Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Hắn bắt giãy giụa.
Sức lực rất lớn.
Thấy sắp vùng thoát rồi.
Ta đột nhiên ho khan không ngừng:
“Khụ khụ…… lạnh quá, ôm chặt thiếp một chút.”
Hắn chợt khựng lại.
Quả nhiên buông lỏng sức.
7.
Không hiểu .
Trong mắt hắn lộ ra mấy phần thương cảm:
“ bị nhiễm hàn rồi à?”
Ta thuận theo lời hắn nhẹ nhàng đáp.
Không ngờ lại nghe hắn lẩm bẩm:
“Bị hàn uống thuốc…… ta ghét nhất là uống thuốc.”
Tưởng đâu hắn quan tâm ta.
Ai ngờ chỉ đang nghĩ đến nỗi khổ bản thân.
Ta cố gắng kéo chủ đề về đúng hướng:
“ , chàng ôm thiếp về phòng đi, ta lạnh quá rồi.”
“…… thì , nhưng nới lỏng ra một chút, trứng sắp bị ép vỡ rồi.”
Nghe đến câu này.
Tâm tình mờ ám vừa dâng lập tức tan thành mây khói.
Ta cố tìm lại cảm giác.
Ánh mắt rơi gương hắn.
Thật uổng cho gương đẹp như vậy.
Ngũ quan tuấn tú.
Môi…… nhạt như cánh anh đào xuân.
Nghĩ đến chắc hắn còn chưa từng nếm qua mùi vị môi chạm môi.
Đang thất thần.
Hắn nhẹ nhàng bế bổng ta .
Ta bộ co vào lòng hắn.
Giọng mềm mỏng thêm vài phần:
“ , môi thiếp lạnh quá…… chàng thể giúp thiếp ấm không?”
Hắn vẻ mờ mịt:
“Miệng mới ấm?”
Ta nhìn vào đôi mắt vô tội hắn.
Má hơi đỏ :
“Dùng…… môi mà ủ ấm.”
Ai ngờ chân hắn trượt một cái.
Trực tiếp ngã nhào về phía trước cùng ta.
Ta hoảng hốt hét .
Nhưng cơn đau dự liệu không xuất hiện.
Một bàn lớn đỡ vững sau ta.
Bảo vệ ta chu toàn.
Ta ngẩng .
Tịch đôi mắt sáng rực.
Tựa như trong đáy mắt lửa cháy.
hy vọng rồi!
Ta thừa cơ choàng ôm cổ hắn.
Giọng mang chút nũng:
“ , môi ta đông cứng rồi, chàng còn không mau……”
Tịch cổ họng khẽ động.
Thân thể nặng nề đè xuống.
Cuối cùng đến rồi ?
Ta hồi hộp nhắm mắt.
Hai vô thức siết chặt vạt áo hắn……
8.
Phất Hương Lâu.
Nơi xa hoa số một kinh thành.
Song Song không kìm hiếu kỳ:
“Hắn thật sự tuấn tú đến thế ?”
Ta hậm hực nói:
“Tuấn tú thì ích ? óc hỏng thì thôi đi, lại còn biết tình… hắt xì!”
Tên chết tiệt kia.
Rõ ràng sắp hôn tới nơi, hắn lại điểm huyệt ta.
Nếu không nhờ hạ nhân phát hiện sớm, ta sợ là chết cóng bên ao rồi.
Song Song bật cười:
“ qua là một tên , còn sợ không thu phục nổi ?”
Nàng là hoa khôi Phất Hương Lâu này.
là ngầm giúp ta bày mưu tính kế.
“Hắn tuy , nhưng võ công vẫn còn, bây giờ thấy ta là trốn, đến gần lại gần .”
Nhắc đến chuyện này, ta liền tức giận.
Đêm đó hắn điểm huyệt giữ ta đứng yên tại chỗ.
Còn mình thì xuống ao mò trứng.
Hắn không nhiễm hàn.
Ta lại mắc .
Thật quá đáng!
Song Song môi đỏ khẽ cong:
“Đừng vội, ba ngày nữa về nhà mẹ ? Đến lúc đó hai chung ngựa, cứ xử hắn trong là rồi.”
“Không ổn lắm đâu… giữa ban ngày ban , ngoài đường còn bao nhiêu qua lại… hơn nữa tên đó sức mạnh kinh khủng, ta nổi hắn?”
“Mẫu thân dạy y thuật cho ? Dùng thuốc hạ gục hắn, sau đó muốn còn không tùy quyết định.”
Ta bừng tỉnh.
Đúng vậy.
Ta từ nhỏ học y theo tiểu nương.
Vết sẹo trên Song Song do ta chữa khỏi.
Giờ đối phó một tên , còn khó chứ?
Ta từ áo ra một hũ nhỏ sứ xanh đẩy sang:
“Mỹ dung cao mới điều chế, đủ dùng một tháng.”
Song Song mỉm cười nhận .
Ta đeo mạng che , đứng dậy rời đi.
Ba ngày sau.
Ta nhất định bắt Tịch!
9.
ngựa lộc cộc lăn bánh trên phố.
Tịch ngồi ngay ngắn bên cạnh.
Khoác trường bào vân mây màu ám thanh.
Thắt đai ngọc xanh nơi thắt lưng.
Nhìn qua thật sự nhã tiêu sái, dáng vẻ bất phàm.
Chỉ là ta vừa hơi nghiêng lại gần.
Hắn liền lập tức dịch sang bên.
Luôn giữ khoảng cách nửa cánh với ta.
Đôi mắt kia thỉnh thoảng lại liếc ra ngoài cửa sổ .
Bộ dạng như sắp nhảy trốn chạy bất cứ lúc nào.