Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd
Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Nhưng giờ đây , mỗi thư như một tiên tri.
Mệnh lý hữu thời chung tu hữu, vô thời mạc cưỡng cầu.
Ta thất vọng về Tiêu Mặc, nhưng cũng không ngại lợi dụng hắn đập tan giấc mộng viển vông của Tiêu Thành An và Thư Nguyệt Như.
ta về đến Tướng phủ đã là đêm khuya.
Tại hậu hoa viên, ta bất chợt thấy một bóng người quen thuộc đang đứng lén lút.
Là Thư Nguyệt Như.
“Đêm khuya sương lạnh, sao muội muội ở đây? Hay muội cũng như tỷ, tâm trạng phiền muộn không ngủ được?”
tránh nàng ta bịa chuyện, ta lập tức tìm cớ rũ bỏ liên quan.
Thư Nguyệt Như dọa đến giật , sau vẻ hoảng loạn là sự chột dạ không thể che giấu.
Nhưng ánh mắt của nàng, ta thoáng thấy chút đắc .
Hẳn nàng nghĩ rằng ta chuyện của nàng và Tiêu Thành An che mắt, cho rằng bản thân đã thắng ta một bậc.
“Muội chỉ là ăn no quá bèn ra ngoài đi dạo cho tiêu thực. Tỷ tỷ sắp trở thành Thái tử phi, suy nghĩ nhiều cũng là chuyện thường, không giống như muội, một thân nhẹ nhõm, ăn no ngủ kỹ, mọi việc tùy duyên mà .”
Thư Nguyệt Như cố làm ra vẻ đang trò chuyện bình thường, nhưng đầy ẩn .
Nàng muốn cảnh ta đẩy lên cao rồi rơi xuống thê thảm, đồng thời phô ra sự dễ dàng của đạt được tất cả.
Ta mỉm cười nhàn nhạt, chỉ cảm thấy nàng chính là trò cười.
Sau mỗi người một ngả, ta bỗng nhớ tới một người, liền sai Đào – nha hoàn thân cận rời phủ đêm lo liệu một việc.
3
Sáng hôm sau, vừa rời giường ta đã nghe thấy tiếng ồn ào chính viện.
Một người đàn ông với dáng vẻ thư sinh đang quỳ chỉnh tề phụ thân ta.
Thư Nguyệt Như đứng cạnh, vẻ đầy tức .
“ sinh thực lòng muốn cầu hôn nhị thư, mong Thừa tướng đại tác thành!”
Người tên , y từng là môn sinh của phụ thân, sau vì mẫu thân bệnh nặng về quê tận hiếu, nhưng học vấn vẫn không gián đoạn, nghe đã thi đậu cử .
“Nguyệt Như, phụ thân hiểu rõ phẩm của yên tâm con cho cậu ấy. Con còn có gì không vừa ?”
“Phụ thân thật thiên vị! Tại sao tỷ tỷ được cho Thái tử làm Thái tử phi còn con cho một thư sinh nghèo, cuộc đời bần hàn?”
Thư Nguyệt Như phản ứng rất dữ dội, sự oán hận giọng gần như muốn xé toạc bầu trời.
“Thật là vô lý! Con làm sao có thể so sánh với A Kiều? Tỷ tỷ con là đích nữ của Tướng phủ, gia thế ngoại tổ cũng hiển hách, ngay cả Tiên đế cũng từng không tiếc khen ngợi nàng. Còn con thì sao?”
người ngoài, dù phụ thân tức đến mấy vẫn không ra sự thật rằng mẫu thân của Thư Nguyệt Như chỉ là một nha hoàn trèo giường rồi sinh ra nàng.
Nhưng Thư Nguyệt Như không nghĩ vậy.
Nàng dường như cho rằng chỉ cần xuất thân Tướng phủ đã đáng được đối xử ngang bằng với ta.
“Muội muội ghen tị với tỷ sao? Muội biết rằng Thái tử phi là người xuất thân cao quý, đức hạnh song toàn có thể đảm đương.”
Ta ngoài cổng viện bước vào, ánh mắt thẳng vào nàng.
“Hay muội muốn như hai chị em nhà họ Triệu năm xưa, cùng tỷ chung chồng?”
“Nhưng dù là làm trắc phi thì e rằng muội cũng không qua nổi cửa ải cung. Tỷ chỉ khuyên muội một câu: Chân thành mà là con đường ổn thỏa nhất.”
“Không cần tỷ lo, muội xuất thân Tướng phủ, dù có cũng không thể cho loại thư sinh nghèo kiết xác !”
Thư Nguyệt Như vì tức mà năng không lựa .
Ta thấy siết chặt tay, toàn thân y run lên như cảm thấy nhục nhã tột cùng.
“Cẩn thận ! Cậu ấy hiện giờ là cử , nếu được bổ nhiệm làm quan thì chính là vị quan nhận bổng lộc triều đình!”
Phụ thân nhíu mày quát nàng.
Nào ngờ phản ứng của Thư Nguyệt Như càng kịch liệt.
