Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/60JYV4rzDy

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

6

Ta hừ nhẹ: “Có lớn cũng không bằng huynh, dám cầm thiệp mời đi đưa cho thừa tướng, thái phó.”

Y như lúc này mới thấy ngượng, cười lên.

không rời đi, đứng ở cửa t.ửu lâu.

Hình như nàng đang đợi ta, thấy ta liền bước tới.

Thẩm Vân Hạc liếc nàng một , bước nàng khựng lại, ánh mắt chớp chớp, cuối cùng cúi xoay người rời đi.

Bảo nha hoàn đi gọi tới, vốn là muốn để xuất hiện, tránh Giang Tự dây dưa.

Không ngờ lại vô tình khiến bọn họ trở mặt.

Tình cảm dành cho Giang Tự là thành, còn trong sự lại của Giang Tự lại có tạp chất, sau này ở bên nhau e rằng cũng giống như nhai cơm trộn sỏi.

Những chuyện này không liên tới ta, ta cũng không định nhúng tay vào việc của họ.

Trong Giang phủ, người duy nhất khiến ta còn vướng bận là mẫu thân của Giang Tự, nhưng bà rất mạnh mẽ, ta luôn cảm thấy trước mặt bà, chuyện gì cũng có thể xử lý thỏa đáng.

Ta lắm chỉ là lúc Giang đại nhân nuôi ngoại thất, gửi cho bà một bức thư.

“Vị tiểu thư kia nàng, ánh mắt không ổn lắm.”

14

Thẩm Vân Hạc bóng lưng , ánh mắt sắc bén.

Ta liếc y một : “ ai đấy?”

Y sững lại, bản năng giải :

“Nàng nghĩ gì vậy? Nàng có không, có những lại , gọi là mài kính.”

Ta không nhịn cau mày:

“Huynh nghĩ linh tinh ! Mấy cuốn thoại bản đó đừng đọc , đều mang hết vào phòng ta.”

Ta đi về phía xe ngựa, Thẩm Vân Hạc bên cạnh cãi cọ:

“Cũng đâu lỗi của thoại bản, vốn dĩ đã có chuyện đó, lỡ như nàng bị mê hoặc thì sao? Ta gả vào nhà nàng, không phụ mẫu, sau này chỉ có thể dựa vào nàng, nàng mà nam nhân, ta còn có thể tiễn hắn về chầu Diêm Vương, nàng mà , ta ra tay hay không ra tay đây?”

Ta lên xe ngựa, y cũng chui vào, vẫn còn rối rắm.

Ta véo má y một : “Hồ đồ càn quấy.”

Y nắm tay ta kêu đau:

“Đây là suy đoán hợp lý.”

Thẩm Vân Hạc khi lớn tuổi thì bao nhiêu săn sóc, bây giờ lại bấy nhiêu quấn người.

Nhất định nghe từ miệng ta nói chỉ để ý mỗi mình y thì mới chịu thôi.

Hôn sự tiến hành rất thuận lợi.

Khi Thẩm Vân Hạc nghỉ, chúng ta tranh thủ đi thắp hương.

Trước đây ta không tin thần Phật, nhưng Giang Tự xuất gia một chuyến mà còn có thể làm ra chuyện kỳ lạ như trọng sinh.

Vậy thì ta thành tâm cầu khấn trước Phật.

Thẩm Vân Hạc lâu trăm tuổi.

Chúng ta ăn một bát mì chay trong chùa, gặp Giang phu nhân, bên cạnh bà là Giang Tự, thần sắc ủ rũ.

Thẩm Vân Hạc cũng thấy, ghé sát tai ta nói:

“Nghe nói mai trúc mã của hắn đã đính hôn với người khác, hắn như tro nguội, muốn bỏ khoa cử, xuất gia làm hòa thượng, Giang gia liền gà bay ch.ó sủa.”

Ánh mắt Giang Tự chuyển về phía ta, ánh run rẩy, cuối cùng vẫn không nói gì, từ đó trở thành người xa lạ.

Ta cùng Thẩm Vân Hạc rời nơi này:

“Chuyện nhà người ta sao chàng rõ ?”

Thẩm Vân Hạc nghẹn lời, ấp úng mãi không nói ra gì.

Ta không truy .

Sau này khi lật đống thoại bản của y, lật ra một cuốn sổ có nét chữ của Thẩm Vân Hạc.

mùng ba tháng tư, Giang gia Giang Tự nghi ngờ có ý với A Ninh.”

Phía sau gạch một nét, “một lòng xuất gia, không đáng lo.”

mười sáu tháng chín, gia nghi ngờ có ý với A Ninh.”

Gạch.

“Đã đính hôn, không ngại.”

Một cuốn sổ chi chít, ghi rất tên người và thông tin liên , có vài người ta thậm chí chẳng có ấn tượng.

