Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
19.
Ta rốt cuộc không chết.
Nhưng vết thương sau lưng quá nặng, phải nằm sấp trên giường tháng.
Nghe nói trong tháng ấy, thế lực họ Cao bị quét sạch, đến cả Cao Ngân Sương cũng bị buộc phải cung lễ Phật. Đối tượng “chiến lược” khác của ta —— Thái hậu —— cũng hồi cung hôm sau vụ khách, còn lôi Tiêu Kỳ đến mắng một trận.
Hắn dời khỏi điện Tiêu Quang, nhưng hằng vẫn ghé đến một hai canh giờ. Thế là, danh hiệu “yêu ” của ta ngoài kia vẫn cứ rầm rộ như cũ.
Sau vết thương lành thêm tháng, ta rốt cuộc nhịn không được, hỏi hắn:
“Tiếp theo, muốn ta làm gì?” Chẳng phải còn muốn đối phó Thái hậu sao?
“ không cần làm gì cả.”
“Ể? Vậy chẳng phải ta có thể cung rồi?”
Khuôn Tiêu Kỳ thoáng chốc sầm xuống.
Ta thầm bội phục hắn. Hắn có thể ở bên ta cả hai canh giờ, không để ta nghe thấy bất kỳ tư không nên . Đúng là bậc quân vương.
“Ta hiểu rồi. Cứ tiếp tục đóng vai yêu là được, phải không?”
Nghe vậy, sắc hắn hòa hoãn một chút.
“Vậy còn chuyện vấn an Thái hậu sớm tối, có cần đi không?”
“Không cần.”
Ta hắn, thấy hắn dạo này tình có gì đó lạ lẫm.
“Trẫm rất vui vẻ.” Hắn nhếch khóe môi.
Thôi vậy. Ta cúi hương nang.
nghề của ta vốn do tiểu nương ép học, so với chữ viết còn khá hơn nhiều.
Ngẩng lên, hắn vẫn ngồi đó, dáng vẻ như muốn nói lại thôi.
Ta vừa định mở miệng hỏi, hắn đã hất áo, bỏ đi.
Ta: “… Đúng là đồ gàn dở.”
20.
Quả , ta chỉ cần làm tốt vai yêu của là được.
tháng sau, truyền ra tin Hoàng đế cùng Thái hậu bất hòa —— nguyên do là việc lập hậu. Thái hậu muốn lập tiểu thư họ Tạ bên ngoại gia làm hậu, còn Tiêu Kỳ kiên quyết lập ta, một yêu thân hèn mọn. Với thân phận và danh của ta, dĩ gây sóng gió khắp triều.
Nhưng chỉ một tháng sau, mọi việc bỗng im bặt. Không ai nhắc tới chuyện lập hậu nữa, cũng chẳng ai chỉ trích ta mê hoặc hoàng đế.
Chuyện tiền triều thế , ta không rõ. Chỉ chắc rằng Tiêu Kỳ sắp không cần đến ta nữa. Bởi đã lâu lắm, hắn chưa từng bước vào điện Tiêu Quang.
Dù cách vài vẫn có ban thưởng đưa tới, nhưng người ta đã rất lâu chưa thấy.
Đêm ấy, chợt tỉnh giấc khuya, mơ hồ thấy hắn ngồi trên ghế thấp nơi cửa sổ, ta còn tưởng nằm mơ. Hắn mặc trường bào nguyệt bạch, không đốt đèn, chỉ dựa ánh trăng mà nhấp chén trà.
“Tiêu Kỳ?” Ta quên cả gọi “Bệ hạ”. Ngồi dậy không phải mơ.
“Bên Thái hậu xử lý xong rồi sao?”
Hắn đáp : “Chưa.”
“Ồ.”
Cả hai cùng lặng im.
“ không ngủ ư?”
Bàn cầm chén trà của hắn khựng lại. Hắn đặt xuống, thong thả bước tới giường.
“… Giường bên tẩm điện bụi phủ dày.” Hắn nói xong liền nằm xuống.
Ta đành xê người vào trong.
Hắn quả thực không có tư khác, vì vừa nằm liền quay lưng lại ta. Ta cũng nhắm mắt, ép mau ngủ.
Nhưng hắn đột ngột hỏi:
“Tô , vì sao muốn rời cung?”
Trong lòng ta đã đáp thay: do.
“Trẫm cũng có thể…” Hắn nói chừng lại dừng, rồi hỏi:
“Sau cung, định làm gì?”
“Chưa nghĩ tới. Nhưng tiểu nương từng bảo, có cô nương làm nghề thùa cũng đủ nuôi sống bản thân.”
Hiếm hoi nghe được một câu tư của hắn: Quả suốt vùi vào thùa.
Ta không nói gì.
Hắn bỗng xoay người, thẳng:
“Tô , dạng nam tử thế ?”
Lưng ta cứng đờ, không quay lại.
“Vậy Bệ hạ sao? dạng nữ tử ?”
Hắn nghẹn lời.
“Dù sao cũng sẽ không phải dạng như ta.”
“Ai nói vậy?”
“Chính nói đấy thôi. bảo ta là phấn tục son hồng.”
“… ấy… trẫm phải hạng phàm phu chỉ xem sắc đoán người?”
“ còn bảo ta óc chậm chạp, hay nói dối.”
Tiêu Kỳ chống người dậy, nắm vai ta:
“Nhưng trẫm cũng từng nói, phẩm tính thuần thiện, thẳng thắn chân thành.”
Ta quay , thẳng vào hắn:
“Không sao. Dù sao ta cũng sẽ không loại người như .”
Lời hắn chợt nghẹn lại.
Trong đôi mắt vốn sáng ngời như tinh hà, phút chốc sao rơi lạc hết.
