Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3LGhN4B1LW

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 10

Tôi sững lại tại , tiếng giày cao gót ấy như mũi nhọn, từng nhát đóng sâu vào tim.

yên lặng đến mức nghe tiếng kim đồng hồ nhích từng giây.

tôi gom hết dũng khí sót lại, nhấc đôi chân nặng trĩu như đeo chì, bước vào, khẽ khàng khép cửa.

“Cạch” – một tiếng khẽ, cắt đứt hoàn toàn giới bên ngoài.

Ánh sáng trong mờ tối, rèm lá sách khép hờ.

thuốc sát trùng hòa với thuốc men, nặng nề đè ép xuống.

Giang Nhiên vẫn giữ nguyên tư ban nãy, nửa nằm nửa ngồi giường, hướng ra cửa sổ.

Dường như anh không nhận ra tôi đã đến, hoặc … chẳng thèm để tâm.

Sườn anh dưới ánh sáng lờ mờ càng thêm gầy gò, mong manh.

gạc trán, cánh tay bó bột, treo lên cao…

Mỗi vết thương đều lặng lẽ kể lại thảm khốc của đêm hôm ấy.

Một nỗi đau khó tả siết chặt lấy tim, nghẹn ứ nơi cổ họng.

tôi từng bước rón rén tiến đến bên giường, bước chân nhẹ như sợ chạm phải thứ gì sẽ vỡ tan.

Đến gần mới rõ bàn tay anh đang đặt ngoài tấm chăn trắng mỏng, đang truyền dịch.

Những đường gân xanh mu bàn tay nổi rõ,

các đốt ngón tay chằng chịt vết thương cũ mới đan xen,

dưới ánh phản chiếu lạnh lẽo của dịch truyền càng thêm chói mắt.

“Giang Nhiên…” – tôi tìm lại được giọng nói của mình, khô khốc, nặng nghẹn ngào.

Anh vẫn không hề phản ứng.

duy trì tư cứng đờ ấy, hàng mi cũng không hề run lên.

Như tôi chỉ một làn không khí vô nghĩa trôi lạc trong căn .

Tim tôi từng một chìm xuống, lạnh lẽo bò dọc sống lưng.

tôi đưa tay ra, đầu ngón khẽ run rẩy, chỉ muốn chạm vào mu bàn tay chi chít thương tích ấy,

dù chỉ để truyền ấm áp nhỏ nhoi.

ngay trước khi đầu ngón tay kịp chạm xuống—

Bàn tay ấy đột ngột rụt lại!

Nhanh đến mức cuốn theo một luồng gió lạnh.

Anh cũng quay đầu lại.

Ánh mắt như hai mũi tên tẩm độc, lạnh buốt, bất ngờ b.ắ.n thẳng vào tôi.

Trong đó không lấy một tia ấm áp,

không dịu dàng gượng gạo quen thuộc,

chỉ lại giá sâu thẳm,

và… một xa lạ, ghê tởm đến lạnh .

Như đang nhìn một thứ rác rưởi đáng khinh.

Ngón tay tôi cứng đờ giữa không trung,

máu trong như đông lại trong khoảnh khắc.

“Ai cho tới đây?” – Giọng anh lên, khàn khàn như giấy nhám cọ vào sắt gỉ,

mỗi chữ đều lạnh buốt như d.a.o nhọn, rơi xuống đất lên tiếng vỡ vụn khiến tim đau nhói.

tôi há miệng, cổ họng như bị nhét đầy giấy nhám, chẳng phát ra nổi âm thanh nào.

Uất ức và sợ hãi trào dâng, nhấn chìm trái tim.

“Cút ra ngoài.” – Anh nhìn chằm chằm tôi, ánh mắt sắc đến mức xuyên thủng da thịt,

giọng không cao mang theo quyết tuyệt tàn nhẫn, không cho phép chống đối:

“Lâm Vãn, đừng để tôi nữa.”

Từng chữ một như lưỡi d.a.o cùn, cứa sâu vào mềm nhất trong tim.

