Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AruJbjn5A

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

3

Có lần, Cố Tu Viễn thấy cảnh đó, nhíu mày hỏi:

“Tĩnh Thư, không sợ nuông chiều nó quá mức? Nam nhi phải biết lễ nghĩa, hiểu đạo lý mới nên người.”

Ta vừa bóp vai , vừa dịu dàng thở dài:

quân, T.ử Dịch từ nhỏ đã chịu đủ khổ bên ngoài, chẳng lẽ về nhà nghiêm khắc Vân Chu ? Hơn nữa, Vân Chu là Thế t.ử, sau gánh vác cơ nghiệp, tất nhiên phải được rèn giũa nhiều hơn. T.ử Dịch… chỉ cần sống an ổn một công t.ử nhàn tản là đủ. Chúng ta nuôi nổi một người mà, chẳng phải ?”

“Muội muội dưới suối vàng, chắc chỉ mong T.ử Dịch được sống sung sướng.”

Những lời ấy khiến Cố Tu Viễn cứng họng, mang theo nợ nần trong lòng, chẳng phản bác được câu nào.

Chưa đầy nửa năm, Cố T.ử Dịch đã thành “Tiểu Bá Vương” nổi kinh thành, Vân Chu ta — vì khổ luyện không ngơi nghỉ — chững chạc, vượt trội hơn người.

Cố T.ử Dịch mười tuổi, nó gây một trận họa lớn.

Ngang nhiên cưỡi ngựa ngoài phố, nó giẫm gãy chân một bán rau. Dân đen chẳng đáng kể gì, nhưng chuyện ầm ĩ tới tận Kinh Triệu Doãn, dư luận xôn xao, ảnh hưởng nghiêm trọng.

Cố Tu Viễn Ngự sử dâng sớ hặc tội ngay trên triều, đen đáy nồi. Về , xách roi xông thẳng Thính Vũ Hiên, đòi treo Cố T.ử Dịch lên đ.á.n.h bằng c.h.ế.t.

“Nghịch t.ử! Ở trong đã quen thói càn quấy, ngoài dám làm thương người! Hôm nay ta không đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi, thì không mang họ Cố nữa!”

Cố T.ử Dịch hoảng loạn, vừa chạy vừa khóc:

“Đích mẫu cứu con! Cha muốn g.i.ế.c người!”

Ta đang ở hậu viên cắt tỉa cành hoa, nghe thấy liền vội vàng chạy tới, giật lấy roi từ tay Cố Tu Viễn, che chắn trước đứa trẻ.

quân, điên ?!”

Cố Tu Viễn tức giận đến run người:

“Tránh ! Con hư tại ! Là do chiều nó quá mức! Nếu không có lời giải thích đàng hoàng, Hầu ta sẽ hủy hoại trong tay nó mất!”

Ta quay , xót xa ôm lấy Cố T.ử Dịch, nhẹ nhàng lau nước mắt:

“Đừng sợ, T.ử Dịch, có Đích mẫu ở đây.”

ta nghiêm giọng với Cố Tu Viễn:

“Chuyện chẳng phải lỗi ở nó! Là ngựa hoảng, há có thể đổ hết tội đứa trẻ? Hơn nữa, chỉ là một bán rau, đền bạc là xong. tiếng Hầu có thể vì chuyện cỏn con mà đập nát ? ấy gãy chân thì ta nuôi cả đời — chẳng lẽ không được?”

Cố Tu Viễn trừng mắt, không tin nổi:

“Thẩm Tĩnh Thư! đang ăn nói hồ đồ gì vậy? Đây là chuyện nhân mạng quan thiên…”

Ta lạnh giọng cắt lời:

“Người ta đâu c.h.ế.t?”

quân, chẳng lẽ quên lời trăn trối của muội muội trước lâm chung ? ấy bảo chăm sóc T.ử Dịch, vậy đ.á.n.h nó thừa sống thiếu c.h.ế.t, là cách ‘chăm sóc’ đó ?”

