Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AIVy0YwKM

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

8

Chiếc Hộp Gầm Giường

Chương 8

← Chương trước

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương tiếp →

Tôi gọi khẽ.

“Ba con, ông đáng .”

“Nhưng… năm đó, là đã dồn chú vào đường cùng?”

“Là , viết từng lá thư khóc lóc van xin chú phải tìm cách kiếm tiền cứu ông nội?”

“Lại là , khi chú ra tù , tự tay khóa trái cửa, mắng chú xui xẻo, đuổi ông đi chết ở bên ngoài?”

Mỗi câu tôi nói, như một cây kim nhọn, đâm thẳng vào trái tim ích kỷ và hèn nhát của bà.

Bà bắt run rẩy, run càng càng dữ dội.

“Tao… tao không …” – bà cố chối – “Tao không biết… tao chẳng biết hết…”

“Không biết?”

Tôi rút ra một thứ khác từ túi áo.

Tờ hóa đơn viện phí cũ kỹ, ố vàng mà tôi tìm thấy trong chiếc hộp thiếc.

Tôi mở ra, đặt ngay trước mặt bà.

“Số tiền thanh toán: 50.000.

Tên bệnh nhân: Chu Chấn Hoa.

Người nộp tiền: Chu Kiến Quân.”

“Nội, nội không nhận ra cái tên này sao? Đó là ông nội con!”

“Chính chú – dùng 20 năm thanh xuân – đổi cho ông nội sống thêm 3 năm!

Còn nội, một người mẹ ruột, đã với chú ?”

“Nội chiếm ngôi nhà mà chú đánh đổi cả cuộc .

Tiêu tiền mà chú dùng cả thanh xuân kiếm.

Sống ung dung suốt bao năm, cuối cùng — đến một chén cơm cũng không cho chú ăn!”

“Trái tim của nội, rốt cuộc ?!”

Giọng tôi càng càng lớn, cuối cùng gần như gào lên.

Bà nhìn chăm chăm vào tờ hóa đơn, nhìn ba chữ Chu Chấn Hoa. Dây thần kinh căng như dây đàn trong bà — cuối cùng cũng đứt phựt.

Bà trợn trừng mắt, gào lên một tiếng thê thảm, hoảng loạn không giống người:

“A——!”

Sau đó, mắt trợn trắng, ngất lịm tại chỗ.

Phòng khách lập tức loạn.

Cô tôi hét lên, nhào tới:

“Mẹ! Mẹ! Mẹ sao vậy?!”

Đám họ nháo nhào xoa huyệt nhân trung, tìm thuốc.

Giữa tượng độn đó, không ý đến người từ đến cuối im — chú tôi, Chu Kiến Quân.

Chú nâng chén trà còn nóng, lẽ nhìn người em trai gục đất, nhìn người mẹ bất tỉnh nhân sự, nhìn căn phòng đầy người nháo nhào như kiến vỡ tổ.

Người đàn ông từng bị oan sai suốt 20 năm,

người đàn ông bị đình chối bỏ 20 năm…

Nước mắt của ông, cuối cùng cũng trào ra.

Không phải gào khóc.

Mà là nước mắt không tiếng động, từng giọt từng giọt, rơi vào ly trà nóng,

không gây ra một tiếng động nào.

Giống như cuộc 20 năm của ông –

bị nuốt chửng trong thầm .

Tôi đi đến bên chú, nhẹ nhàng vỗ lên lưng ông.

“Chú à,” tôi nói khẽ,

“Đừng khóc nữa.”

“Từ hôm nay, những ngày đau khổ của chú — đã kết thúc rồi.”

16

Tiếng còi xe cấp cứu, từ xa vang lại, xé toạc sự yên tĩnh giả tạo của khu chung cư cũ kỹ này.

Trong phòng khách, loạn đã đạt đến đỉnh điểm ngay khi bà nội tôi ngất xỉu.

Tiếng gào khóc của cô tôi, tiếng la hét của đám họ , bước chân loạn dẫm lên sàn nhà — tất cả hòa thành một khúc kịch dở tệ, chát chúa và lố bịch.

này, bác tôi – Chu Kiến Xã – cuối cùng cũng thể hiện hết kỹ năng diễn xuất của một người “lãnh đạo”.

