Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/60HSXgqpBg
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Lần này tôi thấy khá ngại. Nửa năm không có phim để đóng, khó khăn lắm mới có một show truyền hình thực tế với mức thù lao khá ổn, tôi nghĩ không biết có nên nhờ Bùi Độ đóng giả chồng không, tiền cát-sê chia . Tôi vốn không đặt nhiều hy vọng, vì nói ra chính tôi cũng thấy hơi phi lý.
Không ngờ Bùi Độ lại đồng ý ngay. sáng nay, tôi vẫn còn lo anh ấy sẽ đổi ý.
Không ngờ, anh ấy không , mà còn giúp tôi thắng vòng đầu tiên. Tôi hiếm khi nhận những lời khen tích cực từ khán giả như vậy, nói không vui là giả.
Tôi bước cửa hàng Lego, ngó xung quanh: “Có món gì hợp để con trai không ạ?” Tôi nhớ Bùi Độ rất lắp ráp những thứ này.
“Con trai bao nhiêu tuổi ạ?”
Tôi đỏ ho khan: “Cỡ tuổi tôi.”
Nhân viên cửa hàng hiểu ý, nói chắc nịch: “Vậy chiếc thuyền Titanic này , một huyền thoại tình yêu.”
Tôi ấp úng: “… này không hợp lắm.”
Nhân viên kiên quyết đẩy tôi hai hộp, một lớn một : “ một một. chiếc 1,4 mét, sẽ bản mini này. Lắp xong đặt cạnh nhau, có có thật đáng yêu.”
Cuối cùng, tôi không thể cưỡng lại bẫy “ một một”, đành nhờ tổ chương gửi đồ về Đào Hoa Nguyên. Món quà mà, phải có một chút bất ngờ.
Khi gặp lại Bùi Độ, tôi không thể nhịn , hai khóe miệng cứ vểnh lên tận mang tai. Bùi Độ cũng có vẻ tương tự: “Em gì thế?”
Tôi vội cụp : “Không có gì.”
Anh ấy quay ra cửa sổ, rõ ràng là đang nén .
Tôi liếc trộm anh: “Anh lại gì?”
Bùi Độ nói khẽ: “Không có gì.”
Dòng bình luận như phát điên, dày đặc một loạt “Aaaaaa”.
Vừa về Đào Hoa Nguyên, tổ chương tuyên bố: “Bây giờ chúng ta sẽ tính điểm ‘tình vợ chồng’. Mọi người hãy những món đồ trong buổi chiều chồng/vợ của mình.”
Mọi người nghe xong đều ngây ra.
Lý Tri Trúc một đống quần áo túi xách, những chiếc túi lớn túi chất đống lão Bạch chìm nghỉm, anh ấy dở khóc dở . Còn Lý Tri Trúc nhận câu cá của lão Bạch cũng thấy khó tả.
khác, chồng tóc, vợ spa, họ ôm nhau một , coi như “ phiên bản tốt nhất của chính mình” đối phương.
lượt tôi Bùi Độ.
“Em không phải tình cờ quà anh đấy chứ?” Bùi Độ tinh ranh nói trước, bóc ra một chiếc hộp lớn: “Ồ… Titanic.”
Tôi nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch: “Anh vừa bảo muốn em bồi thường mà…”
“Đây là anh .” Anh ấy tôi, “Nhưng không phải anh nhất.”
[Aaaaaaaaaaaaaaaaaa!]
[Anh ấy cô kìa! Anh ấy cô kìa! Anh ấy cô kìa! Cô mau hôn anh ấy !]
[Người chồng này có miệng! Anh ấy có miệng!]
[Chết mất! Không ngờ có tôi lại ‘ship’ của chị Mai!]
Người dẫn chương hỏi Bùi Độ: “Tiểu Bùi không phải cũng chuẩn bị quà đấy chứ?”
“Không hẳn là quà.” Bùi Độ bóc ra một hộp máy chơi Switch: “Vì phải ở đây hơn nửa tháng, nên anh tải sẵn tất cả các trò chơi phổ biến rồi.”
“Vận Vận.” Bùi Độ thẳng tôi, đen láy: “Anh muốn chơi cùng em.”
Không hiểu sao, khi nghe câu nói đó, tôi lại không kìm mà bật khóc. Rõ ràng tôi biết đó là diễn.
Có lẽ bởi vì tôi có một mình ở thành phố này, chiếc máy Switch kia lại đúng là loại “Animal Crossing” mà tôi muốn từ lâu nhưng không nỡ.
5.
Không ngoài dự đoán, tôi Bùi Độ lại giành điểm “tình vợ chồng” cao nhất, đứng vị trí đầu bảng.
Ngay tối hôm đó, tôi bị đưa lên top tìm kiếm với ba từ khóa: “Mai Ngọt Ngào”, “Mai Tinh Vi”, “Mai Kịch Bản”.
Họ nói rằng tôi chuộc tổ chương để biết trước quy , rồi cùng Bùi Độ diễn kịch, còn cố tình “dìm hàng” chị dâu họ Bạch để xây dựng hình tượng tỉnh táo, chân thật.
Tôi lén lút phòng, quỳ xuống trước Bùi Độ, hạ giọng: “Em đây để đối chứng chị Triệu, chúng ta không phải cố gắng thế, cứ ‘tùy cơ ứng biến’ là .”
Bùi Độ vừa bước ra khỏi phòng tắm, vừa lau tóc vừa liếc tôi: “Hả? Anh cũng là ‘tùy cơ ứng biến’ thôi mà.”
Ánh tôi rơi cơ bụng sáu múi của anh ấy: “…Ừm, em thấy rồi.”
“Có phải anh gì không tốt, cản trở công việc của em không? Anh không hiểu quy tắc trong giới của em, anh xin lỗi.” Bùi Độ ngồi bên giường, ánh trong trẻo điềm đạm.
“Không, không, không có gì đâu, anh không bận tâm, anh cứ thoải mái…” Tôi ngồi xổm trước anh, nói năng lộn xộn để an ủi suốt một lúc lâu.
Cuối cùng Bùi Độ cũng lấy lại tinh thần: “ rồi. mai phải bộ đường dài cả , ngủ sớm thôi.” Vừa nói, anh vừa vỗ vỗ bên cạnh mình.
Đúng vậy, vì là vợ chồng nên chúng tôi có một chiếc giường.
Tôi do dự một chút, Bùi Độ hiểu ra, ngoan ngoãn ôm chăn: “Anh sẽ ngủ dưới sàn.”
“Không , không …” Tôi vội vàng chui chăn, nằm ngay ngắn.
Bùi Độ nói đúng, mai phải bộ cả , nếu không nghỉ ngơi tốt thì sao.
Bùi Độ tắt đèn: “Ngủ ngon.” Trong giọng nói có một nụ không thể giấu .
Tôi ôm chặt chiếc chăn , chằm chằm lên trần nhà, lắng nghe hơi thở gần kề của anh.
Tôi định sáng mai ngủ nướng, bỏ lỡ cả hoạt động để chị Triệu có thể vượt về điểm “tình vợ chồng”.
Sao mọi chuyện lại biến thành thế này chứ?