Hắn ngồi thẳng dậy, im lặng.
Gió ngoài cửa sổ rì rào qua tán lá. Một lúc sau, giọng hắn lạnh đi:
“Ba nữa, trẫm tiễn cung.”
Đợi hắn đi rồi, qua một khắc canh giờ, vai ta thả lỏng.
Ai… Quả ta là kẻ giỏi dối lòng.
Rõ ràng ta hắn.
đến không dứt nổi.
Nhưng phản ứng tiên nhận ra —— lại là muốn rời xa.
Bởi hắn đâu chỉ là của riêng ta.
Hắn là của cả hậu cung, là của cả thiên hạ.
Chỉ là… thiên vị có một lần duy nhất trong hai kiếp người.
Ta muốn phong kín lại.
Chỉ cần ta rời đi.
Chỉ cần không tận mắt thấy.
trong lòng ta, hắn sẽ mãi mãi là vị Tiêu Kỳ thiên vị ta, chuyên sủng ta, luôn đứng ra chống lưng cho một ta.
Như thế… cũng đủ rồi.
21.
hôm sau, bên phía Tiêu Kỳ lại gửi đến vô số phần thưởng. là trang sức, đồ bày biện, thư họa… đủ loại, có cái tưởng tượng được, có cái chưa bao giờ nghe thấy. Rõ ràng hắn cố tình chọc tức ta. rõ ta chẳng thể mang đi, mà có mang đi cũng chẳng bán được. Đã thế lại còn chia thành từng đợt. Mỗi lần chở cả một phòng, cung nhân vừa thu dọn xong, lại chất thêm đầy một phòng nữa.
Ta muốn ra ngoài hái ít hoa quế, thấy ai nấy bận rộn nên cũng lười gọi người theo, rời khỏi điện Tiêu Quang. Dù sao cả hậu cung đều ta là yêu , chẳng ai đến rước xui xẻo.
Đúng mùa thu vàng, chưa đi xa đã gặp hai cây hoa quế nở rộ.
Hôm qua Tiêu Kỳ bảo ta suốt cắm cúi thùa, tưởng ta chuẩn bị để cung. Thực ra không phải. Ta chỉ muốn cho hắn một túi hương. Nhưng mãi chẳng vừa ý, làm đi làm lại mấy cái, được một cái tạm ổn. Hôm nay hái ít hoa quế phơi khô, chắc kịp hoàn thành trước lúc rời cung.
Một túi hương thôi, chẳng cần nhiều hoa. Ấy thế mà hái được chốc lát, đột có người bịt miệng mũi ta. Một luồng hương lạ xộc vào, ta lập tức hôn mê.
tỉnh lại nghe tiếng quát:
“Người !”
Một giọng khác lạnh lẽo đáp lại:
“Người ngang động trước trẫm, có gì mà trẫm không ?”
…Tiêu Kỳ?!
“Ai gia nói rồi, con yêu kia làm loạn triều cương, đến cả ông trời cũng không dung, nên thu đi. Liên quan gì đến ai gia?”
…Thái… Thái hậu?!
“Hoang đường!”
“Chỉ cần Hoàng thượng còn nhớ đến tình mẹ con, để ai gia sống dễ chịu, khắc sẽ biến mất thôi.”
“Quách Huân! Vây kín Khôn Nghi cung cho trẫm!”
Quách Huân, tổng lĩnh Ngự Lâm quân?!
Ta cố gắng mở mắt, nhưng trước chỉ toàn bóng tối. chân bị trói, người kiệt sức, cổ họng đau rát chẳng phát được tiếng. Nhưng không sao, ta còn có kim thủ chỉ (đọc ).
“Tiêu Kỳ! Đừng phí sức tìm, ta ở đây!”
Ta gào trong lòng. Nhưng hắn chẳng có phản ứng gì. Trái lại, nghe tiếng Thái hậu nức nở:
“Ai gia tuy không phải thân mẫu, nhưng nuôi ngươi lớn, có từng để ngươi chịu khổ chưa? Xá thị nhiều năm giúp ngươi vững ngai vàng, không công cũng có lao. Chẳng lẽ chỉ thu một nữ nhân Xá thị vào cung mà cũng không được?”
Tiêu Kỳ chưa bao giờ lạnh giọng đến vậy:
“Trẫm chưa lấy mạng ai nhà Xá thị, chỉ đày cả tộc đi, đã là nể Thái hậu. Thái hậu muốn đưa con gái tội thần vào cung, thật ra định làm gì, người rõ nhất.”
“Vậy… đành để ai gia không thể trả con yêu nữ kia cho Hoàng thượng rồi!”
Ơ… ta đây cơ mà, chẳng phải dưới gầm giường bà sao… Tiêu Kỳ, sao chả nghe được ta vậy?!
Thái hậu cười lạnh:
“Nghe nói đêm qua Hoàng thượng còn đập nát cả Cần Chính điện vì , sáng nay lại đem kho riêng vét sạch mà dâng hết cho . Hành vi khác thường như thế, để ai gia tra xem đã dùng thứ yêu thuật gì mê hoặc Hoàng thượng.”
“Điên rồ.” — ta nghe được giọng nói trong lòng Tiêu Kỳ.
sau đó, bước chân tiến lại gần:
“Nói một câu đi, Tô .”
“Ở đây nè, ở đây!” ta gào thầm.
hắn bế ta ra ngoài, ta thấy Thái hậu trắng bệch, run rẩy như gặp quỷ, chỉ thẳng vào ta không tin.
Ta ngoái lại… ra bà ta giấu ta dưới gầm giường của .
“Thái hậu bị yêu khí kinh hãi, thần bất định. Từ hôm nay, hãy đến Hoàng Giác tĩnh tu đi!”