Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8zvG0FGtc0

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chap 6

6.

Đó là năm trước, đến Hứa gia uống trà, thấy một bóng lưng gầy gò đơn độc ngồi tảng đá lớn trong sân.

Nàng mặc một bộ váy màu xanh đậu đã cũ bạc màu, ngây ngốc ngồi tảng đá ngắm cá dưới nước, mặc cho hoa rơi y phục tóc, cũng không buồn đưa tay phủi đi.

Khi đó là Xuân, vẫn chút rét, ngồi như tảng đá e là sẽ bị cảm lạnh. Nhưng mà Từ Phong Thanh không nàng là ai, lại là nữ quyến, không tiện tự tiện đi hỏi.

Nàng cúi như , chắc là gặp phải gì buồn . Nhưng nha hoàn, bà phó qua lại rất đông, lại không có một ai đến dỗ dành nàng.

Sau này trong lúc uống rượu ngắm hoa, Từ Phong Thanh giả vờ vô tình nhắc đến, Hứa Phi Mặc rất ngượng ngùng nói, đó là vị hôn thê ngu ngốc của mình, làm Phong Thanh chê cười .

Không có gì đáng cười , Từ Phong Thanh cảm thấy này thật đáng thương, có chút đau lòng thay cho nàng.

Cũng chính là khi khỏi cửa Hứa gia, đường lại thấy bóng lưng bộ y phục màu xanh đậu kia, ngây ngô đi theo một bà lão về phía lầu xanh.

Thực không phân biệt được y phục, trang sức của các nữ tử, nhưng không hiểu , lần đó lại một cái nhìn đã nhận nàng trong đám đông.

Nói cho Hứa Phi Mặc xong, lại sợ bạn xấu hổ, tìm một cái cớ vội vàng cáo từ.

nên, nói là một lần gặp mặt hình như hơi miễn cưỡng, phải nói là thấy bóng lưng của nàng lần mà thôi.

Nghĩ đến nàng, trong lòng Từ Phong Thanh không đành, nghĩ sẽ cầu xin cho đáng thương kia: “Nếu đã ngưỡng mộ, cũng sớm ngày lập gia đình, cưới nàng về đi.”

Lúc lên xe ngựa chuẩn bị đi, Hứa Phi Mặc vén rèm lên, giọng nói chua xót: “Ta cũng muốn , nhưng thế sự khó lường. Phong Thanh , ta rất hối hận vì năm trước đã không nghe lời , cưới nàng sớm hơn.”

Khi xe ngựa chuẩn bị lăn bánh, loáng thoáng nghe thấy tiếng “phu quân” ngọt ngào mềm mại truyền từ trong sân nhà họ Từ. Tiếng gọi “phu quân” kia khiến lòng Hứa Phi Mặc rung động. Gần như có thể tưởng tượng được đó nhất định là một được phu quân cưng chiều đến mức nũng nịu.

Mùa Xuân y phục mỏng manh, nàng nhẹ nhàng nhảy xuống từ giàn xích đu, vui vẻ nhào lòng Phong Thanh làm nũng, hỏi chàng con nhỏ nàng đan có đẹp không.

Phong Thanh dịu dàng lau đi giọt mồ hôi li ti trán nàng, khó xử nói rằng con đều không đẹp bằng phu nhân.

kia quay lại, lại là khuôn mặt của Tiểu Huỳnh.

Từng trận sấm vang rền, Hứa Phi Mặc bỗng giật mình tỉnh giấc, người đánh xe nói sắp đến trạm dịch , trông có vẻ sắp đổ .

cười khổ lắc , nhất định là mệt đến điên mới mơ thấy giấc mộng này. Thê tử của Phong Thanh làm có thể là Tiểu Huỳnh được?

“Chủ tử đã về!” Hồng Tuyết nói với ta rằng đê điều đều đã xong, đại nhân sẽ có một kỳ nghỉ dài, có thể dùng để ở bên ta suốt mùa Xuân.

Ta thật sự vui đến phát điên, thấy chàng trở về, ta vội vàng nhảy xuống từ giàn xích đu, hớn hở nhào lòng chàng.

Hứa Phi Mặc ôm lấy ta, dịu dàng xoa ta.

Ta đang định lấy con nhỏ hỏi chàng có đẹp không, thì sững sờ: “Phu… phu, phu quân, chàng, chàng là ai ?”

Ngoài cửa, như trút nước, bên trong nến lung lay, soi rõ của Từ đại nhân vẫn dịu dàng như cũ.

“Thì .” Từ đại nhân mỉm cười, “Ta vốn cũng thắc mắc, vị tiểu thư nhà họ Thôi kia không gọi là Tiểu Huỳnh, ta tưởng Tiểu Huỳnh là tên gọi lúc nhỏ ở nhà, không nghĩ sâu.”

Chàng càng nói dịu dàng, ta lại càng cảm thấy day dứt buồn bã. Ta nghe Hứa Phi Mặc nói rằng Từ đại nhân là cấp của chàng, lại có ơn nâng đỡ, là một người rất rất .

