Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VaOAtHI0L
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
17
Cố Tư đầu đi học lại bình thường, chỉ là thỉnh thoảng vẫn hay trốn học, biến không tăm hơi.
Tôi từng thử nhờ chú Trần theo dõi, nhưng không có Cố Tư cố tình “thả thính” như , chú lần ra được tung tích của cậu ấy.
Tôi cũng ráng canh cổng, nhưng không thấy bóng dáng đâu. Bữa sáng thì cậu ấy đi học từ rất sớm, tới giờ ra chơi thì biến , tan học thì lướt đi như một cơn gió.
Cho đến một ngày—
“Phí Nỉ Nỉ! Có người tìm cậu kìa!”
Tôi ngẩng lên, “ ?”
“ Phong!”
Tôi cứng người, mặt đầy nghi hoặc.
Não chạy vèo vèo, nghĩ đến khả năng duy nhất.
Chết cha… vị hôn phu của Cố Tư đến đánh ghen rồi.
Tôi gồng người đứng dậy, vừa bước ra cửa vừa lén mở app gọi cấp cứu.
Mong là họ đến kịp, đỡ để tôi máu nhiều.
Kết quả ra đến cửa thì—
Tóc đỏ rực quen thuộc, dáng vẻ ngông cuồng quen thuộc, còn ôm một bó hoa hồng to tổ bố, nhe răng cười sáng chói.
“Phí Nỉ Nỉ, có muốn làm Beta của tôi không?”
Tôi: …???
“Hả???”
Hắn ngắm biểu cảm đơ cứng của tôi, cười tít mắt:
“Tôi thấy cậu cũng dễ thương mà, nghe nói Cố Tư đang ở nhà cậu hả? Không sao, cậu ta cứng ngắc có tí thú vị nào.”
Thanh niên tiến sát lại gần, giọng lười biếng nhưng ám muội:
“Cậu hợp gu tôi hơn.”
Tôi: …im lặng là vàng.
Ủa alo?? Vị thiếu này thích bị đội mũ xanh à? Đến người giật Omega của mình cũng yêu luôn???
Mà tôi bị cắt tuyến rồi, tôi là Beta thiệt luôn á!
Tôi gượng cười, tính dùng lời khuyên răn thuyết phục cái người điên này:
“Ờm… anh bạn à…”
Thiếu Phong nhoài tới nghe cho rõ, ngờ ngay khoảnh khắc tiếp theo liền bị đấm văng ra xa!
Tôi: !!!
Cố Tư đứng đó, mặt lạnh như , nắm đấm siết chặt.
Đám học sinh xung quanh đồng loạt hít khí lạnh.
“ Phong, còn dám động đến cô ấy, tao sẽ giết .”
Cố Tư nói từng chữ, giọng trầm lạnh đến đáng sợ.
Phong lau khóe môi rỉ máu, mấy để tâm.
“Ồ, Cố công tử cuối cùng cũng lộ mặt rồi ha~”
“Tao tưởng chết luôn rồi cơ.”
Hắn cười nửa miệng, mắt hiểm độc:
“Cái thuốc lần không biết tác dụng phụ à? Đợt này nó mới thấm nè.”
“Phí Nỉ Nỉ có thỏa mãn được không? Không thì quỳ xuống xin tao, tao thu lại cũng được.”
Cố Tư nheo mắt, cười nhạt:
“ đúng là không sợ chết.”
Tôi vội chặn mặt , khoác tay , nhẹ giọng:
“Cố Tư, tôi sợ… Mình đi thôi.”
Cố Tư thả tay xuống, đứng đối mặt Phong vài giây, rồi lặng lẽ siết tay tôi, quay người bước đi.
“Đi thôi, đừng bọn họ.”
18
Trong phòng y tế.
“Cậu ta nói cái gì … thuốc gì?”
Tôi sàn nhà, giọng không rõ cảm xúc.
“Hiệu thuốc gì ?”
Cố Tư không trả lời, nhưng hơi thở đầu trở nên dồn dập.
Tôi ngẩng lên, gặp khuôn mặt đang quay đi của .
“Cậu sao ?” – tôi hỏi.
Cậu thiếu niên cắn chặt răng, gương mặt xinh đẹp như bừng sắc đỏ, cố hít sâu để kiềm chế cơn xáo trộn trong cơ thể.
“Hay là… để tôi gọi cấp cứu?” – tôi định thiết bị thông minh của .
“Cậu dám!”
Cố Tư đỏ bừng mắt, tóc ướt mồ hôi dính bết vào trán, che gần nửa mắt.
