Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 11

Phản ứng của bà Uyển nhìn thấy tôi còn khoa trương hơn. Bà kiễng chân, đưa tay sờ lên tôi, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Giống quá, giống thật quá! Quân à, đứa bé này giống hệt con hồi trẻ, sao lại có thể giống đến chứ?”

Chú Uyển ngơ ngác, nghi hoặc sờ sờ : “Cũng có nói Thập Nguyệt trông giống con, đâu đến mức khoa trương mẹ nói?”

Thất Thất chu môi nhỏ hồng hào, lấy điện thoại chụp liền tấm hình tôi đứng cạnh chú Uyển, đưa chú xem.

tự nhìn ! đứng cạnh Thập Nguyệt thế này, ai nhìn vào chắc cũng sẽ hiểu lầm cô ấy mới là con ruột của đó!”

Nghe , sắc dì Uyển càng trở nên khó coi. Chú Uyển thấy tình hình không ổn, vội nghiêm quở trách Thất Thất: “Thất Thất! Sao con có thể nói bừa !”

Nói thì nói thế, chú vẫn cầm lấy điện thoại, chăm chú xem tấm ảnh đó.

Tôi cũng muốn qua xem thử, muốn biết ảnh tôi và chú Uyển rốt cuộc giống nhau đến mức nào.

tôi bị bà Uyển giữ lại. Bà vừa kiễng chân vuốt ve tôi, vừa hỏi tôi bao nhiêu tuổi, sinh tháng , cuối cùng còn hỏi trên tôi có bớt bẩm sinh hay dấu hiệu đặc biệt nào không.

Bà nói bà có một bạn cũ bị thất lạc , rất có thể tôi chính là đứa đó, nên mới hỏi kỹ .

May mà đúng lúc này, tiếng còi tập hợp vang lên. Tôi thở phào nhẹ nhõm, áy náy cười Uyển, gỡ tay khỏi tay bà, ba bước hai bước quay về hàng ngũ.

Tôi đến doanh trại tân binh chưa được thì nhận được một tin nhắn từ Thất Thất.

Cô ấy vừa khóc vừa nói tôi rằng vì xuất hiện của tôi, dì Uyển đã khẳng định chú Uyển ngoại tình, còn tôi chính là con ngoài giá thú của chú, là bằng chứng việc đó.

Dù chú Uyển có giải thích thế nào, dì Uyển cũng không chịu tin, hai đã cãi nhau đến mức bàn ly hôn.

Còn bà Uyển vì của chú dì mà tức giận đến mức xuất huyết não, hôn mê phải nhập viện.

Tôi xin Thất Thất số điện thoại của dì Uyển, gọi dì. Tôi nói dì rằng tôi sẵn sàng xét nghiệm huyết thống chú Uyển để chứng minh tôi và chú thật không có quan hệ gì.

Có lẽ cuộc điện thoại đó đã có tác dụng, dì Uyển không lập tức ly hôn chú Uyển.

Mãi đến thúc cuộc sống tân binh, tôi mới có thời gian cùng chú Uyển và dì Uyển đến bệnh viện xét nghiệm huyết thống.

được trả, chú Uyển đầy tự tin kéo tôi và dì Uyển cùng xem.

Không ngờ rằng, tôi và chú Uyển lại thật con!

Dì Uyển tát mạnh chú Uyển một cái, để lại một câu “Ly hôn!”, một tức tối bỏ .

Chỉ còn lại tôi và chú Uyển nhìn nhau sững sờ.

“Chú Uyển, chú…” Tôi có chút khó mở lời. Hình tượng hoàn hảo của chú Uyển lòng tôi, vào khoảnh khắc ấy dần sụp đổ.

Dù tôi thường xuyên tưởng tượng rằng nếu là con của chú Uyển thì tốt biết , tôi chưa bao giờ nghĩ rằng ước mơ đó lại thành hiện thực theo cách… tôi là con ngoài giá thú của chú!

Thậm chí tôi còn cảm thấy hoang mang bất an, sợ rằng vì mà phá vỡ gia đình vốn hạnh phúc viên mãn của chú.

“Không thể nào! Không thể nào!” Cảm xúc của chú Uyển cũng gần sụp đổ.

“Rốt cuộc là gì đang xảy ? Chú không có… Thập Nguyệt, tin chú , cả đời này ngoài dì Uyển của , chú chưa từng có phụ nữ nào khác, không thể là con của chú được!”

“Đúng ! Chắc chắn là xét nghiệm có vấn đề. Chúng ta lại một lần ! Đúng, đổi sang bệnh viện khác lại! lại một lần , nhất định không thể là !”

Chú Uyển cũng không chịu thừa nhận quan hệ giữa tôi và chú.

Lẽ tôi phải thở phào nhẹ nhõm mới đúng.

Thế không hề. Trái tim tôi ngược lại còn bị treo lơ lửng cao hơn .

Tôi cố nén nỗi chua xót lòng, lặng lẽ theo sau chú Uyển, lại đến thêm hai bệnh viện , tổng cộng hai lần giám định quan hệ huyết thống.

Trở về đơn vị, suốt tôi sống trạng thái hoang mang bất an. tham gia huấn luyện, tôi còn suýt gây một t.a.i n.ạ.n lớn, khiến đồng đội và cấp trên sợ hãi, phải để ý đến tôi suốt liền. Hướng dẫn viên cũng nào cũng gọi tôi lên nói , sợ tôi lại gặp ngoài ý muốn.

giám định, chú Uyển lại không hề liên lạc tôi, cũng không thông báo , càng không có ai đến đơn vị tìm tôi .

quãng thời gian đó, tâm trạng tôi từ thấp thỏm chuyển sang mong chờ, từ mong chờ biến thành thất vọng, cuối cùng là tê dại, đến tôi chấp nhận một thật rằng: từ đầu đến cuối, tôi vẫn chỉ là một đứa trẻ không ai cần đến.

Tùy chỉnh
Danh sách chương