không cần tôi nữa rồi.
Chỉ vì tôi không còn tuyến thể sao?
Viền mắt tôi nóng ran, tủi thân, mím môi cúi đầu.
Đàn đúng là không tốt đẹp gì!
Lúc van nài tôi đánh dấu thì còn gọi người ta là “bé cưng” các kiểu.
Tôi xoay người bước đi.
Không biết từ khi nào nước mắt đã chảy xuống.
Ngực nhói.
Sau lưng, bóng đen kia ngẩng đầu lên, khẽ thở dài thật dài.
Tôi còn gì nữa cả.
Không đúng…
Vốn dĩ tôi chưa từng có được gì.
Cái lần bị đánh dấu ấy, chính là đặc ân cuối cùng mà tôi giở trò gian xảo để xin được.
13
Cố Tư bắt đầu trốn học, không còn lên lớp cùng chúng tôi nữa.
Nghe mấy bạn nói, gần đây nhà họ Cố xảy ra lớn.
Mẹ cậu ấy bị bệnh rồi qua đời. Mất đi sự hộ của nhà mẹ đẻ, các chi trong nhà họ Cố bắt đầu lục đục ngóc đầu lên.
Sau đó lại nghe nói, của Cố Tư đưa một “mẹ mới” về nhà.
Người phụ nữ đó còn dắt hai đứa con trai cùng bước vào cổng chính nhà họ Cố.
Lại có lời đồn rằng… hai đứa nhỏ ấy là con riêng của gia chủ nhà họ Cố.
…Mà tất cả những đó mới chỉ diễn ra trong chưa đầy nửa năm.
Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc ghế trống của Cố Tư, trong lòng ngổn ngang đủ thứ xúc.
Hồi đó là cậu ấy tôi đi mà.
Giờ thì hay rồi.
Rõ ràng là cậu ấy đuổi tôi đi.
Vậy mà người đáng thương… lại là cậu ấy.
…Cố Tư.
Tôi gặp cậu ấy.
14
Cố Tư.
Tôi gặp cậu thật mà.
Tôi chạy khắp con phố rộng lớn, men chỉ dẫn, mù mờ đi qua từng con hẻm nhỏ.
Rẽ một khúc nữa thôi.
Trái tim tôi nhộn nhạo căng thẳng, cổ họng khô rát, tôi cố nén cơn ho, dừng lại, ngẩng đầu.
Một dinh thự cao cấp, đẳng cấp hơn nhà tôi mấy lần hiện ra mắt.
Quả nhiên nhà họ Cố là gia tộc lớn thật.
Tôi nheo mắt nhìn toà nhà mặt, nhưng lại biết bước tiếp phải làm gì.
Tôi đây… để làm gì chứ?
giờ đi vào thật?
Trong lòng bắt đầu do dự. Tôi quay đi, mà đôi chân như bị đóng đinh tại chỗ, không nhúc nhích nổi.
Chờ thêm chút nữa.
Chờ thêm chút nữa thôi.
Lỡ như… lỡ như có thể nhìn thấy Cố Tư thì sao?
Tôi hình dung ra đôi mắt hồ ly lạnh lùng mà vẫn phảng phất ý cười của cậu ấy, trong lòng chợt bình lại.
Như thể chỉ cần cách nhau một bức tường… là chúng tôi đã gặp được nhau rồi.
Trời tối dần, màn đêm buông xuống bao trùm cả thành phố.
Phải về rồi.
Trí não liên tục hiện lên tin nhắn lo lắng từ mẹ.
Phải về thôi, Nỉ Nỉ.
“CÚT! Mày là cái thá gì mà dám chỉ trỏ dạy đời ?! Tranh thủ nhà họ Tần còn chưa đổi ý thì ngoan ngoãn mà đi cưới ! Mày là cái thứ Omega thì mày còn cái gì nữa hả?!”
Giọng đàn gào lên giận dữ, khiến lũ mèo hoang vệ đường cũng hoảng sợ chạy.
Tôi sững người tại chỗ.
Khoảng hai phút sau, cánh cổng lớn của biệt thự bị đó giật tung ra từ trong, một bóng người cao gầy ở sảnh. Giọng nói tuy không lớn nhưng lạnh băng và vô cùng dứt khoát:
“Nếu thích trèo cao vào nhà họ Tần vậy thì sao không tự đi cưới đi. Hay là… vẫn thích làm ‘kẻ ở dưới’ hơn hả?”
thuỷ tinh vỡ vang lên chát chúa. Ngay sau đó là chửi rủa của đàn , hét của đàn bà, và cả khóc của trẻ con.
