Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 4

Sau khi thu hồi được của hồi môn và âm thầm chu cấp cho Lục Tuân, Thôi Hy Nguyệt trở thành cái gai trong mắt Lâm thị và Thôi Ngọc Lan. Đối bọn họ, Hy Nguyệt giờ đây một con d.a.o sắc lẹm treo trên , khiến chúng ăn không ngon, ngủ không yên.

“Nương, con không thể nhịn được nữa!” Thôi Ngọc Lan đập mạnh tách xuống bàn, gương mặt xinh đẹp méo mó đố kỵ. “Cha dạo cứ mở miệng ra là khen ngợi nó sắc sảo, hiểu chuyện. Ngay cả bộ trang sức trân châu hiếm có vừa rồi ngài cũng mang đến Khuê Nguyệt Các thay đưa cho con!”

Lâm thị nheo mắt, đôi bàn tay gầy guộc siết c.h.ặ.t chiếc khăn lụa: “Đừng nóng vội. Càng là kẻ sắc sảo khi rơi xuống bùn lầy, vang càng lớn. Chỉ cần danh tiết nó bị hủy hoại, dù nó có nắm giữ bao nhiêu tiền bạc đi chăng nữa, Thôi gia cũng không bao giờ dung thứ cho một đứa nữ nhi bôi tro trát trấu vào mặt tổ tiên.”

Hai mẹ con nhà nọ âm thầm bàn tính. Chúng quyết định chọn buổi Tiệc Thưởng tại Thôi phủ – nơi quy tụ nhiều công t.ử, tiểu thư quyền quý của kinh thành – ra tay. Chúng mua chuộc một sai vặt có m.á.u c.ờ b.ạ.c, định sẵn chuốc t.h.u.ố.c mê Hy Nguyệt rồi đưa nàng vào căn buồng trống sau vườn, sau “vô tình” dẫn mọi người đến bắt gian.

Thôi Hy Nguyệt ngồi trong phòng, tay khẽ lật giở tờ sổ sách chép tay mà Lục Tuân vừa gửi tới. Nét chữ của hắn cứng cỏi, t.h.o.á.t y hệt con người. Qua Xuân, nàng biết được Lâm thị đang âm thầm tiếp xúc sai vặt kia. Nàng khẽ nhấp một ngụm , đôi mắt hiện tia sáng lạnh lẽo.

“Muốn dùng chiêu bài cũ rích sao? Vậy ta giúp các người đạt được tâm nguyện.”

Ngày Tiệc Thưởng diễn ra, Thôi phủ nhộn nhịp nói cười. Thôi Ngọc Lan hôm nay diện một bộ váy hồng cánh sen rực rỡ, mặt tươi cười hớn hở lạ thường. liên tục mời rượu và cho Thôi Hy Nguyệt, giọng ngọt xớt: “ , hôm nay là ngày vui, đừng có mãi giữ mặt cao nữa, uống muội một ly nhé.”

Hy Nguyệt nhìn thấu tâm can của , nhưng nàng vẫn mỉm cười đón lấy chén , khẽ nâng tay áo che miệng, vờ uống cạn. Chỉ một lúc sau, nàng bắt đưa tay trán, hơi thở dồn dập, ra loạng choạng: “Ta hơi ch.óng mặt, chắc là do gió lùa. Xuân, đỡ ta vào gian phòng phía sau nghỉ ngơi một chút.”

Thôi Ngọc Lan nhìn theo bóng lưng Thôi Hy Nguyệt, trong mắt lóe tia đắc thắng điên cuồng. vẫy tay ra hiệu cho một tên nô bộc núp sau lùm cây, rồi nhanh ch.óng quay sảnh chính “chuẩn bị” màn kịch hay.

Tuy nhiên, ngay khi vừa bước vào góc khuất, Hy Nguyệt lập tức đứng thẳng người, ánh mắt tỉnh táo lạ kỳ. Nàng ra hiệu cho Xuân. phía sau sơn, hai hộ vệ thân tín mà Thôi Hy Nguyệt bỏ tiền ra chiêu mộ giới võ lâm lao ra, nhanh ch.óng khống chế tên nô bộc đang định hành sự.

“Tiểu thư, xử lý thế nào ạ?”

