Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

7

Mẫu thân tự b.úi tóc, đội mũ phượng cho ta.

Bà rưng rưng nói:

“Nguyện vọng lớn nhất của người mẹ… chỉ là được nhìn con gái mình trưởng , thân, con.”

“Bây giờ ta đã thấy rồi… không còn gì hối tiếc nữa.”

Trước gương đồng, mẫu thân vừa cười vừa .

Lễ sắc phong hôm ấy, quan chép sử viết từng nét vào chính sử:

Vệ Kim An.”

Thường thì cung Đại Ung không để lại tên thật trong sử sách, chỉ ghi “Vệ thị”.

Nhưng Lý Yến nói:

không chỉ là của ta, là Vệ Kim An.”

nên có tên của riêng mình.”

Giữa đại điện nguy nga hôm đó, ta thấy Ngoại công đứng lẫn trong đám văn võ bá quan, lén lau nước mắt.

Cũng chính giây phút đó, nước mắt ta tuôn rơi.

Vì ta biết — ông nhớ lại ta rồi.

Ông đã thấy cục vàng của mình ngôi rồi.

Đêm tân hôn, Lý Yến đưa ta một hộp quà.

Ta hồi hộp mở , trong lòng thầm vui vì cũng biết chuẩn bị quà cưới.

Nhưng khi thấy vật trong, ta kinh ngạc đến nghẹn —— một tấm phù!

Ta vội đẩy lại cho :

“Thứ này sao có thể nhận được!”

không nói, lại nhét vào ta:

“Đây là phù của ba vạn quân Bí ngoài kinh .”

“Ta từng nói, thứ gì là của ta, ta cũng sẽ chia cho .”

Quân Bí là cấm quân thân cận nhất, tinh nhuệ nhất, chỉ trung với đế.

Ta nhìn tấm phù, lòng vừa cảm động vừa hoảng hốt.

Hào phóng quá rồi…

thấy ta cứ ôm khư khư không rời, liền cười lạnh:

“Biết vậy đã không cho .”

Ta hiểu ý, vội vàng đặt phù xuống, sán lại gần, ôm lấy :

“Ca ca Yến , là phu quân tốt nhất thiên hạ!”

bật cười, khẽ gật đầu: “Ừm.”

Ta biết, trong những năm tháng thanh ở chốn cung ấy — dù chưa từng trải đủ mưu mô, tranh đấu…

Nhưng ta hiểu —— tấm phù ấy, chính là hứa .

Là tất quyền lực, là tự do hiếm hoi mà dốc lòng dành cho ta.

Và trái tim ta… ngọt ngào hơn bao giờ hết.

Vào mùa đông năm ấy, nương nương lâm trọng bệnh.

Sợ bệnh truyền sang ta, nào bà cũng không cho ta đến thăm.

Vì chuyện này, ta giận dỗi suốt một thời gian dài —— ta thân thể khỏe mạnh, sao lại dễ lây bệnh chứ?

Xưa nay ta vốn chẳng quen giữ quy củ. Bà cấm, ta lại muốn đến gặp.

Nhưng khi thực sự bước vào phòng, nhìn thấy nương nương nằm trên giường, đôi mắt trống rỗng vô hồn, ta bỗng chốc hoảng loạn.

Nghe thấy bước chân ta, bà nhẹ giọng hỏi: “Vân Thuần đấy à?”

Ta bước chậm về phía giường, không đáp .

Lặng lẽ ngồi xuống, run rẩy giơ khua nhẹ trước mắt bà.

Không một chút phản ứng.

Khoảnh khắc ấy, ta không kìm được mà bật .

Nghe thấy , nương nương chợt hiểu , người đến là ta.

Bà vươn , chạm gương mặt ta, từng chút, từng chút một.

“Mãn Nô Nhi, lại rồi sao?”

Ta nấc từng hồi:

“Mẫu , người chẳng phải nói chỉ là cảm lạnh thôi ư?”

“Nhưng mắt người… tại sao lại không nhìn thấy nữa…”

Bà chạm nhẹ khuôn mặt ta, dịu dàng an ủi:

“Không sao đâu, có lẽ… rồi sẽ khỏi thôi.”

Thực từ rất lâu rồi, thị lực của bà đã dần kém đi.

Khi ấy, bà chỉ cười bảo ta: “Người già rồi, mắt mờ là lẽ thường.”

Bà không hề nói với ta rằng sẽ có một ngày… bà không còn nhìn thấy gì nữa.

Lúc tiên đế băng hà, Lý Yến chỉ mới mười tuổi.

Từ đó, phần lớn tấu chương trong triều đều do nương nương thức đêm xem xét.

Có lẽ đôi mắt của bà… đã bắt đầu hỏng từ khi ấy.

Huống chi, khi con, cơ thể bà vốn đã tổn hao, sức khỏe yếu ớt quanh năm.

Mỗi khi gió nổi , bà đau đầu như b.úa bổ.

Mùa đông vừa tới, đầu gối thường xuyên tê dại, nhức nhối.

Nhưng mỗi như , bà chỉ mỉm cười xoa đầu ta, bảo: “Không sao đâu.”

Giờ đây, bà vẫn nói “không sao đâu”.

Nhưng nếu thực sự không sao, vì sao mắt bà lại không còn ánh sáng?

Vì sao thân thể bà lại gầy guộc đến ?