“Thì sao? Ta không coi hắn ra gì, không muốn lấy hắn! Nếu phụ thân còn cố ép buộc, ta chỉ có cách đập đầu chết cửa phủ!”
“Con!”
“Thừa tướng đại , xin ngài đừng tức . Nhị thư có chí lớn, là sinh lỗ mãng rồi. Vì muốn hoàn thành tâm nguyện của mẫu thân bà mất đã vội vàng mạo phạm. Nay sinh xin cáo , mong ngài bảo trọng.”
cúi chào thật sâu, sau đó quay người rời đi.
Phụ thân vẫn đang chỉ xua tay tỏ không cản.
Thư Nguyệt Như thì mày u ám, nghiến răng nghiến lợi ta.
“Tỷ đắc lắm không? Nhưng ta cũng khuyên tỷ một câu: Gió nước đổi chiều, chưa biết chừng không lâu nữa vị trí của ta và tỷ đảo lộn!”
“Thay vì mơ mộng hão huyền thì muội muội nghĩ cách làm sao phụ thân nguôi đi.”
“Còn về tương lai, ai mà được? Ta vẫn khuyên muội rằng, tốt hiện tại là điều quan trọng nhất.”
“Hừ, không cần tỷ giả giả nghĩa!”
Thư Nguyệt Như hừ lạnh, xoay người bỏ đi.
Ta theo bóng lưng nàng, chỉ cảm thấy với tính cách hiện tại, e rằng nàng cả đời khó mà có được cuộc yên ổn.
4
Phụ thân ta vốn giỏi người.
Năm đó, ông trúng tài học và tướng mạo của , tin chắc rằng sau hắn thành công rực rỡ phá lệ nhận y làm môn sinh.
Ta tìm đến không cố làm nhục Thư Nguyệt Như mà là muốn mở cho nàng ta một lối thoát.
Dù sao, kẻ đầu têu hãm hại ta vẫn là Tiêu Thành An.
Ta tuy chán ghét tính cách hai , tâm cơ sâu xa của Thư Nguyệt Như, nhưng đã hưởng vinh hoa phú quý của Tướng phủ thì không thể chỉ nghĩ đến bản thân, mà còn cân nhắc đại cục.
Nếu Thư Nguyệt Như chịu quay đầu, an phận với , ta sẵn sàng vì danh tiếng của Tướng phủ mà không làm khó nàng nữa.
Nhưng giờ xem ra, ta đã đánh giá nàng ta quá cao.
Nếu nàng đã không thể buông bỏ giấc mộng phú quý hão huyền của mà nhất quyết muốn đối đầu với ta, thì vinh quang trăm năm của Tướng phủ không thể giao vào tay nàng.
Ta cũng không cần mềm lòng thêm nữa.
không còn đường lui, Thư Nguyệt Như chắc chắn tìm đến Tiêu Thành An cầu cứu.
Quả nhiên, nửa đêm Đào đến báo rằng thấy nàng ta đã lén lút rời phủ qua cổng sau.
Ta lập tức tập trung tinh thần, âm thầm đến khu rừng bí mật – nơi đó đã tình cờ phát hiện hai người họ gặp nhau.
“Cái gì? Con tiện Thư Nguyệt Kiều dám làm nhục nàng như vậy? Thật là quá đáng!”
Ta giấu bóng tối thì nghe được tiếng Tiêu Thành An nghiến răng, giọng đầy phẫn nộ.
“Thành An ca ca, lòng muội chỉ có chàng, làm sao có thể cho tên thư sinh nghèo hèn kia? Nhưng phụ thân… muội sợ ông ấy ép buộc muội…”
Thư Nguyệt Như tựa vào lòng hắn, khóc lóc đầy bi thương và tuyệt vọng.
“Muội làm sao đây?”
“Như nhi đừng sợ. Cô vốn định đợi sau kế vị dùng cả giang sơn làm sính lễ, danh chính ngôn thuận lấy nàng. Nhưng giờ xem ra, không thể chờ lâu hơn nữa.”
“Ngày mai cô vào cung bẩm báo sự thật với hoàng huynh. Dù có khiển trách hay trừng phạt, cô cũng nhất định cho nàng một giải thích!”
Tiêu Thành An nghiêm túc hứa hẹn với nàng.
Dưới ánh trăng, ta thấy đôi mắt đẫm lệ của Thư Nguyệt Như khẽ cong lên một cách khó nhận ra, như thể nàng tin chắc rằng đã nắm tay vị trí Đông Cung Thái tử phi.
Chỉ tiếc, ta đã liệu được bước đi .
Đợi đến ngày mai, ta muốn xem nàng còn cười nổi hay không!
Hôm sau, vừa sáng sớm, Thư Nguyệt Như đã không chờ nổi mà liên tục đi quanh quẩn gần cổng phủ, lúc thì lo lắng, lúc đắc .
Ta biết nàng đang đợi tin tốt Tiêu Thành An.
Mãi đến trời ngả bóng, dáng người mà nàng trông ngóng cuối cùng cũng xuất hiện, nhưng trên Tiêu Thành An không có lấy một nét vui mừng.