Thẩm Vân Hạc lại có thể ghi chép họ thành sổ sách.

Ta nhét cuốn sổ ấy trở lại, giả vờ như không phát hiện.

Tùy y vui là .

Ngoại truyện – Kiếp trước.

Hồi nhỏ biên cương bất ổn, phụ thân rất lâu không về kinh, trong nhà chỉ có ta và mẫu thân.

Có một năm đ.á.n.h thắng trận, phụ thân trở về, ở nhà một đêm hôm sau lại ra ngoài, không từ đâu dẫn về một cậu bé.

Phụ thân nói y tên là Thẩm Vân Hạc, từ nay sẽ cùng chúng ta.

Sau đó lại có chiến sự, y năn nỉ phụ thân cho đi .

Khi ấy còn nhỏ, ấn tượng về cậu ấy không sâu.

Đợi họ khải hoàn, nhà đổi sang đại trạch, Thẩm Vân Hạc trở nên hoạt bát hơn, hình dáng rõ ràng của y mới dần hiện lên trong ta.

Thân thủ nhanh nhẹn, sảng khoái rộng rãi… g.i.ế.c người không chớp mắt.

Ta chiến trường hiểm ác, Thẩm Vân Hạc chắc chắn cầm nổi đao, nhưng cảnh cánh tay bị c.h.é.m đứt do tay y xử lý bay về phía ta thật sự quá kinh dị.

Từ đó ta sinh ra chút sợ hãi với y, y hình như cũng ta sợ mình, nên giảm bớt số xuất hiện trước mặt ta, đợi ta ứng mới trở lại như thường.

Sau khi ta thành thân với Giang Tự, Thẩm Vân Hạc tự xin điều nhiệm, lúc rời kinh không làm ầm lên, ta không , cũng không đi tiễn.

Chớp mắt mười một năm trôi qua, con ta đã chín tuổi.

Y cũng không còn là dáng vẻ thiếu niên trong ký ức của ta. 

Dáng người cao hơn, vạm vỡ hơn, đứng chắn trước mặt ta suýt không nhận ra.

Câu tiên y nói là: “Ta phái người đi tìm hắn.”

Ta sững lại một chút.

“Nàng muốn g.i.ế.c hắn sao? Làm nào nàng sẽ thấy vui?”

Ta nhận ra y là ai, lâu gặp lại lẽ ra vui mừng, nhưng ta đầy mệt mỏi, sức xã giao cũng không có.

Qua loa mấy câu lách người rời đi.

Tần suất y xuất hiện trước mắt ta sau đó càng lúc càng .

Giúp ta giải quyết rất phiền toái.

Khi ta muốn tạ, y lại đòi đủ loại trái cây ngọt, y rất , nói ở biên cương không có mà ăn.

Ta bảo thương đội của bà mẫu khi trở về từ các nơi thì mang những món ngọt khác nhau.

Dần dần, ta phát hiện cuộc không có Giang Tự cũng không tệ.

Bước ra tâm trạng u ám, bà mẫu giao cho ta việc hơn.

Tinh thần như bước ra sương mù, càng tỉnh táo sáng rõ.

Bà mẫu đưa ta xuống Giang Nam, nói đó là quê nhà bà, để ta xem việc làm ăn của nhà bà hưng thịnh ra sao.

Từ kinh thành Giang Nam đường xa, Trí Viễn ở lại nhà, bà mẫu mang đủ hộ vệ. 

Sau khi xuất phát, ta thấy Thẩm Vân Hạc sau xe ngựa.

Ta y làm gì, y nói có việc cần làm ở Giang Nam, tiện đường đi cùng.

là cùng đi Giang Nam, lại cùng về kinh thành.

Ta đã quen với sự tồn tại của Thẩm Vân Hạc, trầm lặng không tiếng động, nhưng luôn ở đó.

Giống như bóng của ta.

Bà mẫu vì bị ngoại thất hãm hại mà kiên quyết muốn hòa ly với Giang đại nhân.

Giang đại nhân vốn không đồng ý, nhưng bà mẫu luôn có cách làm điều bà muốn.

Cuối cùng bà rời Giang gia, trước khi đi, bà ta có muốn đi cùng không.

Ta không , bà thở dài nói, nữ nhân luôn bị con trói .

Giang đại nhân không thể đồng ý để trưởng tôn rời đi, giống như năm xưa phụ mẫu ta muốn đưa ta về nhà, cho ta cùng một lựa chọn.

Ta ở lại Giang gia. 

Trí Viễn sẽ có một nội tổ mẫu là phú thương, một nội tổ phụ là văn , một ngoại tổ phụ là võ .

Phụ thân nó không cần nó , ta không thể để nó lại mất mẫu thân. 

Nó ngoan ngoãn hiểu chuyện như vậy, chẳng làm sai điều gì, tuổi còn nhỏ không chịu nổi những sóng gió này.

