Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Con gái bê cốc nước đến, đặt xuống mặt anh: “Anh, uống chút nước đi.”
Nó không ngẩng đầu, chỉ khẽ “ừ” một tiếng.
Tôi bước đến, ngồi xổm mặt, mái tóc rối bời, thở dài.
Chồng tôi đặt chùm chìa khóa xe xuống cạnh nó, vang lên một tiếng giòn.
“Xe để chỗ cũ dưới nhà, mai còn đi làm, đừng đi muộn.” Giọng anh vẫn bình thản, không còn nghiêm khắc .
Con ngẩng phắt lên, đôi đỏ rực đầy ngạc nhiên và hối hận.
Nó tôi, môi mấp máy hồi lâu, cuối cùng cúi gằm, khàn giọng: “Bố, mẹ, em… xin .”
“Tại sao xin ?” Tôi giả bộ nhẹ nhõm, “Xin người kém, hay xin đã người ngoài mà cãi nhà?”
Mặt nó đỏ rồi trắng, cúi thấp, một đứa trẻ phạm .
“Anh, đừng nữa.” Con gái đẩy cốc nước về phía nó, “Qua rồi, anh cũng đừng buồn nữa.”
“Anh không buồn,” nó lắc đầu, giọng đầy chua chát, “Anh thấy mình ngu. một đống dối trá mà làm tổn thương tất mọi người, còn khiến em bị mắng chửi trên mạng… anh đúng là chẳng gì.”
rồi, nó tự tát mình một cái, tuy không mạnh nhưng cũng khiến tôi hoảng hốt.
“Thôi đủ rồi!” Chồng tôi cau mày quát, “Một thằng đàn ông, khóc lóc, còn tự đánh mình, cái thể thống gì! con là bài học, cũng là tốt. Sau tìm bạn gái, phải mở , không chỉ xem xử con thế nào, mà còn xem xử người thân con sao.”
Con gật đầu lia lịa.
“Tôi còn muốn thêm,” tôi thẳng vào nó, nghiêm túc, “Yêu người khác hết phải phân biệt đúng sai. đình là ranh giới cuối cùng, là nơi con trở về. Lý lẽ , mong đời con đừng quên.”
Tối hôm đó, tôi không ai nhắc tên nữa, cũng chẳng đến ầm ĩ trên mạng.
Tôi còn làm thêm mấy món con thích, nhà ngồi quây quần, thể chưa từng xảy gì.
Trên bàn , nó không ngừng gắp đồ cho em gái, lắp bắp: “ nhiều chút, mấy hôm nay em gầy đi rồi.”
Con gái vừa vừa đáp ú ớ: “ rồi, anh cũng đi.”
cảnh hai đứa vừa vụng về vừa ấm áp, tôi và chồng liếc nhau, đều thấy trong phương có sự an ủi.
Vài tuần sau, không khí trong nhà đã trở ấm cúng xưa.
Con cũng dần ổn định tâm trạng, tập trung vào công việc và đình. Cuối tuần nó chủ động đưa bố mẹ đi dạo công viên, cũng đưa em gái đi xem phim mới. Quan hệ anh em còn gắn bó hơn .
Sau , tôi nghe người thân kể thêm mới .
Hóa sau khi chia tay con tôi chưa được bao lâu, giở chiêu cũ để lừa một người đàn ông có điều kiện khá.
Cũng bày trò khóc lóc kể khổ rằng mình yêu mà hy sinh, rồi bóng gió có sẵn một khoản “quỹ cưới” để chứng tỏ thành ý.
Ai ngờ mẹ người đàn ông kia cao tay, cười tươi bảo: nếu thật lòng vậy thì hãy chuyển tiền ngay mặt mọi người, nhà họ sẽ góp thêm gấp đôi, rồi cùng nhau đi xem nhà cưới luôn.
cứng họng, lúng túng mãi chẳng đưa nổi.
Mẹ phương liền lấy ảnh chụp bài viết “hào quang” trên mạng , ngay tại chỗ vạch là kẻ lừa đảo.
Nghe cảnh tượng cực kỳ khó coi, bị đuổi thẳng, lan khắp trong giới quen .
Nghe tin, nhà tôi lặng đi hồi lâu.
Con tôi và em gái, ánh đầy sợ hãi xen lẫn may mắn, thì thào: “Cảm ơn mọi người, nếu không, con đã lún sâu không thoát nổi.”
Kết cục , tôi không còn quan trọng nữa.
Quan trọng là đình đã vượt qua một lần thử thách, con cũng trưởng thành từ bài học đau đớn đó.
Nó phân biệt đúng sai, hiểu rõ giá trị đình.
nhà tôi, trận sóng gió chỉ cơn mưa giông thoáng qua, mưa tạnh rồi trời trong, lòng người gần gũi nhau hơn.