Đau đến mức tôi không thở.

“Giang Nhiên…” – Nước mắt cũng tuôn ra, làm mờ tầm mắt, giọng vỡ vụn,

“tôi…”

“Nghe không hiểu tiếng à?” – Anh bất ngờ cắt ngang,

ánh mắt càng thêm hung dữ, như dã thú bị dồn đến đường ,

mang theo điên cuồng muốn hủy diệt tất .

tôi đáng thương lắm đúng không? Hả?”

Khóe môi anh cong lên một nụ cười méo mó, lạnh lẽo,

tràn đầy tự giễu và thù đến tận xương tủy:

“Cút! Mang theo cái lòng thương hại rẻ tiền của , biến thật xa cho tôi!”

Tôi… tôi cố gắng giải thích, cố gắng nói với anh rằng tôi không phải thương hại, tôi…

“Cút!” – anh gần như gào lên. Bàn tay không bị thương bất ngờ nắm chặt tấm ga giường dưới thân, gân xanh nổi hằn mu bàn tay. vì kích động và phẫn nộ mà run rẩy dữ dội, kéo động vết thương, khiến anh khẽ hự một tiếng, sắc lập tức trắng bệch, thái dương rịn đầy mồ hôi lạnh. Anh nghiến chặt răng, ánh mắt vẫn hung hãn ghim chặt vào tôi, như muốn lăng trì tôi từng một.

“Nhìn tôi ghê tởm! Cút! Đừng mà làm của tôi!”

Câu ấy – “làm của tôi” – như một lưỡi d.a.o găm tẩm độc, đ.â.m thẳng vào tim tôi rồi xoáy mạnh.

Trước mắt tôi hoàn toàn nhòa đi vì nước mắt. giới vỡ vụn dưới ánh mắt lạnh lẽo đầy căm và tiếng gào thét gần như điên loạn của anh. Tôi loạng choạng lùi lại một bước, lưng va mạnh vào bức tường lạnh lẽo, không dám nhìn gương tràn đầy chán ghét và thù ấy nữa. Nỗi tuyệt vọng và đau đớn khủng khiếp như cơn thủy triều giá nhấn chìm tôi. Tôi quay ngoắt , mở cửa, lao ra ngoài, chạy trốn khỏi căn nồng nặc thuốc khử trùng và đầy rẫy thù ấy.

Ánh đèn trắng lóa nơi hành lang khiến tôi choáng váng. Sau lưng, cánh cửa bị tôi đóng sầm lại, lên một tiếng “rầm” chát chúa, như c.h.é.m đứt hẳn thứ gì đó.

Tôi không ngoảnh đầu. Một mạch chạy ra khỏi tòa nhà điều trị, ánh nắng trưa vẫn trắng lóa chói mắt, chẳng hơi ấm. Nước mắt trào ra, lạnh lẽo và mằn mặn. Tôi chạy vô định giữa con phố ồn ào, tiếng xe cộ và qua lại chỉ tạp âm mơ hồ. Trong đầu, câu “làm của tôi” lên hết lần đến lần khác, mỗi chữ như một thanh sắt nung đỏ, in đi in lại lên tim tôi.

Thì ra, trong mắt anh, tồn tại của tôi, quan tâm của tôi, tất của tôi… chỉ thứ dơ , đáng ghê tởm. Anh đã dùng cách tàn nhẫn nhất, tự tay nghiền nát tia hy vọng mong manh về tương lai của tôi.

Chàng trai năm ấy đã lấy thân tôi che chắn cho tôi trước cây gậy thép, chàng trai sân thượng từng đẩy tôi ra mà nói “ lại vụng về đem thư tình của tôi đi, chàng trai trong cơn mưa lặng lẽ nhận lấy chiếc ô của tôi… đã c.h.ế.t rồi. Chết trong căn lạnh lẽo thuốc khử trùng đó, c.h.ế.t trong đôi mắt chan đầy thù ấy.

giới, vào khoảnh khắc đó, chỉ lại tro tàn.

Tùy chỉnh
Danh sách chương