Sau khi bà mẫu rời Giang gia, Giang đại nhân giao hết việc trong nhà cho ta. 

Người ngoại thất kia cũng từng gây khó dễ cho ta. 

Nhưng không lâu sau, nàng ta c.h.ế.t trong một xuất hành.

Mọi người đều nói đó là tai nạn.

Nhưng ta không nghĩ vậy.

Ta đi Thẩm Vân Hạc, có do y làm không?

Y nhíu mày rất lâu, giọng yếu ớt

“Ta ra tay khá nhanh, bà ta không đau đớn.”

Cẩn thận từng chút, như sợ dọa ta.

Y vẫn xem ta là chưa xuất giá sợ cảnh m.á.u me năm nào.

Ta y không định thành thân sao?

Ánh mắt y khẽ động, như giấu điều gì đó, nhưng chỉ cười cười nói: 

“Không muốn làm lỡ người khác.”

Bà mẫu tinh thông lòng người, bà ra tâm ý của Thẩm Vân Hạc, từng nhắc ta.

Bên cạnh đống lửa, không thể không cảm nhận hơi nóng.

Dẫu ngọn lửa không tiếng động, nhưng hơi ấm vẫn hong trên da thịt.

Ta bắt né tránh Thẩm Vân Hạc, không đón nổi tấm tình nồng hậu của y.

Nhưng này, y không giống thời thiếu niên khi làm ta sợ kiên nhẫn chờ ta nghi, mà vẫn xuất hiện bên cạnh ta như cũ. 

Y từ , vĩnh viễn có mặt mỗi khi ta xuất hành.

Nhưng lại giữ khoảng cách, chưa từng ra vào Giang phủ cùng ta.

Y bảo ta đừng nghĩ , y chỉ báo ân nuôi dưỡng của phụ mẫu ta.

Ta không trả nổi.

Ta sợ hãi lời đồn như hổ, lo Trí Viễn nảy sinh hiềm khích với ta.

Ta tự tra trái tim không thấy ánh sáng của mình, vì sao tham lam vô lý , có xứng với sự tốt đẹp Thẩm Vân Hạc dành cho ta không?

lại tự nhủ, là Thẩm Vân Hạc tự nguyện.

Ta hận sự vô sỉ của mình, trở thành kẻ tiểu nhân ích kỷ, chiếm lấy sự tốt của y mà không lại tâm.

Cho khi y vì ta mà suýt c.h.ế.t.

Hôm đó y chảy rất m.á.u, m.á.u đặc sệt thấm ướt cả y phục ta.

Thân thể y lạnh dần, óc ta trống rỗng, ôm c.h.ặ.t t.a.y y, muốn y đừng lạnh như .

Ta lại trở thành sợ m.á.u, còn sợ hơn cả khi xưa.

Ánh mắt Thẩm Vân Hạc dần tan rã, y nói: 

“A Ninh… ta…”

Y thậm chí không nói nổi một câu trọn vẹn.

Cứ thoi thóp nằm trong lòng ta. 

Đại phu nói mười phần thì tám chín là không qua , ta kề d.a.o lên cổ đại phu.

Đại phu vừa mắng ta làm khó ông cứu một kẻ sắp c.h.ế.t, vừa tay lanh lẹ xử lý vết thương.

Thẩm Vân Hạc hôn mê một một đêm, ta cũng một một đêm không chợp mắt.

thấy mắt y động đậy.

Y .

Y vừa mở mắt, ta nghẹn ngào nói: 

“Thẩm Vân Hạc, chúng ta ở bên nhau, chúng ta ở bên nhau cả đời.”

Ta nói chuyện của ta và Thẩm Vân Hạc với Trí Viễn, tiếng “phụ thân” tiên nó gọi rất trôi chảy, thiếu niên nửa lớn dường như hiểu hết, còn bảo sẽ giữ bí mật với nội tổ phụ.

Ta vừa thở phào, Thẩm Vân Hạc lại không chịu, bắt tránh ta, né không gặp.

bị thương này làm tâm mạch y tổn hại, không thể động võ công , sót cũng chỉ là sót mà thôi.

Ta dùng những d.ư.ợ.c liệu, đồ bổ tốt nhất dưỡng y, rảnh là lén chỗ ở của y.

Y cười nói mình không Thẩm Vân Hạc, mà là Thẩm Vân Tước.

Là con sẻ nhỏ do Vân Ninh nuôi bằng đường.

Làm sẻ chỉ là số mệnh một thời, còn lâu dài, đừng vì một con sẻ mà dừng bước.

Ta y kiêng kị điều gì, ta và y dường như luôn lệch nhau, mãi chẳng khớp.

Nhưng đời người ngắn ngủi, ta không muốn kéo dài

Ta có thể nói với y hết này khác, y trọng với ta nhường nào.

Tùy chỉnh
Danh sách chương