Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9pUB6jBLsY
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ánh mắt của Chi Chi trợn tròn, miệng há hốc, không thể tin nổi những gì đang diễn ra mắt; còn Lan Linh cũng lộ ra vẻ mặt ngỡ ngàng không kém.
Khi mọi người đều đã yên vị, gương mặt mang đầy biểu cảm khác nhau, Tần Tuyên đảo mắt nhìn rồi hỏi: “Bố, Nhất Vũ còn trên lầu chưa ?”
Bố Lan tỏ vẻ mất kiên nhẫn: “Trên đó đâu còn !”
Tần Tuyên nhíu mày: “Con vừa thấy em ấy đi lên, có lẽ bỏ lỡ thôi. Chi Chi, em lên gọi thử xem.”
Chi Chi còn đang chìm trong cơn sốc, không đáp lời.
Lan Linh mỉm cười nói: “Nhất Vũ từ lâu rồi mà, giờ đang ở trong bếp làm bánh đó.”
Tần Tuyên cau mày: “ tôi tận mắt thấy…”
Nói , bỗng dừng lại, ánh mắt nhìn thẳng về phía , biểu cảm trở nên kỳ quái.
Tôi quay đầu theo hướng ánh nhìn của . cửa bếp, Diệp Nhất Vũ đang bưng một cái bánh gato đi ra, mắt cụp , dáng vẻ trầm .
bếp nằm sâu bên trong khu vực , ngăn cách bởi chiếc dài, rõ ràng là không hề đi ngang qua lối vào. Nói cách khác, một Nhất Vũ vừa mới lên lầu, mà giờ lại có một Nhất Vũ khác xuất ở .
Tần Tuyên quay cổ cứng đờ nhìn tôi, cất giọng đầy khó nhọc: “Chúc… Cô chủ Chúc!”
Tôi chớp mắt, nghiêng đầu mỉm cười: “Tốt đấy, có chuyện xảy ra hay hơn là ngồi chờ mãi.”
Lúc này, mẹ Lan cất giọng hỏi: “Nhất Vũ, sinh nhật thế?”
Diệp Nhất Vũ vẻ mặt lạnh lùng xa cách, nhẹ nhàng đặt bánh , châm nến rồi nói nhỏ: “ Như từng nói, ngày đầu tiên ấy đăng bài thành công là lần sinh nhật thứ hai. kia, tôi với ấy lén tổ chức sinh nhật này. Từ giờ, tôi sẽ mãi mãi làm bánh cho ngày này.”
Lời vừa dứt, căn chìm trong im, nấy đều mang vẻ mặt buồn bã; bốn vị trưởng bối thậm chí ánh mắt đã rưng rưng.
Lan Linh thào: “Nếu Như biết em có tấm lòng này, chắc chắn sẽ rất an ủi.”
Cô ta nói rồi đứng dậy, định lấy con dao trong tay Nhất Vũ để cùng cắt bánh. cậu ta mím môi, né người đi, vẻ mặt rõ sự ghét bỏ: “Không cần .”
Lan Linh lúng túng ngồi , vành mắt đỏ hoe, lẽ gắp đồ .
Tần Tuyên không rời mắt khỏi Nhất Vũ, quai hàm siết chặt, lại nhìn sang tôi với ánh mắt đầy nghi hoặc, như đang hỏi “Là cậu ta ? Là cậu ta thật ?”
Tôi nhìn căn rộng này, tám người đủ mọi lứa tuổi vây , mỗi người một thân phận, một tính cách, mối quan hệ rối rắm như một mê cung. Tất đều vì một người, Như – thiên tài văn học, mà tụ họp nơi .
Cũng vì cái chết của cô, mà mọi thứ đảo lộn. Và ngay lúc này, trong số này, khả năng rất cao có kẻ đã giết cô ấy. Cũng có thể, chính Như… đang ở .
“ Lan, vậy?” Chi Chi đột ngột hỏi với vẻ kinh ngạc.
Mọi người lập tức nhìn về phía Lan Linh, rồi đồng loạt kinh hoảng, không biết từ khi nào, mặt cô, năm sáu đĩa thức vốn đầy ắp đã sạch trơn.
Lan Linh mở tập múa, vóc dáng rất gầy, chắc chắn bình thường uống vô cùng kiêng khem. lúc này, cô đang cúi gằm, má phồng to, tay không ngừng nhét thức vào miệng.
“Linh Nhi, con rất đói ?” Mẹ nghi hoặc hỏi.
Lan Linh đột ngột ngẩng đầu, không đáp mà nhìn chằm chằm vào giữa , rồi bất ngờ lao người về phía , như chó sói đói vồ mồi, chộp lấy một con cua hấp ở giữa , chẳng thèm bóc vỏ, cứ thế nhét vào miệng. Vỏ cua vỡ vụn, phát ra âm thanh rôm rốp. Khóe miệng cô ta vỏ sắc cắt rách, máu đỏ tươi chảy thành hai hàng. cô ta không màng, gặm ngấu nghiến.
Mấy vị trưởng bối hét lên kinh hãi, Chi Chi và Nhất Vũ cảnh tượng dọa cho đứng hình.
Tần Tuyên lập tức lao , kéo Lan Linh khỏi , vừa kéo vừa gọi: “Cô chủ Chúc! Cầu xin cô giúp một tay!”
Tôi nhắm mắt, điều tức, linh thức bắt đầu lan tỏa, từng sợi từng sợi tụ lại người Lan Linh…
Sắp mở mắt niệm chú bỗng nhớ ra, vội thêm câu “Cấp cấp như luật lệnh!”