Cố Tư nhếch khóe miệng, mắt lướt qua một tia châm biếm, nhưng lại nhanh chóng đè xuống, bình tĩnh xoay người.
Cậu bước qua sân, cửa, nhập mật mã.
Mật mã nhập sai liên tục. Cậu mím môi, dùng tay còn lại siết chặt bàn tay đang run, im nhập lại.
Cửa mở.
Cậu bước ra như một cái xác không hồn, gương mặt trắng bệch, mắt trống rỗng.
Cậu không biết mình còn có thể đi đâu nữa.
làm một Omega… thì số phận phải như vậy sao?
Đột nhiên, sau lưng vang lên một thút thít, nhỏ như mèo con bị rơi.
Cậu ngẩn người quay lại, tim như bị gõ mạnh một nhịp.
Nhói lên một cái.
Cô gái kia đang khóc nức nở, tay áo lau nước mắt lem nhem, giọng nghẹn ngào:
“Cậu bị gì vậy hả Cố Tư…”
“Tôi ghét cậu lắm!”
“Cậu bị người ta chửi như thế sao không mắng lại?! Sao phải chịu đựng?! Sao lại để bản thân thảm hại như vậy hả?!”
Cô vừa khóc vừa mắng, nhưng từng bước lại tiến gần hơn.
Cậu mở to mắt, bản năng lùi lại một bước.
Đừng lại gần.
Làm ơn… đừng lại gần tôi.
Cậu không xứng đáng được yêu. Nếu chỉ là thương hại, thì cậu không cần.
Nhưng cơ thể thì vẫn nhớ mong và khao khát tình đó. Khoảnh khắc cô gái ấy nhào vào lòng cậu, cậu như nghe thấy trong tim mình vang lên một thở dài.
Rồi là một cơn cuộn trào dữ dội của nỗi bất an và đau thương.
Cậu cụp hàng mi dài cong, khoé môi khẽ cong lên, nụ cười rất nhẹ, rất buồn.
Thì ra… cậu khát khao tình yêu thế.
Như một kẻ ăn mày.
15
“Cố Tư, tôi ghét cậu.”
Tôi ôm chặt lấy vòng eo thon gầy của cậu ấy, tay siết lại, vùi cả người vào lòng cậu ấy, vừa nói vừa cố tình dụi hết nước mắt lên áo hoodie thể thao của ảnh.
“…Ừm.”
“Sao cậu lại làm tôi phải đau lòng chứ, rõ ràng là cậu đuổi tôi đi mà. Trong phim mấy người như cậu đáng phải rơi tôi rồi sống ngầu ngầu lên chứ…”
Tôi tủi thân chôn mặt trong ngực cậu, “Sao lại sống… thảm như vậy…”
Cố Tư không nói gì.
Tôi ngẩng đầu lên, hít một thật sâu.
“Nè, cậu đá tôi, tôi không thèm tính toán nữa đâu.”
mắt cậu ấy u tối, nét mặt không đổi.
Rõ ràng là tôi đang khóc, mà không hiểu sao tôi lại thấy… người đang đau khổ thật sự lại là cậu ấy.
“Tôi quyết rồi, tôi sẽ nhặt cậu về nhà.”
“Đây là thông báo! Không phải hỏi ý kiến!” – tôi tuyên bố dõng dạc.
Cơ thể Cố Tư lập tức cứng đờ.
Cậu sững sờ nhìn tôi, khóe mắt đỏ lên.
“ Nỉ Nỉ, rõ ràng cậu đã đi rồi mà.”
Tôi trừng mắt, “Là cậu đuổi tôi đi !”
“Thì tôi nên đi luôn chứ.”
“Thế còn cậu, bây giờ cậu đi đâu?”
Cố Tư há miệng, nói gì đó, rồi lại im bặt.
Cậu… đâu còn nhà để về nữa.
Tôi lau khô nước mắt, cười híp mắt nắm lấy tay cậu ấy.
“Đi thôi, Omega nhỏ của tôi~ về nhà với beta nhỏ này nào.”
Viền mắt cậu ấy bỗng cay xè, Cố Tư phải cố nuốt ngược cơn xúc động, ngẩng đầu nhìn lên trời hít sâu một .
Rất lâu sau đó.
Giọng cậu ấy khản đặc: “Được.”
16
Chắc Cố Tư cũng không ngờ là… tôi thật sự dắt cậu ấy về nhà.
