Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6fX9LBLQB1
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
4.
ra ta là xuyên thai – từ khi trong bụng mẹ xuyên đến đây.
Trong số những cô gái xuyên không, ta thuộc loại số phận kém may mắn.
Mẫu thân vốn chỉ là thông phòng không mấy được chú ý, nhờ sinh ta mới được nâng thành tiểu thiếp.
Trong phủ, ta hai tỷ tỷ dòng chính, đều là thiên kim cành vàng lá ngọc, xinh đẹp hơn .
ấy tuyển tú, phụ thân sớm định hôn sự cho hai tỷ, rồi quay tống ta vào .
Nhan sắc ta không đủ nổi bật, tài nghệ cũng xuất chúng.
Chỉ vì huynh trưởng ở ngoài biên cương thắng được hai trận, hoàng đế mới cho ta thăng đến hàng “Mỹ nhân”.
nay ở trong , dự tiệc ngồi giữa dãy, chầu Thái hậu cũng đứng hàng giữa.
Dù gặp , ta cũng chỉ lẫn lộn trong đám oanh oanh yến yến.
Nói đơn giản, từ trước khi nhập cho đến tận bây giờ, ta đều là kẻ gần như vô hình.
Vậy mà câu vừa rồi của , khiến hơn trăm ánh mắt trong yến tiệc đồng loạt đổ dồn về phía ta.
Ta: …
Không cần kìm nén, óc cũng thành trống rỗng.
“Tố mỹ nhân?” – nhướng mày thúc giục.
Ta làm lơ ánh nhìn tươi nuốt sống của đám sủng phi hàng , đồng thời khéo léo che giấu nội tâm sự:
“Trời ơi! Hoàng kêu ta đến ngồi bên cạnh! A a a phải làm đây, ta hồi hộp ! Vui mất!”
“Tầm thường phàm tục.”
Vừa ngồi xuống, ta liền nghe thấy tiếng lòng hắn.
Ta: …
Gắng nhịn cơn bốc hỏa, ta nở nụ cười thẹn thùng:
“Thần thiếp xin gắp đồ cho Hoàng .”
Dưới hội trường, đôi mắt như khoan lỗ thủng ta.
Nhưng vào thời khắc , càng phải ôm chặt đùi hoàng đế.
Trong , ta vừa đọc tên từng món trên bàn, vừa gắp cho hắn.
Hai nghe lén “bình luận trực tiếp” phải vô ích, ta gắp toàn món hắn thích .
Quả nhiên, thần sắc thoáng hiện vẻ hài lòng.
Trong lòng hắn vang lên:
“Xem ra con gái nhà họ Tô quả thực lòng si mê Trẫm.”
Ta đắc ý, lập tức thả “bình luận” trong :
“A a a Hoàng món ta gắp rồi! Vui xỉu!”
Chỉ nghe tiếp tục:
“Hay là nàng ta dùng tà thuật gì để lấy lòng Trẫm?”
“Nếu vậy…” – hắn lạnh lùng cười khẩy –
“…Trẫm ắt khiến nàng c.h.ế.t không toàn thây!”
Choang!
Tay ta run lên, chiếc đũa rơi thẳng xuống bàn.
5.
Yến tiệc vừa kết thúc, ta liền lấy cớ cáo bệnh.
đáng sợ!
Tên chó hoàng đế kia, chỉ vì nghe được tiếng lòng của ta mà g.i.ế.c c.h.ế.t ta. Nếu hắn ta không chỉ nghe được tiếng lòng hắn, mà hắn cũng nghe được tiếng lòng ta… há phải lập tức g.i.ế.c ta tế trời ?!
May thay, thuật đọc tâm của hắn cũng giống ta: xa không nghe được.
Vậy ta cứ tránh xa hắn là được.
Chỉ cần ta lẩn tránh, nửa chưa phải gặp mặt.
theo sau ta, thở dài than thở:
“ nương nương lại chọn đúng lúc mà ngã bệnh chứ… nhiêu là cơ hội tốt!
Nương nương không, vị trí hôm nay ngay cả Quý phi nương nương cũng chưa từng được ngồi! Đây là vinh sủng to lớn nhường nào!”
“Ôi ôi, nương nương đừng dậy nữa, mau nằm xuống nghỉ ngơi cho chóng khỏe!”
Thế là “cơn bệnh” của ta kéo dài hẳn nửa tháng.
Nửa tháng sau, ta nghĩ sớm quên hẳn chuyện ta rồi.
Ta cũng sự không nằm nổi nữa, bèn ung dung tiếp tục cùng hưởng những ngày thanh nhàn.
Dù gì ông trời ban cho ta vừa xuyên không vừa đọc thuật tâm, nhưng ta tự mình.
Kiếp trước đọc nhiêu truyện đấu, với năng lực của ta, nếu thể nhịn cho đến khi tên chó hoàng đế kia c.h.ế.t già, rồi ta sống yên ổn thành Thái phi, ra khỏi miếu cầu phúc – thế là chiến thắng lớn nhất đời rồi!
Hôm ấy, ta đang nghĩ cách viện cớ trốn buổi sinh thần của Thái hậu tháng sau, bỗng chạy vào, mặt mày hớn hở:
“Nương nương, nương nương! Vừa nãy Tiểu Cửu đến mật báo cho chúng ta rồi!”
“Ồ.”
“ đoán xem là chuyện gì?”
“Hửm?”
“Hắn nói, hôm nay Hoàng lật thẻ của đó!”
“Ồ.”
!!!!!!
“Ngươi nói cái gì? Ngươi lặp lại lần nữa xem nào???”
6.
Ta tuyệt vọng nằm thẳng cứng trên giường.
quýnh quáng:
“Nương nương, nương nương là vì vui mừng độ nên mới vậy ?
Cho dù vui mừng đến mấy cũng phải sửa soạn cho chỉnh tề chứ!
Nương nương mau dậy, để nô tỳ hầu tắm gội.”
Không.
Ta không .
Ta không thị tẩm.
Vì lại bắt ta thị tẩm?!
Lúc thị tẩm ta phải làm đây?
lẽ phải cố ép óc mình toàn nghĩ nịnh bợ hắn à?
Nịnh thế nào được chứ?
“Oa, to !”
“A a a Hoàng dũng mãnh!”
Giết ta … ngay bây giờ… càng nhanh càng tốt!
“Nương nương!”
Cuối cùng ta vẫn bị lôi tắm gội, rầm rộ thay y phục, trang điểm tỉ mỉ.
“Nương nương, nương nương mau nhìn , vòng n.g.ự.c , vòng eo , Hoàng nhất định sẽ thích!”
Ta nhìn bản thân trong gương, tuyệt vọng đến khóc.
Không. Ta không thể chết.
Tiểu muội phải dựa vào ta nữa.
Ngươi cứ chờ đấy, nhất định ta sẽ nghĩ ra cách qua mặt lần !