Đèn chùm nhấp nháy vài cái rồi tắt phụt, chìm trong bóng tối. Vài giây sau, ánh đèn lại bật sáng. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Lan Linh.
Lúc này, cô ta đã yên , ngơ ngác cúi đầu nhìn mình, rồi đưa tay sờ miệng, hoảng hốt hỏi: “Tôi… vừa rồi làm vậy?”
“Linh Nhi, con trúng tà đấy! May mà Chúc đại sư ra tay kịp thời trừ tà giúp con, con phải cảm ơn người ta cho đàng hoàng!”
Mẹ vội nói to. He he, cũng may là tôi kịp thời niệm thêm câu chú, không làm xong việc lại chẳng biết là tôi làm. Kinh nghiệm nơi chốn công sở đấy!
Bốn vị trưởng bối vây lấy Lan Linh, vừa lo vừa quýnh. Bố đứng đối diện cô ta, lúc này bỗng ngẩng đầu nhìn lên trần , ánh mắt rõ vẻ sợ hãi, giọng run run: “Con … lại ở trên kia…”
vẻ mặt của ông làm kinh hoảng, lần lượt nhìn theo hướng mắt ông, từ từ hướng lên góc trái của trần . Từng người một tròn mắt, sững sờ như hóa đá. Ở góc trần, nơi mái giao nhau, Chi Chi đang dán lưng vào tường, trong một tư thế vặn vẹo rợn người.
Tôi lẽ cúi đầu nhìn bên dưới, sững sờ khi thấy cô , chuyện này không thể nào!
Việc Lan Linh có hành vi điên loạn có thể hiểu được là do linh thể dùng thức tác động lên não bộ của cô ta, dù gì tất hành vi ấy còn nằm trong giới hạn con người có thể làm được. bây giờ, một đứa trẻ như Chi Chi… không thể nào chỉ trong chớp mắt đã leo lên được mái cao hơn mười mét, càng không thể treo mình ở góc tường bằng một tư thế quỷ dị, hoàn toàn thoát ly trọng lực của trái đất. Trừ khi… trừ khi Chi Chi không phải là người! Cô là một ảo ảnh được linh thể tạo ra trong ngôi này! Chi Chi chính là người thừa ra!
Nghĩ , tôi khẽ thở dài.
Đúng là kinh nghiệm làm nhiệm vụ của mình còn quá ít, suýt chút nữa tự dọa mình sợ chết khiếp. Đúng lúc ấy, trong vang lên một tiếng hét thất thanh đầy kinh hoàng, hoà cùng tiếng sấm chớp ngoài cửa sổ như thể địa ngục tuyệt vọng mở ra.
Tôi nhìn chằm chằm vào Chi Chi, tiếng hỏi: “Cô là ?”
Chi Chi không trả lời, đôi mắt đảo tất mọi người một cách dữ dội.
Tôi nghiêng đầu, thử gọi: “ Như?”
Đôi mắt Chi Chi lập tức ngưng đọng, nhìn thẳng vào tôi.
Ngay khoảnh khắc ấy, tiếng la hét bỗng nhiên im bặt, căn chìm vào tĩnh lạnh buốt.
Tiếng nói run rẩy của Diệp Nhất Vũ vang lên: “Cô… cô vừa nói cơ?!”
Tôi không để họ, chỉ mỉm cười với Chi Chi, một nụ cười mà tôi cho là thân thiện, rồi dịu giọng nói: “Cô , tôi là Chúc Linh. Nếu cô có mối hận nào chưa thể hoá giải, hoặc trong đám người ở có kẻ là kẻ thù của cô, cô có thể nói với tôi, có lẽ tôi có thể giúp…”
Chưa kịp nói hết câu, Chi Chi đột nhiên gầm lên, tiếng gào như thể hàng chục người đồng loạt hét , rồi rơi thẳng đất…
Rầm!
“Chi Chi!” Tần Tuyên đôi mắt đỏ ngầu lao bên cô .
Tôi nhìn máu đang chảy đầm đìa trên sàn, lắc đầu bất lực, đối phương từ chối giao tiếp.
Tần Tuyên run rẩy rút điện thoại gọi 120, lại “không có tín hiệu”.
hoảng hốt ôm Chi Chi: “Chi Chi đừng sợ, đưa em đi bệnh viện!”
Tôi chặn lại: “Tần tiên sinh, cô không phải là em gái … Cô ấy chính là người thừa ra.”
Tần Tuyên khựng lại, trợn mắt hét : “Không thể nào! Chi Chi là em gái ruột tôi, chúng tôi lên bên nhau, em ấy vốn sống ở ! Không tin cô có thể hỏi mọi người! Em ấy tuyệt đối không phải là ảo ảnh gì hết!”
Tôi thở dài: “Dù cô từng là em gái , giờ cũng không còn nữa. Hơn nữa tại đường chặn, tín hiệu mất, cũng không được bệnh viện.”
Bỗng nhiên, chiếc điện thoại mà Tần Tuyên vứt sang một bên phát ra âm thanh báo tin nhắn.
vội vã nhặt lên, reo lên: “Có tín hiệu rồi!”
Rồi lập tức mở tin nhắn.
Một giọng đàn ông vang lên: “Tần tiên sinh, tôi là kiến trúc sư Trần. Trong lúc kiểm tra camera biệt thự, tôi phát một đoạn hình ảnh kỳ lạ. Có vẻ là em gái , tôi gửi xem thử.”
Tần Tuyên run rẩy bấm mở video, tôi cũng ghé lại gần.
Thời gian hiển thị là hai tháng .
Địa điểm: cổng căn biệt thự này.