Hy Nguyệt nhìn về phía sảnh chính, nơi Thôi Ngọc Lan đang vờ hốt hoảng nói mọi người rằng không đâu. Nàng lạnh lùng đáp: “Hắn ta muốn gì, hãy Thôi Ngọc Lan nhận cái . Mang vào buồng phía Tây, còn Ngọc Lan muội muội… ta tự tay đưa muội ấy đi.”

Nửa canh giờ sau, la hét của Lâm thị vang khắp phủ: “Trời ơi! Có chuyện gì thế ? Ta bóng người lén lút vào phòng phía Tây, không lẽ có kẻ gian đột nhập?”

Lâm thị vờ hốt hoảng, dẫn một đoàn phu và tiểu thư quyền quý đi về phía gian buồng hẻo lánh. Thôi đại cũng đi cùng, sắc mặt ông ta vô cùng khó coi. Lâm thị trong lòng đang mở cờ, bà ta tính toán kỹ, lát nữa khi cửa mở ra, Thôi Hy Nguyệt thân bại danh liệt, bị gạch tên khỏi gia phả.

“Rầm!”

Cánh cửa bị đẩy tung. Lâm thị chưa kịp thét câu “Hy Nguyệt, sao con làm thế ?” cổ họng bà ta bị ai bóp nghẹt.

Trên chiếc giường bên trong, không phải Thôi Hy Nguyệt, mà chính là Thôi Ngọc Lan đang tóc rối bù, y phục xộc xệch, bên cạnh là sai vặt hôi hám đang ngơ ngác t.h.u.ố.c mê chưa tan hết.

“A!” hét kinh hãi của các tiểu thư vang . phu vội vã lấy khăn che mắt, thầm bàn tán mặt khinh bỉ.

“Ngọc Lan? Sao là con?!” Thôi đại gầm một sấm, gương mặt ông ta đỏ tía nhục nhã.

Lâm thị ngã quỵ xuống sàn, đôi mắt trợn trừng không tin nổi vào sự thật. Đúng lúc , Thôi Hy Nguyệt phía sau đám đông bước ra, trên người vẫn là bộ y phục xanh nhạt khiết không vương một hạt bụi. Nàng hốt hoảng chạy phía cha, giọng run rẩy:

“Phụ thân, có chuyện gì vậy? Con vừa chỗ đại phu về, trong người không khỏe nên định ra ngoài mua chút t.h.u.ố.c… Sao Ngọc Lan ở đây nô tài ?”

Câu hỏi của Hy Nguyệt một nhát d.a.o chí mạng đ.â.m vào lòng Lâm thị. Nàng có bằng chứng ngoại phạm hoàn hảo: người hầu ở hiệu t.h.u.ố.c phố đều có thể làm chứng nàng .

Thôi Ngọc Lan lúc tỉnh táo , nhìn đám đông đang nhìn mình bằng ánh mắt ghê tởm, nhìn Hy Nguyệt đang đứng mặt “lo lắng” tạo, gào thét: “Là nó! Chính là khốn Thôi Hy Nguyệt hại nữ nhi! Mẫu thân ơi cứu con!”

“Câm mồm!” Thôi đại giáng một cái tát trời giáng vào mặt Thôi Ngọc Lan. “Bằng chứng rành rành, ngươi còn dám đổ vấy cho mình? Đồ tiện , ngươi làm nhục nhã dòng họ Thôi!”

Kết cục của buổi tiệc hôm là một t.h..m họa cho mẹ con Lâm thị. Thôi Ngọc Lan bị giam vào đường, chờ ngày gả đi cho một mất vợ ở quê xa xôi che đậy vết nhơ. Lâm thị bị tước quyền quản lý toàn bộ việc trong nhà, bị Thôi đại ghẻ lạnh đến mức không buồn nhìn mặt.

Thôi Hy Nguyệt đứng trên lầu cao, nhìn xuống sân phủ đang hỗn loạn. Nàng biết, đây chỉ là món khai vị. kẻ hại mẹ nàng, khiến nàng phải c.h.ế.t trong đau đớn ở kiếp trước, nàng không chúng c.h.ế.t một cách dễ dàng. Nàng muốn chúng phải sống trong nhục nhã, nhìn tất cả gì chúng thèm khát tan thành mây khói.

Nàng khẽ chạm vào miếng ngọc bội mà Lục Tuân tặng (vốn là vật gia bảo duy nhất của chàng) làm tin cho việc chép sách.

“Lục Tuân, con đường của chàng sắp bằng phẳng rồi. Còn con đường của bọn chúng, chỉ bắt đi vào vực thẳm thôi.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương