Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 6

QUAY LẠI CHƯƠNG 1 :

7

Chiếc điện thoại mới của tôi nhanh chóng được mua xong, luật sư Vương cũng đã gửi nhắn cho mẹ tôi theo đúng yêu cầu.

Dưới sự hỗ trợ của ấy, tôi dùng phần tạm ứng lợi nhuận để thuê một căn hộ nhỏ đầy đủ tiện nghi ở trung tâm thành phố.

Phía mẹ tôi, đúng dự đoán, hoàn bùng nổ.

Điện thoại cũ của tôi đã tắt, điện thoại mới chỉ tiếp nhận cuộc gọi từ luật sư Vương và một số ít bạn bè đáng .

, hàng loạt cuộc gọi và nhắn từ họ hàng vẫn ập đến bão.

Cuộc gọi đầu tiên là tiếng gào thét điên cuồng của mẹ tôi:

“Lục Thanh , con có ý đây? Còn dám tìm luật sư?! Cánh con cứng đúng không?!”

Cuộc thứ là lời đạo đức giả của tôi:

“Thanh à, mẹ con vì chuyện bệnh luôn , con lại đi kiện mẹ ruột của mình? Có phải bị người ngoài xúi giục không đó?”

“Dù , mẹ vẫn là mẹ con, nuôi con mười tám năm, con không vong ơn bội nghĩa được!”

Luật sư Vương đã ghi âm lại những cuộc gọi và bình tĩnh thông báo: tất cả liên hệ xin chuyển qua thư luật sư, nếu không sẽ xem là hành vi quấy rối và báo cảnh sát.

Tôi ngồi trong căn hộ nhỏ của mình, uống ca cao nóng, nghe những bản ghi âm , trong lòng hoàn bình thản.

Trước đây, những lời dao găm đâm tim tôi, nhưng giờ đây, chúng chỉ là tạp âm.

Bởi vì bức thư của cha đã giúp tôi hiểu: tôi không hề vong ơn bội nghĩa, tôi chỉ đang giành lại quyền lợi và nhân phẩm của một con người.

Luật sư Vương nhanh chóng báo : ấy đã chính thức gửi thư luật sư đến mẹ tôi, yêu cầu bà cung cấp bảng kê chi tiết khoản “ triệu nuôi dưỡng”, đồng thời trả lại bổng và thu nhập thêm bà đã chiếm giữ.

Ban đầu mẹ tôi chỉ trì hoãn và chống chế, còn để tôi gọi cho luật sư Vương, mỉa mai rằng chúng tôi “nghèo đến điên nên mới giở trò đòi ”.

Nhưng khi luật sư Vương tung ra bản di chúc của cha tôi và quyền cổ phần Thịnh Thế Hoa Đình, thái độ bà lập thay đổi hoàn .

Một chiều nọ, khi tôi đang đọc sách trong thư viện, luật sư Vương gửi cho tôi một nhắn:

Lục, bà Lâm Huệ vừa gọi điện, bày tỏ mong muốn gặp riêng , bàn chuyện gia đình.】

Tôi lạnh lùng cười: “ với bà ấy, tôi chỉ việc với luật sư của bà.”

Ngày hôm sau, luật sư Vương lại gửi đến một đoạn ghi âm.

Là giọng cầu khẩn của mẹ tôi trong cuộc gọi:

【Luật sư Vương, con bé Lục Thanh có hiểu lầm tôi không? tôi lại đòi nó triệu? Tôi chỉ trong lúc giận thôi ! Nó là con tôi , mẫu tử dùng để đo lường chứ?】

【Cổ phần công ty ba nó để lại… thì cũng là của mình , con bé là con gái, thì biết về kinh doanh? Có phải có người xúi nó không? Luật sư Vương, phiền khuyên nó giúp tôi, nó mau về đi, mẹ con chuyện với nhau, đừng tổn thương cảm.】

Bà ta rốt cuộc cũng bắt đầu chơi bài “ thân” .

Tôi siết chặt điện thoại, trong lòng không còn cảm , chỉ thấy lạnh lẽo. Tôi đáp lại luật sư Vương:

【Luật sư Vương, xin nhắn lại với bà ấy: tôi không hề hiểu lầm cả. Nếu muốn đến thân, trước hết hãy trả lại bộ tài sản bà đã chiếm dụng của tôi, và từ nay đừng can thiệp sự tự do và việc của tôi. Nếu không được, mọi việc tiếp tục theo trình tự pháp luật.】

8

Chiêu “ thân” của mẹ tôi không lay chuyển được tôi, nhưng cũng không khiến bà ta từ bỏ. Rất nhanh sau đó, bà lại đổi chiến thuật.

Lần , mục tiêu của bà ta là Lục Thanh .

Một buổi chiều, tôi nhận được một cuộc gọi lạ:

“Chị! Chị đang ở đâu ? Mẹ cắt thẻ của em ! Em không đi thêm được nữa!”

Tôi nghe xong, lập phản pháo:

“Chị từng , chuyện của em không liên quan đến chị.”

lại không liên quan! Mẹ chị đang giữ tài sản ba để lại, bây giờ không thèm quan tâm đến mình nữa! Chị không ích kỷ được! Em là em ruột của chị, chị không lo cho em thì ai lo? Chị nhiều thế, cho em vài chục nghìn thì chứ?!”

Giọng nó đầy vẻ đương nhiên.

“Ồ, à?”

“Mẹ em không cho em biết, di sản đó là tài sản cá nhân của chị à? phí của em là nghĩa vụ của mẹ em, không liên quan đến chị. Sau đừng gọi cho chị nữa.”

Tôi dứt khoát cúp máy.

Quả nhiên, hôm sau khi tôi đang ăn cơm ở căn , Lục Thanh dẫn theo mấy tên lưu manh chặn tôi lại.

“Lục Thanh , chị đúng là không biết điều!” Nó chỉ tôi chửi, “Cánh cứng hả? Tưởng thuê luật sư là có lên à?!”

“Cút về cho tôi! Đưa công ty ra cho mẹ tôi! Lớp thêm của tôi không ngừng!” Nó còn định giật lấy balo của tôi, chắc tưởng trong đó là “quỹ đen” của tôi.

Tôi bình tĩnh lùi lại một bước: “Lục Thanh , đây là trường , em dám ra tay ?”

Ánh mắt tôi khiến nó chùn lại một chút, nhưng rất nhanh lại bị bọn lưu manh bên cạnh xúi giục, nó càng hung hăng hơn, đưa tay kéo balo tôi xuống.

Ngay khoảnh khắc nó chạm balo, người đàn mặc đồng phục vệ lập lao đến, khống chế Lục Thanh và đám người kia.

“Giữa ban ngày ban , hành hung quấy rối sinh viên trong khuôn viên trường, hành vi đã vi phạm quy định trường và pháp luật!”

Một trong người vệ lạnh lùng .

Lục Thanh hoảng hốt: “Mấy người là ai?!”

“Tôi là trợ lý của luật sư Vương, được Lục Thanh ủy thác, phụ trách an cá nhân của ấy trong thời gian .”

Sinh viên vây quanh càng lúc càng đông, mọi người bàn tán xôn xao.

Sắc Lục Thanh tái mét, nó không ngờ tôi đã chuẩn bị trước.

Bị vệ khống chế, nó vẫn vùng vẫy, miệng không ngừng chửi rủa tôi:

“Lục Thanh , con khốn! Chị cứ đợi đấy, mẹ tôi sẽ không tha cho chị đâu!”

Tôi bước đến trước nó, nhìn thẳng mắt:

Tùy chỉnh
Danh sách chương