Cánh tay cậu ấy gân guốc hiện rõ, như đang chịu đựng gì đó ghê gớm.
Tôi hiểu gì cả, chỉ thấy cậu ấy đang đau, liền đến gần để an ủi.
Ngay khoảnh khắc tôi tới gần, cậu ấy liền siết tôi lại thật mạnh, cứ ôm chặt không rời.
Tôi bị cảm xúc bối rối của lây sang, chỉ biết đặt tay lên cổ cậu ấy xoa nhẹ chỗ tuyến thể.
Tôi không làm gì được hơn.
Là thuốc đang phát tác sao? Rốt cuộc là thuốc gì?
“Phí Nỉ Nỉ…” – cậu ấy khàn giọng gọi tên tôi.
Khoảng cách giữa hai đứa chỉ còn vài milimet.
Cậu như đang rất khổ sở.
Là vì tôi không còn tuyến thể nên không thể đánh dấu cậu ấy sao?
Tôi nghĩ , rồi cũng hỏi ra.
“…Không phải.”
Cố Tư nhắm mắt, giọng đầy khó khăn.
Đôi mắt mê hoặc như hồ ly của cậu ấy lúc này mờ mịt nước.
Cậu buồn là bởi vì—
Phí Nỉ Nỉ giờ tự do rồi.
Còn cậu ấy vẫn bị cái năng dơ bẩn trói buộc, điên cuồng muốn được yêu, muốn được đánh dấu.
Ngay mặt người gái mình thích, lại phải để lộ cái vẻ mặt đáng thương cầu xin.
Hèn hạ như một chó hoang.
“Nếu như… tôi cũng không có tuyến thể nữa.”
Cố Tư cố nở nụ cười , lông mi ướt đẫm lên nước, giọng run rẩy:
“Thì cậu… có thể yêu tôi một không?”
19
Cố Tư chưa bao giờ thực sự có quyền lựa chọn mình thích.
Từ khi sinh ra là một Omega, cậu bị giam lỏng, bị tộc ngăn không cho tiếp xúc với quyền lực thực sự.
Cứ như thể vận mệnh của cậu là phải chìm đắm trong dục vọng, bị chi phối, bị kiểm soát, bị chiếm đoạt, bị gắn mác.
Phong – vị hôn phu được tộc sắp đặt từ sớm – khiến cậu thấy buồn nôn chỉ vì mức độ phù hợp cao.
Đêm đó, khi bị hắn hạ thuốc, Cố Tư gần như dùng cả mạng mình để trốn thoát khỏi khách sạn.
Tuyến thể kiểm soát, tràn ra, cậu loạng choạng tránh né từng với mắt thèm khát, cuối cùng nhảy xuống một sông lạnh buốt.
Dòng nước đóng băng vây cơ thể và tâm trí cậu.
Cậu thu mình co rúm dưới cây cầu, để dòng nước cuốn đi mùi hương mạnh . Không dám lên bờ. Cứ ngâm mình trong đó cả đêm.
Hôm sau tỉnh lại, cậu bị tộc vứt bỏ.
Không còn gì cả, ngoài kỹ năng làm cơ giáp và lẻ tích góp được.
Cậu gồng gánh hành lý, đổi trường, học như điên, chỉ mong một ngày được vào quân đội.
Vào được quân đội, cậu sẽ bảo vệ chính mình.
Không còn có thể cậu như một món đồ chơi sinh ra để an ủi nữa.
Cố Tư từng nghĩ thân sẽ mãi mãi căm ghét , ghét cả .
Cho đến khi gặp Phí Nỉ Nỉ.
Lúc đầu là tò mò. Một Beta, ngốc nghếch, trung thực, mùi hương… cũng không tệ.
Sau đó bị đình cắt nguồn thuốc ức chế, cậu phải gồng mình chịu từng đợt kỳ phát tình trong căn phòng chật chội.
Phí Nỉ Nỉ – hóa ra lại là .
là… tại trường, cậu đầu cố tình lại gần cô.
Cô có mùi giống kẹo cà phê – ngọt ngào, nhưng pha đắng.
Những buổi trưa bình thường, cậu như kẻ cuồng si, cố gắng áp sát cô, kìm nén năng, chỉ để hít hương .
Nhưng… nhạt.
Cậu muốn được đánh dấu.
Nếu là Phí Nỉ Nỉ, thì có sao đâu chứ?
Cái ham muốn điên rồ ấy, sau khi được đánh dấu lại càng trống rỗng.
Giờ đây, nó hóa thành cảm xúc rõ ràng: Yêu.