Ta nhìn những vết chân chim chằng chịt trên gương mặt nương nương, nhìn những sợi tóc bạc lẫn trong mái tóc nơi thái dương… mới bàng nhận :

Năm tháng vẫn luôn lặng lẽ trôi qua như vậy — không ồn ào, không phô trương — nhưng lại tàn nhẫn đến đáng sợ.

Mùa năm , ngoài cung truyền đến tin dữ.

Ngoại công đã qua .

Đó là hỉ tang, nhưng ta lại chẳng thể được nhìn thấy ông cuối.

Dù năm tháng còn dài, nỗi tiếc nuối ấy… mãi là vết hằn không thể xóa nhòa trong lòng ta.

Ngày tiễn đưa ông, là đầu tiên nhiều năm, ta được rời cung.

Trên con đường đưa tang, người đến tiễn biệt đông nghịt.

Có những đứa trẻ nghèo ngày xưa được ông giúp đỡ đi học.

Có những nho từng được ông dìu dắt dạy bảo.

Có những quan viên từng rơi vào cảnh lao đao, nhờ ông đề bạt mà đổi .

những kẻ hành khất từng xin ăn nơi cửa Lương phủ.

Có những phụ nhân áo vá vai, dắt theo con nhỏ.

Tất … đều vì lòng kính trọng, mà đến tiễn ông đoạn đường cuối cùng.

Ngoại công từng làm quan hơn bốn mươi năm.

Dạy dỗ hai đế vương, phò tá ấu đế.

Tiến hành cải cách, sửa đổi pháp luật.

ông, thực sự ứng với bốn câu:

Vì trời đất lập tâm, vì dân lập mệnh,

Vì thánh nhân kế tuyệt học, vì vạn khai thái bình.

Một son sắt, đến hôm nay, đặt dấu chấm trọn vẹn.

Trên con đường tiễn đưa mười dặm hôm ấy, vạn dân rơi lệ.

Ta đứng đó, trong lòng trào dâng niềm kiêu hãnh khôn nguôi:

Ngoại công ta, là một người như .

Ta… là một cô gái tham lam.

Nếu thật sự có kiếp , ta vẫn mong được lớn trong vòng của ông.

Mùa thu năm Long Trinh thứ mười hai, ta hạ một bé trai.

Lý Yến đặt tên con là .

Cũng trong năm ấy, sức khỏe của nương nương ngày yếu.

Bà rất thương đứa trẻ này.

Ta nghĩ, may mắn làm sao khi đến vào lúc này, để bà có thể tận hưởng niềm vui cháu chắt quây quần gối.

là một đứa trẻ thông minh hiếm có.

Mới một tuổi đã biết gọi “ tổ mẫu” rất rõ ràng.

Dù không còn nhìn thấy gì, nhưng mỗi nghe gọi ấy, nương nương lại nở nụ cười rạng rỡ.

Bà thích bế cung Trường Ninh phơi nắng.

Đứa trẻ nào cũng nghịch ngợm, nhưng cứ vào lòng tổ mẫu là con lại ngoan ngoãn lạ thường.

Bà ngủ, con ngủ.

Bà cười, con cũng cười.

Nắng ấm áp lan tỏa khắp cung Trường Ninh, khiến lòng người yên bình dễ chịu.

Một nọ, ta bế đến bà, cùng nhau ngồi trên ghế dài phơi nắng.

Bà tựa vào ghế, giọng nhẹ nhàng hỏi:

“Năm nay… ngọc lan trong cung đã nở chưa?”

Ta lắc đầu:

“Vẫn chưa đâu ạ, nhưng con thấy chúng đã bắt đầu nhú nụ rồi.”

Bà cười nhàn nhạt:

“Năm nay, e là ta không đợi được ngọc lan nở nữa rồi…”

Ta nghẹn .

Nước mắt không biết từ đâu trào dâng, chực rơi xuống.

Ta cố kìm nén, khẽ nói:

“Ai nói vậy chứ… Người không chỉ đợi được năm nay.”

“Còn năm , năm nữa, năm nữa nữa…”

còn chưa lớn, người không được nói những xui xẻo như vậy.”

Bà cười khẽ, hừ một :

“Đúng là con bé ngang ngược.”

“Vâng, con cứ ngang ngược đấy.”

“Người không được nói những ấy nữa… nếu không con sẽ giận.”

Bà cười, rồi lại thì thầm:

“Ta ở Giang Nam…”

“Khi còn nhỏ, nương ta thường làm bánh hòe vào mùa .”

“Nếu có thể, hãy trồng cho ta một cây hòe bức tường phía Nam của cung.”

“Cây hòe rễ nhiều, thân cao…”

“Nó có thể vươn qua tường cung, vượt khỏi nơi giam hãm này.”

“Biết đâu, khi nó đ.â.m chồi ngoài kia… ta lại có thể cảm nhận được chút phồn của gian.”

“Hoặc… biết đâu… có thể gặp lại người mà ta muốn gặp…”

Ngồi cạnh, ta đã sớm .

Nương nương bỗng cất giọng hát bài đồng d.a.o ngày xưa vẫn ru ta ngủ:

“Trăng sáng tỏ, chiếu bốn phương,

Bốn phương rộng, chàng xa nhà,

Mong chàng về, mong chàng về…”

Giọng bà lúc nhỏ.

Hơi thở dần yếu đi.

Dù ánh nắng có ấm đến đâu… cũng không thể sưởi ấm thân thể đang dần lạnh giá của bà.

Tùy chỉnh
Danh sách chương