Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
3.
Tiểu Huỳnh mất tích rồi.
Khi nha hoàn Lục hớt hải đến báo, Hứa Phi Mặc thậm chí chẳng thèm ngước đầu lên, ngắt nàng ta một cách thiếu kiên nhẫn: “Lần này lại giở trò gì ? Là hoa mơ trong viện nở phải gọi ta đến xem à? Hay là lại đan thắt nút mới rồi gọi ta đến thử? Bảo nàng ta yên phận một chút, đừng có bịa chuyện , ta không có thì mà chiều nàng ta đâu.”
Hứa Phi Mặc gần đây rất bận rộn. Sắp tới, hắn sẽ nhậm chức Túc Châu, đang chuẩn bị lo liệu mọi việc với đồng liêu dưới.
Nghe nói vị tiền bối đồng môn Khúc Châu là Từ Phong Thanh đã vợ, vị Từ huynh đài này từng nhiều lần nâng đỡ hắn, có ơn tri ngộ với hắn, nay là ngày đại hỷ của người ta, hắn còn phải chuẩn bị một món quà thật tinh tế cho phu thê họ, đích thân đến để chúc mừng.
Loay hoay với mớ công văn xong, trời đã tối sầm.
Dùng bữa xong, nữ đầu bếp dọn dẹp bát đĩa, chỗ ngồi của Tiểu Huỳnh vẫn trống không.
Hứa Phi Mặc lạnh lùng lệnh: “Không ăn thì cứ đói, không được giữ phần cơm cho nàng ta!”
nha hoàn thấy Lục bị phạt thì chẳng dám nói gì .
Nửa đêm gió nổi lên, ngoài trời gió Xuân vẫn còn chút se lạnh, thổi lay động cành mơ bên ngoài thư phòng. Hứa Phi Mặc đưa tay định đóng cửa sổ, lại thấy những trái mơ nhỏ xíu dưới cành lá khẽ lay động, tròn trịa đáng yêu.
Hắn chợt nhớ đến thuở thiếu thời, để hái được trái mơ lớn nhất cây cho Tiểu Huỳnh, hắn đã ngã đến đầu chảy máu.
Thấy hắn bị thương, nước Tiểu Huỳnh đong đầy trong đôi , khiến tim hắn đau nhói.
Khi ấy, hắn đau, cũng thấy máu, lại Tiểu Huỳnh rơi lệ hơn: “Đừng khóc Tiểu Huỳnh, không đau, một chút cũng không đau đâu. Ta cố ý ngã mà, quần áo rách rồi nàng có thể vá lại cho ta, còn thêu đom đóm !”
Cái cảm giác đau lòng ấy đã biến thành thiếu kiên nhẫn từ bao nhỉ?
Đúng rồi, là này, này mẹ kế đã bỏ độc vào canh, Tiểu Huỳnh đã uống thay hắn.
Ban đầu hắn đau lòng và cảm thấy day dứt, ngày ngày bên cạnh nàng, giống như trước kia hái hoa cài lên tóc cho nàng, cùng nàng thả diều giấy.
Thời gian trôi , Hứa Phi Mặc trở nên rất bận rộn.
Hắn phải đến trường học, phải kết giao bạn bè, phải biết rằng đời này có biết bao nhiêu tốt, Tiểu Huỳnh không phải là người đẹp nhất.
Hắn đã lớn đến cái tuổi trèo cây thì ngại, thả diều giấy thì bị cười. Tiểu Huỳnh mãi mãi không thể trở nên minh hơn, cũng mãi mãi không thể trưởng thành được.
Trong lòng Hứa Phi Mặc chợt nhói đau, ngay cả giọng điệu cũng dịu xuống: “Đói lâu như , chắc nàng ta cũng đã biết lỗi rồi. Lục , bảo bếp nấu một bát canh ngọt mang đến !”
Lục mới khóc lóc quỳ xuống: “Xin chủ tử thứ tội! Tiểu Huỳnh đã mất tích từ hôm qua rồi ạ.”
nha hoàn quỳ rạp dưới đất, nhìn nhau. Chẳng phải chủ tử mình vẫn luôn coi thường vị hôn thê ngốc nghếch khờ dại này ? người ta mất tích rồi, chủ tử lại cuống quýt đến mức suýt lật tung cả thành lên ?
Có một tiểu bộc, tự cho là minh phỏng đoán chủ tử rùm beng lên là miệng lưỡi thế gian, chỉ màu mà thôi: “Thưa chủ tử, chuyện này là bất khả kháng, chúng ta cũng đã cố gắng hết sức rồi. họ Chúc đâu chỉ có mỗi Tiểu Huỳnh , đây con đường công danh của đang hanh , họ đâu dám trách . Có lẽ họ còn mong đổi sang một nữ nhi minh hơn ấy chứ…” tiểu bộc quỳ dưới đất, chưa nói dứt , lồng n.g.ự.c đã lãnh trọn một cú đá của Hứa Phi Mặc.