Cậu không còn là cái vỏ rỗng nữa.
Nhưng của cậu không cần cậu nữa.
Cô ấy tuyến thể.
Cũng không còn cần cậu nữa.
Không… thật ra từ đầu đến cuối, cô chưa bao giờ cần đến cậu cả.
Luôn luôn là cậu chủ động dụ dỗ. Là cậu tự dấn thân. Là cậu.
Là lỗi của cậu.
Cố Tư bừng tỉnh.
Cậu ấy dường như quay lại cái đêm mà tôi cắt tuyến thể. Cúi đầu, chạm nhẹ vào tóc tôi như một thú non vô phương hướng.
“Phí Nỉ Nỉ… xin lỗi.”
Cậu ấy thì thầm.
Cúi đầu hôn lên gáy tôi, nước mắt nóng hổi nhỏ xuống da tôi, khiến tôi rùng mình.
“Yêu tôi đi…”
Cậu khẽ cầu xin, nước mắt không thể kìm nữa.
Cậu… mệt rồi.
Gắng gượng bao lâu nay, đấu tranh giữa lý trí và dục vọng, mà chỉ cần Qin Phong dám động đến tôi… tất cả sụp đổ.
Nhưng cậu có gì trong tay cả.
Cố Tư run rẩy mở thiết bị cá nhân, đầu tính toán tài sản:
“Dù tôi không phải người thừa kế nhà họ Cố, nhưng tôi có dành dụm được ít , tôi làm cơ giáp thuê, có nhiều người đặt hàng lắm…”
Cậu Omega kiêu hãnh nhất… vì yêu mà cúi đầu.
“Tôi không có nhiều , nhưng tôi sẽ cố. Tôi là Omega, nhưng tôi… tôi…”
Cố Tư bỗng khựng lại.
Cơ thể cậu đầu bị cơn khát khao chi phối, trống rỗng, khao khát, vô vọng – tất cả như muốn nuốt chửng cậu.
Chỉ còn tôi ở đây.
Không có thể giúp cậu ấy.
“Phí Nỉ Nỉ… tôi có giống một chó không?”
Cậu ghét. Rất ghét cái phiên yếu đuối này của thân.
Dù gắng gượng, cơ thể vẫn mềm nhũn như sinh ra để bị khuất phục.
Cậu căm hận chính mình.
Tôi cậu ấy, nhưng cậu ấy lại đưa tay che mắt tôi lại.
Bàn tay cậu ấy to, nóng, đủ để che cả mặt tôi.
Hơi thở của tôi phả vào bàn tay cậu ấy, khiến khao khát trong cậu ấy bùng lên mãnh liệt hơn.
“Đừng tôi.”
“Làm ơn… đừng tôi…”
Cố Tư nghiến răng, khẩn cầu.
Cậu nhắm mắt, cố chống lại cơ thể, nhưng là có quyền kiểm soát tuyệt đối với Omega.
“Cố Tư…”
Tôi lo lắng gọi, cậu ấy im lặng lâu.
Chợt sáng tràn vào mắt tôi.
Cố Tư bỏ tay xuống.
Tôi mở mắt ra, đồng tử co rút lại.
Cậu thiếu niên, toàn thân đẫm máu, nở nụ cười tuyệt đẹp. Trên tay cậu ấy là tuyến thể của chính mình… vẫn còn đang khẽ đập.
Khóe môi cậu ấy cong lên.
“Phí Nỉ Nỉ… tôi không còn tuyến thể nữa rồi.”
“Tôi sạch sẽ rồi.”
Cố Tư ngất đi.
Bóng tối ập đến, nhưng cậu ấy vẫn cố nắm bàn tay ấm áp , thì thầm giọng khàn khàn:
“Phí Nỉ Nỉ… yêu tôi đi…”
“…Tôi sạch sẽ rồi.”
20
Tôi muốn được đường đường chính chính mà theo đuổi tình yêu của mình.
Tôi muốn — không bị bất kỳ tuyến thể nào điều khiển — chỉ nghe theo trái tim và linh hồn, để được đến gần người tôi yêu.
Tôi muốn — thoát khỏi những xiềng xích của tục, muốn thân phận của một người đàn ông để sánh bước bên cạnh người mình yêu.
Tôi muốn được yêu.
Tôi cũng muốn yêu một đó.
Mà có lẽ điều hai… tôi không cần học cũng biết.
Bởi chỉ cần Phí Nỉ Nỉ đứng mặt tôi, chỉ cần hơi thở nhè nhẹ của cô ấy thôi, cũng đủ khiến tôi phát điên.