Tám giờ tối, tôi lôi Cố Tư về giữa phòng khách, đối mặt với mẹ, hai, tư – cả nhà trừng mắt nhìn hai đứa tôi.
Không khí im phăng phắc.
Mặt Cố Tư càng lúc càng trắng bệch.
Phải nói sao nhỉ…
Tôi giác ảnh sắp… nứt ra từng mảnh luôn rồi đó.
Tôi khẽ hắng giọng, dùng giọng điệu không phép từ chối, tuyên bố:
“Con để Cố Tư ở nhà mình vài hôm.”
“Cái gì?!” – một loạt giọng cao chói tai vang lên đồng thời.
Tôi vẫn tươi cười: “Không được à?”
“Đương nhiên là không được!!” – hai nhảy dựng lên, đưa tay kéo tôi ra, ngờ Cố Tư chắn ngay mặt tôi luôn.
Tôi thò nửa cái đầu ra, ra vẻ buồn rầu:
“Nhưng mà… con thích cậu ấy mà.”
“Con cậu ấy làm chồng nuôi từ bé của nhà mình, không được hả mẹ~?”
Cố Tư không nhịn được, gân thái dương giật giật, quay đầu lại:
“Không phải, cái này cậu chưa nói với tôi…”
Tôi ngắt lời ảnh liền:
“Nói với cậu rồi thì cậu có chịu tôi về nhà không?!”
tôi – người từ nãy giờ vẫn im , cuối cùng cũng cố vùng vẫy lần nữa:
“Nỉ Nỉ, Cố Tư… nó 18 tuổi rồi…”
Tôi lại ngắt lời:
“18 thì sao? 18 là bông hoa đẹp nhất chứ sao!”
Tôi nhón chân lên, nắm cằm Cố Tư, nghiêm túc nói:
“Mọi người nhìn đi! Nhìn cái nhan sắc này! Nhìn cái thần thái này!”
“Lấy về nhà mình… là mình mới là thiệt thòi đó!”
Cả nhà đồng loạt quay đầu… nhìn tôi.
Cố Tư lúc này… chính thức vỡ vụn.
Ảnh gỡ tay tôi ra, quay lưng đi.
Chắc đầu ảnh bị úng nước mới Nỉ Nỉ về nhà.
Tôi lập tức ôm chầm lấy ảnh từ phía sau.
“Mỹ nhân à~ cậu không được đi!”
Mọi người: ……
Cố Tư nghiến răng, hạ giọng:
“ Nỉ Nỉ, buông ra.”
Tôi lắc đầu, mặt tỉnh bơ:
“Cậu hứa với tôi rồi, sẽ tôi về nhà.”
Cố Tư tức mức hít mạnh một , đang nói gì thì mẹ tôi lên .
“Ở lại đi, Tiểu Cố.”
Mẹ tôi mỉm cười dịu dàng:
“Nỉ Nỉ nó chỉ đùa thôi, nhưng con là bạn nó, con cứ ở lại đây, nhà họ Cố con không cần lo.”
Mẹ nói thật đấy.
kia nhà họ Cố còn mạnh, nhà tôi cũng phải nể mặt chút, nhưng bây giờ… Cố gia đang loạn hết cả, giá cổ phiếu tụt thảm, hai, tư với anh cả nhà tôi cũng tranh thủ cắn vài dự án ngon rồi.
Thương trường mà – mạnh thì sống, yếu thì bị thịt. Đã ra tay rồi thì dứt luôn.
Giữ Cố Tư ở lại có khi còn cắt được vụ liên hôn giữa nhà họ Cố và nhà họ Tần – mà giờ nhà họ Cố đang trông vào tiền của nhà họ Tần để xoay vốn cơ mà.
Lợi đôi đường.
Lần đầu tiên mẹ nhìn tôi bằng mắt kiểu “con gái mẹ giỏi lắm đấy”.
Tôi ngơ ngác nắm lấy bàn tay to của mỹ nhân nhà tôi, mắt trong veo.
Gì vậy, nhìn gì?
Tôi vốn dĩ là thấy ảnh đẹp trai nên mới nhặt về mà.
hai cũng nhanh chóng chuyển não, gật gù về phe mẹ.
“Mẹ nói đúng đấy. Tiểu Cố đừng lo, cứ ở đi, ở bao lâu cũng được!”
Cố Tư vẫn yên tại chỗ, không nói lời nào.
Tôi huých huých tay ảnh.
“Thấy chưa, tôi đã mà~ cậu đẹp thế này, cả nhà tôi thế nào thích!”
Cả nhà: ……