Lần đầu tiên thấy chủ tử mặt mày âm u đến , có một hạ nhân cả gan run rẩy hỏi: “Đừng, đừng nói là bị bọn buôn người bắt cóc, đưa đến sòng bạc, lầu, lầu xanh thì nước càng sâu hơn …”
Hứa Phi Mặc hiểu những tiểu bộc kia không dám nói là gì.
Lầu xanh, kỹ viện.
Đúng, trước đây cũng từng có một lần.
là hai năm trước, ngày ấy hắn đang đợi Từ huynh đài đến uống rượu thưởng hoa. Chúc Tiểu Huỳnh nói mình đã mười sáu tuổi rồi, hỏi hắn khi nào thì nàng.
“Là đợi mười sáu năm, nàng nhớ nhầm rồi, đồ ngốc.”
nghĩ lại, nói ấy thật quá tổn thương, Tiểu Huỳnh buồn bã ngồi tảng đá vườn nghĩ ngợi rất lâu.
Trong hậu viện có một bà lão bán kẹo đường giả dạng, dụ dỗ Tiểu Huỳnh mụ ta.
May mà Từ huynh phát hiện kịp thời, mụ ta đang lôi kéo Tiểu Huỳnh ngã tư phố hoa. Khi hắn đến kéo Tiểu Huỳnh lại, nàng lại không nghe, nhất quyết muốn cùng mụ ta.
Đêm về, hắn nổi cơn tam bành, mắng nàng là đồ ngốc, đồ đần, lại ngốc nghếch và tham lam đến , người ta bán hai miếng kẹo đã người ta rồi.
Tiểu Huỳnh đỏ hoe, vội vã biện minh cho mình: “Không phải, không phải là tham ăn. Là bà ấy nói có thuốc minh, nên Tiểu Huỳnh mới bà ấy.” Nàng cúi đầu, không ngừng lau nước , nước cứ tuôn rơi không dứt, “… Tiểu Huỳnh, Tiểu Huỳnh chỉ muốn trở nên minh thôi.”
Những ngày Tiểu Huỳnh mất tích, Hứa Phi Mặc thường xuyên mơ thấy nàng. Mơ thấy mình xin nàng một sợi dây kết đồng tâm, nói nguyện se duyên trọn đời. Bóng lưng buồn bã tảng đá vườn, và khuôn mặt đẫm lệ kia.
Cũng mơ thấy Hứa Phi Mặc mười hai tuổi năm , ngã từ cây mơ xuống đầu chảy m.á.u hỏi hắn: “ thì , Hứa Phi Mặc có Chúc Tiểu Huỳnh về không? Con của hai người là gì, giống ngươi hay giống nàng ?”
Hứa Phi Mặc chợt bừng tỉnh, lúc ấy trăng đã lên đầu ngọn cây.
Ngoài cửa sổ, thưa trăng khuyết, một mảng tịch mịch, chỉ có tiếng gió lướt qua ngọn mơ.
“Chủ tử! Chủ tử!”
Hạ nhân hối hả đến báo, Hứa Phi Mặc mừng khôn xiết, lại cố tỏ bình tĩnh, khẽ ho: “Bảo nàng ta đừng , ta không mắng nàng, bảo bếp nhanh chóng chút đồ ăn mang đến. Mấy ngày nay trời rét muộn, bảo nha hoàn nhóm lò sưởi lên, đừng để nàng ta bị lạnh.”
Suy nghĩ một lát, Hứa Phi Mặc cong khóe môi, “Còn , nói với nàng ta rằng, ngày ta sẽ dẫn nàng xem quần áo, định ngày .”
Vừa dứt , ngoài cửa sổ chợt thổi vào một luồng gió, khiến lòng hắn thanh thản, như mây tan thấy trăng.
Đúng , lẽ đã phải nàng từ lâu rồi.
Đúng rồi, Hứa Phi Mặc vốn dĩ đã phải Chúc Tiểu Huỳnh vợ.
“… Không, không phải chuyện của Tiểu Huỳnh ạ.” Sắc mặt hạ nhân khó xử: “Chẳng phải đã đặt lễ vật tân hôn cho Từ đại nhân Khúc Châu , ông chủ Lý đã xong rồi, gấp rút mang đến để xem qua mẫu mã đây.”
Chiếc hộp gỗ mun chạm khắc tinh xảo được mở . là một miếng ngọc bội đồng tâm ôn nhuận, chúc họ tình sâu nghĩa nặng, trăm năm hạnh phúc. Kèm là một chiếc khóa vàng trường mệnh, mong họ sớm sinh quý tử, con cháu đầy đàn.