Vừa hô lớn:

“Mau! Gọi 120! Nhà thằng ba, đi khăn đến đây!”

vừa đảo mắt khắp căn phòng với vẻ mặt bi phẫn đau đớn, như thể ông mới là người đáng thương nhất nhà.

Khi ánh mắt ông lướt đến ba tôi – Chu Kiến Quốc – ngồi bệt đất, mắt vô hồn, ông chỉ còn lại sự ghê tởm và khinh bỉ trong ánh nhìn.

Ông bước đến chỗ mấy người họ lớn tuổi, cố tình hạ thấp giọng – nhưng đủ mọi người quanh đó nghe rõ:

“Các bác, các thím, hôm nay khiến mọi người chê cười rồi.

Tôi, Chu Kiến Xã, cũng không ngờ em ruột mình lại thể ra chuyện vô lương tâm, cầm thú không như thế!

Nó không chỉ là kẻ đồ của nhà họ Chu, mà còn là nỗi nhục nhã của tất cả ta!

Từ hôm nay trở đi, tôi – Chu Kiến Xã – không còn người em trai này nữa!”

Chỉ vài câu, ông đã hoàn toàn rũ sạch mọi liên can khỏi cơn bão này.

Không chỉ rũ bỏ, ông còn lập tức chiếm đỉnh cao đạo đức, trở thành một “người anh đau đớn buộc phải đoạn tuyệt với lỗi” – một vai diễn hoàn hảo mang tên đại nghĩa diệt thân.

Đám họ nhanh chóng hiểu ý.

Ánh mắt họ nhìn ba tôi từ sững sờ, chuyển thành ghê tởm không giấu diếm.

Còn ánh nhìn dành cho tôi và chú – đặc biệt là tôi – thì bắt xen lẫn chút kiêng dè và nịnh bợ.

Đó chính là lòng người.

Đó chính là thế thái nhân tình.

Mẹ tôi từ đất lảo đảo đứng dậy.

Bà không đến đỡ mẹ chồng bất tỉnh, cũng không quay lại nhìn người chồng như đống bùn nhão kia.

Bà chỉ thinh nhìn tôi, môi run run như muốn nói đó… nhưng cổ họng lại như bị chặn kín.

Chỉ trong chưa đầy mười lăm phút, thế giới của bà hoàn toàn sụp đổ.

Người đàn ông mà bà tin tưởng, dựa dẫm suốt hơn mươi năm — lại là kẻ ti tiện, nhẫn tâm hãm hại chính em trai ruột.

đình mà bà từng hãnh diện khoe khoang — hóa ra chỉ là lâu đài cát, xây dựng dối trá và lỗi.

Mà kẻ đạp đổ tất cả những điều đó, chính là đứa con ruột của bà.

Tôi không ý đến ánh mắt đầy mâu thuẫn .

Tôi quay sang nhìn chú – người còn chìm trong nỗi đau tột cùng, lẽ rơi nước mắt.

Ly trà trong tay ông, đã nguội lạnh.

Tôi nhẹ nhàng nó, đặt lên bàn.

“Chú, mình đi thôi.”

Giọng tôi rất bình tĩnh.

Chú ngẩng lên, ánh mắt mờ mịt như một đứa trẻ lạc đường.

“Đi đâu…?”

nhà.” – tôi đáp – “ ngôi nhà thực sự thuộc ta.”

Tôi đỡ chú đứng dậy.

Rồi, tôi quay lại phía ba người lớn đã cùng tôi lật lại vụ án.

Tôi cúi người thật sâu:

cảm ơn các bác – bác Lý, bác Lưu, bác Trương.

Nếu không các bác, sẽ không ngày hôm nay.

Ân tình này, – Chu – suốt không dám quên.”

Bác Lý vội vàng đỡ tôi dậy:

“Đừng, đừng, ngoan!

Bọn bác đâu.

Chính mới là người mang lại công cho chú mình.

là đứa trẻ giỏi nhất của nhà họ Chu!”

Bác Lưu vỗ vai tôi, ánh mắt tràn đầy tán thưởng:

“Chuyện còn lại, cứ giao cho mấy ông già tụi bác.

Pháp luật — sẽ cho hắn một bản án công .”

Tôi gật .

Tôi dìu chú, từng bước, từng bước, đi ra cửa.