Đau thật đấy.
Tôi từng được yêu chưa?
Chưa từng.
Tôi muốn được yêu.
Muốn đến phát điên.
21
Phong không xuất hiện lại nữa.
Vì chuyện Cố Tư tự tay móc tuyến thể lên cả tin.
Rất rõ ràng: dạng điên này, hắn đụng không nổi.
Ba mẹ tôi cũng hơi lo lắng.
Chị hai thì suốt ngày lải nhải bên tai tôi rằng: đàn ông mà rối loạn cảm xúc đáng sợ rồi, mà loại dám tự móc tuyến thể… chắc chắn đầu có vấn đề.
Tôi cũng có lo.
Nhưng không phải vì sợ Cố Tư nguy hiểm.
Mà là—
Tên này sau khi cắt tuyến thể xong… dính người vãi chưởng luôn!!!
Tôi chật vật ló đầu ra khỏi :
“Khoan, cậu có cần điều trị tâm lý không đấy?!”
Cố Tư lắc đầu, khuôn mặt thanh tú dưới nắng càng thêm rạng rỡ, cậu ấy ghé sát hôn lên khóe môi tôi mấy cái.
“Tôi thích cậu, Nỉ Nỉ.”
Tôi mặt vô cảm: “Cảm ơn. Hôm nay là lần tỏ tình 78, tôi cảm động lắm luôn á.”
“Thật thích.”
“…Lần 79 rồi đó.”
Cố Tư cứ như chưa đủ nghiện, tóc đen mềm mại cọ lên cổ tôi, rồi đột nhiên ngẩng lên, rất nghiêm túc:
“Nỉ Nỉ.”
“Chúng mình làm chuyện ấy đi.”
Tôi trợn tròn mắt, giãy dụa điên cuồng:
“Cậu-cậu-cậu buông tôi ra!! đà rồi đấy đồ khốn!! Chị hai tôi mà biết sẽ đập chết cậu đó!!!”
À còn tôi nữa đấy.
Cố Tư cười cong mắt:
“Không thì làm chuyện chúng mình chưa từng làm đi.”
“Đi du lịch nhé?”
Cố Tư chưa từng cảm thấy không khí ngoài lại trong lành đến .
Trở về từ quỷ môn quan, cậu thấy… đáng.
giới của cậu cuối cùng cũng không còn .
Dù không ngửi được mùi kẹo sô-cô-la cháy của Nỉ Nỉ nữa, nhưng dường như cả không khí cũng thơm hơn.
Nắng thơm mùi ấm áp, cỏ xanh thơm mùi dịu nhẹ.
Nỉ Nỉ là mùi ngọt ngào.
Cậu ghé sát tôi, hít hít để như chưa bao giờ đủ, giọng khàn khàn:
“Tôi làm cơ giáp kiếm được khá rồi, tinh thần lực cũng đạt S+, tuy không vào quân đội được vì tuyến thể, nhưng làm kỹ sư cơ giáp cũng không tệ.”
“Tôi sẽ cố gắng kiếm , Phí Nỉ Nỉ.”
“Cho nên… cậu có muốn, ở bên tôi không?”
Tôi trợn mắt, nghiến răng nghiến lợi:
“Ở bên cậu cái đầu cậu ấy!”
“Chúng mình không phải ở bên nhau lâu rồi à, đồ ngốc! Cậu là ‘trai nuôi’ tôi nhặt về đấy!”
Tôi thở dài, trông như gánh cả giới.
Thôi thì… dám tự tay móc tuyến thể, loại điên này ngoài tôi ra chắc không dám yêu đâu.
Xem như… tôi vì đất nước hy sinh .
Tôi cười hiền, vỗ vỗ cái cáo đực đang không ngừng dụi dụi trên người tôi:
“Được rồi, bảo bối.”
“Dừng lại đúng lúc đi.”
“Bác sĩ bảo cậu cấm vận mà.”
Cáo đực ngừng hành động gạ gẫm: “…Bác sĩ nào cơ.”
“Không nghe.”
Cậu lại dán sát vào tôi.
Cố Tư chưa bao giờ thấy mình yên bình và đầy ắp đến .
Cậu ấy ngẩn người ngắm tôi, mắt còn rời đi được nữa.
Cậu ấy như phát điên.
Vì hạnh phúc.
Yêu tôi đi, yêu tôi đi.
Phí Nỉ Nỉ, yêu tôi đi.
Cậu nghĩ , nét mặt dịu lại, trong cũng được lấp đầy bởi yêu thương.
[Hết truyện]