Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AUjrty3sB1
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Lý do chính là chúng tôi không vợ thật sự, nên mới giữ thái khách sáo, vì thế mà trông giống “tương kính tân”. Vốn dĩ, chúng tôi định tham gia có lệ, một cặp đối chứng, ai ngờ vòng tiên đã đạt hạng nhất. Nghĩ lại, ngại quá đi mất.
4.
Hoạt động buổi chiều là mua sắm.
Tổ chương trình đưa tất cả chúng tôi đến một trung tâm thương mại lớn, chúng tôi tự do hoạt động, dĩ nhiên máy quay vẫn luôn theo sát.
Lý rất “gỡ gạc” lại, vừa trung tâm đã các cửa xa xỉ kể vanh vách: “Năm nay, giày thể thao dây cột của LV mấy mẫu mới, đẹp lắm, Mai đi xem cùng tôi nhé?”
“ thôi.”
Cô khoác tay tôi bước , lão Bạch tự nhiên cũng sánh vai đi sau.
Vừa nãy trên xe, Lý lão Bạch đã phân tích, đi mua sắm, chắc chắn sẽ kiểm tra xem có kiên nhẫn đi cùng có chịu quẹt thẻ không. Cô dặn đi dặn lại lão Bạch thể hiện thật tốt, không than mệt, thật hào hứng, quẹt thẻ thật nhanh xây dựng hình tượng “cuồng vợ”. Lão Bạch gật lia lịa.
Nhân viên bán (SA) mời chúng tôi phòng VIP. Lý hào phóng chọn một loạt quần áo, đi thử. Tôi không có việc gì , bèn ngồi phịch xuống ghế sofa.
Lão Bạch cầm mấy cái móc treo, nhìn tôi đầy kinh ngạc, thể đang nói: “Cái ghế này có thể ngồi ?”
“Hahahahaha, lão Bạch đúng là người ’24 chữ hiếu’, mua túi vợ mà còn không dám ngồi.”
“ Mai bị vậy? Giống đàn ông hơn cả lão Bạch.”
“Nói thật thì thần thái cử của Mai giống hệt mấy ông chán nản, mệt mỏi khi đi mua sắm cùng vợ.”
bước tới: “Em không thử à?”
Tôi lắc : “Không. Em không có tiền.”
“Em có thể dùng thẻ của anh.”
“Anh cũng là người đi thường, tiết kiệm một chút đi.”
Lý nghe cuộc trò chuyện của chúng tôi, vừa cài cúc áo vừa bước : “ Mai, cô còn là nữ minh tinh nữa không vậy? hiệu chính là ‘áo giáp’ của chúng ta.”
“Nếu nhãn mời tôi đi sự kiện, tôi sẽ . Còn nếu không, tôi chọn mua trên Pinduoduo.” Tôi nói thật.
Trong giới này, không ai cũng có thu nhập 2,08 triệu tệ mỗi ngày. Với một diễn viên nhỏ tôi, thù lao không cao, việc thì có đó, nhưng kiếm chẳng đủ tiêu. Thời buổi kinh khó khăn, cơm còn chẳng đủ ăn, tôi ngoài kiếm chút tiền cát-sê, lại còn diễn cảnh mua túi hiệu cả nước xem ?
Dù hôm nay có bị ‘ném đá’ đến đâu, tôi vẫn giữ nguyên câu nói này: “ tiền thì không có, mạng thì có một”.
Dòng luận đang “ship” cặp đôi đột nhiên im bặt.
“… À? Tự dưng không biết từ lúc nào mà ‘đụng ’ với Mai rồi?”
“ dù rất ngưỡng mộ dâu Bạch, nhưng cảm Mai mới là hình ảnh chân thực của chúng ta.”
“Nhìn lại cái ví của mình, đột nhiên không ‘ship’ nổi nữa.”
“ Mai nghèo thật ? Nữ minh tinh mà? Diễn thôi đúng không?”
Lý cũng rất khoa trương, nhưng là một kiểu khoa trương khác: “Không thể nào?! Quần áo trên Pinduoduo cũng ?”
“ lại không . Khi chọn thì cần xem chất lượng có đạt chuẩn không, có không rõ nguồn gốc không. Những thứ còn lại thì tùy việc mình có thích có thoải mái không.”
Lý không đồng tình, cô liếc lão Bạch, trách yêu: “Lần trước tôi hơi thường đi gặp người ta, họ lại nghĩ lão Bạch sắp phá sản rồi, tôi chắc chắn không thể anh mất mặt.”
Tôi gật : “Ban tôi cũng có cảm giác xấu hổ đó. Nhưng nghĩ kỹ lại, ngành sản xuất của Trung Quốc đứng thế giới, rất nhiều nhãn quốc cũng sản xuất ở trong nước, nhưng tiền lời thì lại bị các Tập đoàn nước ngoài thu hết. Một số người có thể thực sự nghĩ Pinduoduo không gì, nhưng mỗi khi tôi đồ nội địa giá cả chăng chất lượng tốt, tôi đều cảm mình đang dùng hành động thực ủng hộ nền kinh nội địa công nghiệp nhẹ của dân tộc.”
[Woa! Hiểu biết tầm cỡ doanh nghiệp!]
[Chà chà Mai thuộc lòng kịch bản ? Trình văn hóa này có thể tồn tại trong giới giải trí ư?]
[Tại hiệu thì tốt còn Pinduoduo thì không? Vì các Tập đoàn quốc nắm giữ quyền định đoạt, Mai thật sự hiểu Chủ nghĩa tiêu dùng.]
Lý nhíu mày, im lặng một lúc, rồi quyết định chuyển chủ đề: “Tôi vẫn mua thêm vài cái túi.”
Lão Bạch cuối cùng cũng chờ tới “sân khấu” của mình, rút thẻ đen : “Mua!”
Nhưng không ai trong dòng luận còn quan tâm đến màn thể hiện tình cảm của họ nữa.
tôi ngồi đợi chán: “Hay chúng ta đi siêu thị trước nhé? Anh ở Đào Hoa Nguyên không có gì cả.”
Tôi vội vàng gật . Tuy đến đây cặp đối chứng, nhưng cũng không thể cứ ngồi không vậy. Hai đứa tôi đi siêu thị trước, sau đó đề nghị tự đi dạo ở khu đồ điện tử.
Tôi cũng có một chút “âm mưu” riêng, nên đã tách hành động.
Thật , tôi mua một món quà nhỏ anh .