Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Nó ngơ ngác nhận , chỉ liếc , cả người như hóa đá, mặt tái mét.
Tôi ghé mắt , là tin nhắn người thân gửi đến – ảnh chụp màn hình WeChat.
Trong ảnh là dòng bạn gái nó đăng: nền là tấm hình hai đứa con tôi thân mật, cười rạng rỡ.
Nhưng dòng chữ đi kèm thì đầy mỉa mai: “Có người đúng là biết giữ khoảng cách. Thất tình thì ghê gớm lắm chắc? Cứ quấn bạn trai người khác dự . Đúng là không được dạy dỗ tử tế.”
Dưới đó còn có vài like và bình luận của bạn chung, càng chói mắt.
Tôi tức , chỉ thẳng vào ảnh: “Đây là con bảo là ‘không có ý xấu’? Đây là gọi là ‘thiếu an toàn’? Nó không thiếu an toàn, là đang chửi thẳng vào mặt cả mình! Chửi em gái con không biết xấu hổ, chửi bố không biết dạy con!”
Chồng tôi giật , giận đến mức đi qua đi , cuối cùng dừng trước mặt con trai, giọng dằn nén lửa: “Giang Duệ, bố hỏi con, con đã chưa?”
Con trai môi , mãi không thốt nổi, cuối cùng gượng gạo gật đầu: “Cô đăng lúc con không biết… giờ con mới …”
“Được, bây giờ thì con đã rồi.” Giọng chồng tôi lạnh như băng. “Bố mặc kệ bình thường hai đứa yêu đương nào, nhưng nó dám bôi nhọ em con, nhục đến cửa mình, thì chuyện không thể bỏ qua. Con, ngay lập tức, bảo nó bài, rồi xin lỗi từng người – bố, , và cả em gái con.”
Mặt con trai trắng bệch, tay siết chặt , màn hình sáng là cửa sổ chat với cô ta. Nó lắp bắp: “Bố… chắc cô chỉ nóng giận nhất thời, con… con nói cô là được rồi. Xin lỗi… có cần nghiêm trọng không?”
“Nghiêm trọng?” Giọng chồng tôi càng lạnh, “Em gái con trốn trong khóc, hàng bạn bè đang cười vào mặt mình, con còn xin lỗi là nghiêm trọng?”
Anh chỉ vào sofa, ra lệnh: “Ngồi xuống. Gọi ngay cho nó, bật loa ngoài. Tôi muốn nghe xem người ‘không có ý xấu’ nói nào.”
Con trai mặt cắt không còn giọt máu, liếc tôi cầu cứu, môi mấp máy không dám ra .
Tôi khoanh tay, dựa vào tường, lạnh lùng nó.
Hôm nay, để nó rõ bản chất cô gái kia.
“Bố, đừng … để con nói riêng với cô được không? Con hứa sẽ bảo cô .” Nó còn cố giãy giụa.
“Không được.” Chồng tôi dứt khoát. “Nếu còn coi chúng ta là bố , còn coi nó là em ruột, thì gọi ngay.”
Không khí khách đặc quánh, chỉ còn kim đồng hồ tích tắc.
Cuối cùng, dưới ánh mắt ép buộc của chồng tôi, con trai rẩy mở màn hình, bấm số của cô ta, bật loa ngoài.
vừa đổ chuông hai nhịp đã được bắt máy, giọng cô ta mang lửa bực dọc vọng ra:
“Anh còn biết gọi cho em hả? Có anh nói xấu em không? Em biết ngay, con bé em gái anh đúng là đồ ‘trà xanh’!”
Con trai vội vã toát mồ hôi, hạ giọng: “Hi hi, em đừng nói … em đi được không? Bố anh rồi, tức lắm.”
“? em ? Em có nêu tên ai đâu, ai tự ám chỉ thì kệ !” Giọng cô ta the thé, cay nghiệt. “Với , em nói sai à? Nửa đêm lôi trai đi dạo, có ý gì ai biết? Chỉ có anh ngốc mới coi nó là em gái!”
“Trần Hi!” Con trai không nhịn nổi, gằn giọng, “Nó là em ruột anh! Nó thất tình buồn bã, anh an ủi nó thì ?”
“Ồ, dám to với em rồi?” Cô ta cười nhạt trong . “Giang Duệ, em hiểu rồi, trong lòng anh, gia đình mãi quan trọng hơn em. Được thôi, có giỏi thì vì chia tay đi! Em nói cho anh biết, đó em đăng là nhắm vào hàng anh, em muốn để rõ em gái anh là loại gì, anh là thứ dạy dỗ kiểu gì!”
“Em… em vô lý quá!” Con trai rẩy vì tức.
“Vô lý? Em là anh không phân biệt được ranh giới! Vì đứa ai cần cãi nhau với em, anh giỏi lắm! Em nói cho anh biết, đó em không những không , còn ghim lên đầu!”
Nói xong, cô ta dập máy, chỉ còn “tút tút” lạnh lẽo.
khách rơi vào im lặng chết chóc.
Con trai tay vẫn cầm lơ lửng, mặt ngập tràn kinh hoảng, phẫn nộ, xen lẫn xấu hổ.
Chồng tôi bước đến, chìa khóa xe trên bàn, bỏ vào túi mình.
Anh con trai thất thần, bình tĩnh nói: “Tôi và con đã nói rõ. Con bé , nhân phẩm có vấn đề, không chấp nhận. Con tự chọn – hoặc là nó, hoặc là gia đình.”
“Bố, không thể được! Xe là con đi , bố rồi con đi ?” Nó cuống quýt, giọng mang theo van nài.
“Đi tàu , bắt xe buýt, cách nhiều lắm.” Chồng tôi nhét chìa khóa vào túi, thèm , “Ngày trước không có xe, mọi người vẫn đi bình thường ? Em gái con bị người ta chửi thẳng mặt, con không nghĩ nó ?”
câu chặn họng, nó cứng người, không biết nghĩ gì.
Cuối cùng, như quyết tâm, nó chộp áo khoác, , quay lưng đi về phía cửa.
“Con đi đâu?” Tôi buột miệng.
“Con ra ngoài lúc.” Nó ngoái , giọng gấp gáp, thay giày loạn xạ, rồi “rầm” đóng sầm cửa.
khách trở yên tĩnh, nhưng không khí nặng nề hơn.
Chồng tôi đi đến bên tôi, thở dài: “Đứa , không để nó tự đập đầu vào tường, nó sẽ biết đau.”