Sau lưng tôi — là tiếng gào thét tuyệt vọng của ba tôi, là tiếng mẹ tôi gào khóc thảm thiết, là cả một mớ độn ngổn ngang người ngã vật vã.

Tất cả những âm thanh — giống như tiếng than khóc cuối cùng của một thế giới mục ruỗng chìm xuống đáy.

Tôi không ngoảnh lại.

Tôi nắm tay chú, đẩy cánh cửa ra.

Bên ngoài — là bầu không khí mùa đông lạnh giá nhưng thanh khiết đến lạ kỳ.

Ánh đèn xanh đỏ của xe cứu thương phản chiếu lên bức tường bong tróc của hành lang, chớp tắt không ngừng.

Tựa như một lời tỉnh,trễ đến mươi năm.

17

tôi không nhà mà đến nhà bác Lý.

Vợ bác pha cho tôi trà nóng, bày thêm chút bánh ngọt.

ông bà ngồi nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy thương xót.

Chú ngồi trên sofa, tay ôm ly trà nóng, cơ thể còn run nhẹ.

Từ rời khỏi “ngôi nhà đó”, chú không nói lời nào, chỉ thinh nhìn vào một điểm vô định, như thể linh hồn kẹt lại giữa cơn bão vừa quét qua mình.

Bức thư được tôi cẩn thận cất lại, đặt ngay bên cạnh chú.

Chú không dám chạm vào, thậm chí không dám nhìn.

Như thể trên đó không phải là chứng của người anh, mà là chính cuộc mình bị xé toạc, đẫm máu và tan nát.

Bác Lưu không ở lại lâu.

Ông chỉ nói vài câu rồi cầm theo bản sao của bức thư cùng USB, đi thẳng đến đồn công .

Với vai trò là cựu trưởng ban ninh của xưởng, bác biết rõ phải tìm , phải nói đẩy vụ việc vào quy trình pháp lý nhanh chóng và không thể chối cãi.

Tối hôm đó, khoảng bảy giờ, trời đã tối đen.

Xe sát tiến vào khu tập thể cũ nơi tôi từng sống.

Tôi không tận mắt chứng kiến, nhưng ngày hôm sau, cả khu dân cư đều xôn xao truyền tai nhau.

Chu Kiến Quốc – ông chủ tiệm tạp hóa quen thuộc, người đàn ông luôn miệng rao giảng phong” – đã bị sát còng tay dẫn đi trước ánh mắt sững sờ của toàn bộ xóm.

Ông ta không kháng cự, không gào thét, chỉ giống như một con chó bị rút mất xương sống, mặc cho sát áp giải lên xe.

Mẹ tôi chạy theo xe, gào khóc thảm thiết, cuối cùng ngã quỵ giữa lòng đường.

Còn đình bác tôi – từ đến cuối – hoàn toàn không xuất hiện, như thể bốc hơi khỏi nhân gian.

Sáng hôm sau, mẹ tìm đến nhà bác Lý.

Mắt bà sưng vù như trái hạch, chỉ qua một đêm mà già đi cả chục tuổi.

Bà nhìn thấy tôi, không mắng, không đánh.

Chỉ “phịch” một tiếng, quỳ sụp xuống trước mặt tôi.

“Tiểu … mẹ xin con… tha cho ba con một con đường sống thôi…”

Bà níu chặt ống quần tôi, giọng van nài thấp hèn.

“Dù sao ông cũng là cha con. Nếu ông mà đi tù, con coi như tiêu. Người ta sẽ chỉ trỏ, sẽ khinh con.

Sau này con học hành, xin việc, vợ, người ta sẽ hỏi: ‘Cha cậu là phạm à?’”

“Tiểu , mẹ lạy con… con chỉ cần nói với sát rằng bức thư đó là giả, là con viết chơi…

Chuyện trong nhà thì đóng cửa bảo nhau, đừng ba con phải vào tù… ơn…”

Tôi nhìn người mẹ quỳ chân mình, cầu xin mình.

Trong lòng tôi không còn giận dữ, chỉ còn một nỗi lạnh lẽo đến tận xương tủy.

Đến tận này, điều bà quan tâm không phải là người chú bị vùi dập suốt mươi năm qua.

Bà chỉ nghĩ đến cái gọi là “ đình mình”, là danh tiếng.

Tôi không đỡ bà dậy.

Tùy chỉnh
Danh sách chương