Nhắc đến Tô Nam Khanh, sự giận dữ của dội gáo nước lạnh. Nhìn đứa trẻ run rẩy trong vòng tay ta — ánh mắt thực chất lộ rõ xảo quyệt — thở dài, ném mạnh cây roi.

“Thôi! Tùy ! Sớm muộn gì rước họa thân!”

Cố Tu Viễn bỏ đi trong giận dữ. Ta cúi nhìn Cố T.ử Dịch, dịu dàng xoa :

“Đừng sợ, cha con chỉ doạ thôi. Chỉ cần Đích mẫu ở đây, không ai được đụng đến con.”

Cố T.ử Dịch ngẩng , nước mắt lưng tròng, nhưng khoé môi đã nhếch lên đầy đắc ý:

“Cảm ơn Đích mẫu, vẫn là người tốt với con nhất. già đó đáng đời!”

Ta khẽ gật , cười dịu dàng:

“Đúng vậy. Con là công t.ử Hầu , ai dám cản đường con, chính là mắt mù.”

Trong mắt ta ánh lên ý cười ấm áp, nhưng trong lòng là băng giá thấu xương.

Đúng, chỉ vậy mới đúng kế hoạch.

Cố Tu Viễn và Cố T.ử Dịch nào hay, bá bán rau kia từ lâu đã được ta sai Vân Chu tới thăm nom, mời đại giỏi nhất đến chữa trị.

Hiện giờ, thiên hạ chắc đã bắt truyền tai nhau về hai vị công t.ử nhà họ Cố — một người điềm đạm, một kẻ càn rỡ.

Sau chuyện đó, Cố T.ử Dịch vô pháp vô thiên. Không chỉ bắt nạt dân thường, nó dám gây sự với cả con cháu môn.

Ta vẫn đều đặn dọn dẹp tàn cuộc — xin lỗi, bồi thường, vận dụng các mối quan hệ để đè ép dư luận, để Vân Chu gánh thay.

Ta thản nhiên nói với Cố Tu Viễn:

“Nam nhi có huyết tính là chuyện tốt. Sau chiến trường, biết đâu thành bậc tướng.”

ta rót mật mãi, Cố Tu Viễn dần tin rằng miễn không c.h.ế.t người, mọi chuyện đều là nhỏ nhặt.

Trong đó, Vân Chu ta đã thi đỗ Đồng sinh, được t.ử thư viện khen ngợi không ngớt.

Cố T.ử Dịch ghen tức, nhiều lần lẻn thư phòng phá phách, xé sách, bỏ chuột c.h.ế.t nghiên mực.

Vân Chu tức tưởi khóc tìm ta mách tội, ta bình thản dạy dỗ:

“Con là ca ca, phải biết nhường nhịn đệ đệ. Nó không có dạy dỗ, thật sự rất đáng thương.”

Vân Chu đỏ mắt hỏi:

, có phải người không thương con nữa không?”

Ta kéo con nội thất, ôm lấy nó, thì thầm:

“Vân Chu, mọi thứ làm, đều là vì con.”

“Con nhớ kỹ: muốn kẻ khác diệt vong, trước hết phải khiến họ điên cuồng. Con chỉ cần giấu tài, chăm học, thiên hạ sớm muộn là của con.”

Vân Chu chớp mắt, hiểu ý:

, con biết. nãy con khóc là để diễn trò bọn họ xem thôi.”

Từ đó, Vân Chu nhẫn nhịn, trầm lặng trước Cố T.ử Dịch.

Điều khiến Cố T.ử Dịch đinh ninh rằng, trong Hầu , là bá chủ. Ngay cả Thế t.ử phải nể .

Năm năm trôi qua.

Cố T.ử Dịch mười lăm tuổi — chẳng học chẳng nghề, dốt nát cầm kỳ thi họa, chỉ tinh thông t.ửu sắc c.ờ b.ạ.c.

Cùng năm đó, biên cương bất ổn. Triều đình chiêu mộ võ tướng theo quân xuất chinh.

Cố Tu Viễn có ý để Vân Chu theo chiến trường, rèn luyện lấy công .

Tùy chỉnh
Danh sách chương