Một người như , lại vô duyên vô cớ bị ta phá hỏng hôn sự. Hứa Phi Mặc nói đúng, ta gây họa, mang lại rắc rối cho người bên cạnh, ai ở cùng ta cũng sẽ gặp xui xẻo.

Món thịt dê nướng vịt quay trước đều là món ta thích ăn, nhưng giờ ta không thể nuốt nổi một miếng, ôm bát cơm trắng tự trách đến suýt rơi nước .

“Đại nhân, người đừng trách Hứa Phi Mặc, đều là Tiểu Huỳnh ngốc nghếch.”

“Tiểu Huỳnh không làm gì sai , Tiểu Huỳnh nhầm lẫn, là vì thấy kia khóc quá đau lòng, có đúng không?” Từ đại nhân gắp một miếng thịt dê nướng bát ta, “Ban ta không muốn cưới họ Thôi, vừa hay nàng ta cũng không muốn gả cho ta, Tiểu Huỳnh một lúc đã giúp được người.”

Ta thà chàng mắng ta một trận. Không thì phạt ta không cho ăn cơm cũng được. Nhưng chàng lại , lại

con này coi như là lời tạ lỗi của Tiểu Huỳnh, được không?” Thấy ta đỏ hoe, Từ đại nhân cầm con nhỏ đan bằng đuôi chó, dưới đèn tai khẽ lay động,

“Đừng khóc nữa, không ai trách Tiểu Huỳnh .” Từ đại nhân muốn đưa tay dùng ống tay áo lau nước cho ta, nhưng lại thấy không tiện, bèn đưa cho ta một chiếc khăn tay.

“Có trách, nếu Tiểu Huỳnh thông minh, nếu…” Ta chợt nhớ đến người mà Lục Yên đã dẫn , vội vàng kéo ống tay áo của Từ đại nhân, “Tiểu Huỳnh làm một sai nữa!”

Ta kể lại ta đã trả lại lễ vật cho Từ đại nhân.

“Xin lỗi chàng… nhiều tiền như … lại bị Tiểu Huỳnh làm mất …”

Nghe xong Lục Yên dẫn người , bà phó kia một mực nói Từ đại nhân đã , sắc mặt của chàng chợt lạnh đi trong khoảnh khắc.

Ta tưởng chàng giận ta, giọng nói lại càng nhỏ xuống: “Họ nói nhận tiền thì là người thông minh. Làm người ngốc rất vất vả, Tiểu Huỳnh rất muốn làm người thông minh. Nhưng không , Tiểu Huỳnh đã quen làm người ngốc . Nhưng kia phải làm bây giờ, nàng ấy sẽ đau lòng nhường nào!”

Khoảnh khắc này Từ đại nhân sững sờ, chàng nhìn ta vừa đau xót vừa cảm động, giống hệt Hứa Phi Mặc mười tuổi năm nào.

Ta muốn cầu xin cho nàng ấy, nhưng Từ đại nhân khẽ ngăn ta lại: “Tiểu Huỳnh không sai, một chút cũng không.”

Ta cẩn thận nhìn sắc mặt của Đại nhân, thấy chàng vẫn tươi cười, mới hơi yên tâm.

Kết hôn vỏn vẹn nửa tháng, phu thê cần nói dường như đã nói hết. … từ giờ Tiểu Huỳnh không phải là thê tử của Từ Phong Thanh nữa, mà là vị hôn thê của Hứa Phi Mặc .

Thấy ta nhìn chàng, Từ đại nhân do dự hồi lâu, vẫn mở lời: “… ta sẽ viết một phong thư, nhờ người mang đến cho Hứa hiền đệ.”

“… Chàng ấy sẽ mắng ta.”

người im lặng.

ta…”

“Ta…”

Từ Phong Thanh như bị nến làm bỏng. Không hiểu , tim ta cũng thắt lại.

ý nghĩ muốn ở lại rối bời như sợi len trong giỏ tre, nhưng lại không tìm được một lý do nào để ở lại.

May thay, ngoài trời bỗng nổi sấm ầm ầm, lớn như trút.

Là ông trời bụng, tạo cớ cho người không muốn đi người không tiện ở lại.

Từ đại nhân như vớ được cọng rơm cứu mạng: “Hôm nay lớn, vạn nhất nước làm ướt thư, ngày mai, ngày mai ta sẽ viết thư.”

Ta vội vàng gật : “, . Nếu người đưa thư bị dầm , cũng sẽ bị ốm.”

Bỗng ngoài cửa, Tẩy Mặc đưa thư, nghe được nửa chừng: “Chủ tử, ngài quên chúng ta có giấy dầu nhất à? Dùng sáp niêm phong lại, dù có vứt xuống sông ngâm ba ngày cũng không rách! Huống hồ đồ đi nhất có áo tơi…”

“Câm miệng!” Từ đại nhân rất không giỏi nói dối, xấu hổ quay đi.

Không , trong lòng ta lại vui sướng hân hoan khôn tả.

Tùy chỉnh
Danh sách chương