Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

Tôi do dự chút, không biết nên gật hay lắc : “Không cháu thích đ.á.n.h nhau. Cháu đ.á.n.h nhau vì không muốn bị người khác nạt!”

cần người khác không trêu chọc cháu, cháu sẽ không tùy tiện đ.á.n.h nhau.”

Chú Uyển nhìn sang viện trưởng, bà gật , tỏ ý công nhận lời tôi .

“Được lắm, ! Chú đ.á.n.h nhau giỏi đấy. Cháu dám so tài chú không?”

Nghĩ tới lúc đ.á.n.h nhau, tôi toàn c.ắ.n, cào, cấu, tôi chợt thấy dáng vẻ đ.á.n.h nhau của mình thật chẳng ra thống gì, mặt lập tức đỏ bừng.

Nhưng chú Uyển giả vờ như không thấy, đứng dậy đến đối diện tôi, bày ra tư thế, ra hiệu tôi ra .

Mang theo chút hy vọng mong manh được nhận nuôi, tôi nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, c.ắ.n răng, lao về phía chú như viên đạn.

Chú Uyển vẫn ung dung bình tĩnh. Ngay tôi sắp đ.â.m vào người chú, chú nghiêng người tránh né, đồng thời nhanh chộp , túm lấy áo sau lưng tôi, chặn đứng đà lao tới.

“Lần nữa!”

Tôi vừa chật vật đứng vững thì chú vẫy , ra hiệu tôi tiếp tục…

Lặp như vậy hơn chục lần, tôi vẫn không chạm nổi đến vạt áo của chú Uyển.

Tính bướng bỉnh xương cốt tôi trỗi dậy, tôi lấy ra dáng vẻ liều mạng đ.á.n.h nhau đám trẻ mồ côi ngày thường. Cuối cùng, tôi để trên mu bàn chú hai vết xước mờ mờ rớm m.á.u.

Cả tôi lẫn chú Uyển đều mệt, chú ấn tôi ngồi xuống sofa nghỉ ngơi.

sức lực không nhỏ, nghị lực , dám làm dám chịu, không tệ!”

“Nhưng cháu nhớ kỹ: học đ.á.n.h nhau tuyệt đối không để nạt người khác. Không để tự vệ mình, mà dùng để vệ kẻ yếu, vệ người cháu yêu quý, và vệ đất nước!”

Tôi nửa hiểu nửa không gật , chú Uyển trìu mến xoa tôi rồi mỉm cười.

Cười xong, chú Uyển mới viện trưởng về nhận nuôi: “Tôi quyết định nhận nuôi Thất Thất…”

Tim tôi chợt lạnh , cố nén nước mắt đứng dậy bước ra ngoài phòng tiếp khách. Rốt cuộc, tôi vẫn đứa trẻ không được người ta yêu thích.

“… Thập Nguyệt, đứa nhỏ rất hợp duyên tôi. Tuy tôi không đưa bé về nhà, nhưng trước nó được nhận nuôi, tôi muốn tài trợ, giúp đỡ nó…”

Bước chân tôi khựng , nước mắt từ khóe mắt rơi xuống lã chã.

Dưới sự hỗ trợ của chú Uyển, tôi tranh thủ thời gian rảnh ngoài giờ học để tán thủ, quyền anh, không ngừng rèn lực.

Chú Uyển thường xuyên tới thăm tôi, cầm việc dạy tôi các bài huấn khống chế đối phương, đ.â.m lê, năng. 

Chú hay kể tôi nghe những câu thú vị quân đội, khiến tôi ngày càng khao khát cuộc sống quân ngũ, quyết tâm sau tốt nghiệp cấp ba sẽ nhập ngũ.

Sau tám nỗ lực không ngừng, ngoái tôi bất ngờ được tuyển chọn vào đội tuyển tán thủ nữ quốc gia, may mắn được tham dự giải vô địch thế giới nay, và giành trọn tấm huy chương vàng…

Đến đơn vị của chú Uyển, chú anh lính cần vụ Triệu ra cổng đón tôi.

Anh Triệu rất nhiệt tình, vừa dẫn tôi vào vừa trò : “Em cháu gái của sư trưởng Vạn đúng không? Em trông giống ông ấy thật đấy!”

Tôi mỉm cười, không trả lời.

lẽ vì tôi quá ngưỡng mộ chú Uyển. Từng lời chú , từng động tác, từng biểu cảm, cả dáng , dáng chạy của chú, tôi đều ghi nhớ lòng, nhiều vô thức chước.

Lâu dần, rất nhiều người tôi trông giống chú Uyển. Điều khiến tôi vô cùng tự hào.

văn phòng của chú Uyển, gái nuôi của chú – Thất Thất – mặt. Thấy tôi đến, cô ta không vui, liếc tôi cái rồi quay người chạy .

Chú Uyển thấy Thất Thất bỏ mà không chào hỏi tôi, phần lúng túng, liền vỗ vai tôi : “Thập Nguyệt, Thất Thất bị chú chiều hư rồi, cháu đừng để bụng.”

Sao tôi để bụng chứ?

Cả tôi và Thất Thất đều không quên xưa, chúng tôi tranh giành nhau cơ hội được chú nhận nuôi.

Nếu không vì vết bớt trên trán tôi, chú sợ nhận nuôi tôi sẽ khiến mẹ chú – người rất mê tín – không vui, thì lẽ đó người được chú nhận nuôi đã tôi. 

Thất Thất không ghi hận tôi sao?

“Không sao đâu chú Uyển, cháu không để ý.”

Tôi tháo tấm huy chương vàng vừa nhận được buổi sáng khỏi cổ, kiễng chân đeo lên cổ chú Uyển, rồi cúi người thật sâu.

“Chú Uyển, tấm huy chương tặng chú. Cảm ơn chú vì những tháng đã bồi dưỡng, dìu dắt cháu!”

Trên gương mặt vốn luôn nghiêm nghị của chú Uyển hiện lên nụ cười hiếm hoi: “Cháu ngoan lắm! Không làm chú mất mặt!”

“Nhưng mấy kỹ thuật của cháu, mắt chú mấy trò ba chân mèo thôi, chưa đáng gì cả. Cháu cố gắng nhiều hơn nữa.”

Tôi ngượng ngùng nghịch các ngón , chú Uyển rằng sau kỳ thi đại học, tôi muốn nhập ngũ.

Tùy chỉnh
Danh sách chương