Giới thiệu truyện

Lão gia nhà họ Tống lúc gặp nạn, may nhờ có cha ta ra tay cứu giúp mới giữ được một mạng, vì thế ông ấy đã đích thân hứa hôn giữa ta và người con trai độc nhất của ông – Tống Tử Thanh.

Nào ngờ, Tống mẫu vì lâm bệnh phải ở lại quê nhà, cũng đã ngầm tìm cho Tống Tử Thanh một cô nương khác.

Cả hai đều là lệnh cha mẹ, trong tình cảnh tiến thoái lưỡng nan, Tống gia bèn định ước sẽ cưới cả hai nàng cùng lúc, xem như hai vợ cùng vai vế (bình đích).

Ngày trước hôm cưới, ta vẫn như lệ thường mang tiền bán đậu phụ đi mua thuốc gửi đến cho Tống mẫu.

 Chẳng ngờ lại vô tình nghe thấy bà ta cùng vị hôn phu của ta mưu tính:

 Ai bước chân vào cửa trước sẽ là vợ, kẻ vào sau sẽ là thiếp.

Vợ chính thất sẽ theo Tống Tử Thanh lên kinh ứng thí, còn kẻ làm thiếp thì phải ở lại nuôi nấng gia đình, lo liệu sinh kế và hầu hạ Tống mẫu.

Và người mà Tống Tử Thanh định đi đón dâu trước, không phải là nhà ta. Cô nương mà hắn đem lòng yêu mến, cũng chẳng phải là ta.

Ta lẳng lặng xách bọc thuốc trở về, nhìn chàng thiếu niên sa cơ lỡ vận mà ta từng cứu giúp ngoài sạp đậu phụ, cuối cùng ta cũng thốt ra một câu:

 “Sáng sớm mai hãy tới đây cướp dâu, ta sẽ tặng không cho huynh một nồi đậu phụ đóng bao.”