Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
cảm hương thơm lả lướt mê :
“Mùi này… không đứng đắn lắm.”
“Đứng đắn thì làm chuyện? Đây bí dược Tây Vực ‘Uyên Ương Túy’, dù kim tiên Thái Thượng, dính vào phải phá giới.”
“ hắn có nội lực hộ thân…”
“Yên tâm, thuốc này vô giải, trừ khi… xuân phong một độ.”
14.
Ánh trăng mờ ảo.
Trong chùa Đại Phật, bóng nến lay .
Ta bưng hộp thức ăn đẩy cửa bước vào.
đang quỳ trên bồ đoàn chợp mắt.
Nghe tiếng , hắn dụi mắt lại.
vương vài phần ngái ngủ:
“Ngươi đi đâu rồi? Nương chẳng phải đã dặn ba ngày này không rời khỏi nơi này …”
nói đột ngột dừng lại.
Hắn vào lớp áo mỏng trên ta.
Nhíu mày:
“ ngươi mặc ít vậy, không lạnh à?”
Ta không đáp.
đưa hộp thức ăn trước mặt hắn:
“ nhịn ngày rồi, dùng chút điểm tâm đi.”
Hắn nuốt nước miếng.
Cứng nói:
“Nương nói rồi, ba ngày cầu phúc uống nước.”
“ buổi lễ này để chữa chứng ngốc của . Chẳng lẽ thật sự mình ngốc ?”
“Ta không ngốc!”
“Đã vậy thì cần gì phải ép mình khổ sở? Nếu để đói mà sinh bệnh, phải uống thuốc nữa.”
Nghe uống thuốc, hắn hơi rụt cổ lại:
“…Ta mới không uống thuốc.”
Ta lấy ra quế hoa.
Từ tốn rưới thêm mật ong.
Khi đưa vào miệng.
Cố ý để mật nhỏ nơi khóe môi.
vào giọt mật ấy.
Theo xương quai xanh trắng mịn.
Chảy vào vùng tuyết trắng mờ ảo…
Hầu kết hắn khẽ .
Thậm chí quên hít thở.
Ta dùng ngón tay lau một cái.
Đưa tới bên môi hắn, tách môi ra.
Hắn theo bản năng hé miệng.
Mặc cho ta đưa vào.
“Ngọt không?” ta hỏi.
Hắn ngơ ngác gật .
“ của chàng đấy.”
Ta đẩy hộp trước mặt hắn.
Hắn cuối cùng không nhịn nữa.
Chộp lấy mà ngấu nghiến.
hắn nuốt miếng cuối cùng.
Ta rũ mi mắt, giấu đi ý cười trong đáy mắt.
Đêm nay.
Phải khiến hắn có mọc cánh không thoát .
15.
Trước Phật đài, khói hương mờ mịt.
kéo xệ áo cổ.
Từ yết hầu bật ra tiếng thở dốc:
“Nóng…”
Gò má hắn ửng đỏ bất thường.
run rẩy.
Ta muốn đỡ hắn sang thiền phòng.
Hắn lại cố chấp lắc :
“Không … phải cầu phúc.”
Ta định khuyên tiếp.
Không ngờ hắn đột nhiên nhào vào lòng ta.
Trán nóng rực áp sát cổ ta.
nói nghẹn ngào: “Khó chịu…”
Lúc này hắn.
Như một con thú con yếu ớt không nơi nương tựa.
Yếu đuối khiến ta xót xa.
Ta vỗ lưng hắn.
dỗ dành: “ , để thiếp giúp chàng.”
Hắn ngẩng .
Đôi mắt sáng trong đã bị dục ý che phủ.
Ta nâng mặt hắn.
Hôn .
Ta dẫn dắt vụng về.
môi kề môi.
Cho khi hắn đột ngột siết chặt cánh tay.
Chủ cạy mở răng ta.
“Ưm, thôi, đừng dùng răng…”
như không nghe .
Mang theo sức mạnh không cho kháng cự.
Mút mức khiến ta đau rát.
Ta vốn định thuận theo.
Khóe mắt lại bất giác pho tượng Phật trên thần đài.
Đôi mắt từ bi hạ mí.
Tĩnh lặng xuống tất .
Ta nhiên tỉnh táo.
Muốn đẩy hắn ra.
bàn tay đặt nơi eo càng siết chặt.
Tựa như muốn đem ta hòa vào xương thịt.
“ , đừng ở đây…”
Lời chưa dứt.
Thân thể bẫng.
Hắn vậy mà bế ta đặt bàn thờ.
Lễ vật rơi đầy đất.
Tiếng lanh lảnh phá tan tĩnh mịch đêm khuya.
Ngoài cửa vang tiếng gõ gấp:
“Thí chủ, có chuyện gì ?”
16.
Toàn thân ta cứng đờ.
chưa kịp đáp lời.
Môi lại áp xuống.