Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
4.
“Sau này tao không bao giờ dắt mày ra !”
Về tới nhà, tôi vào Tuyết Cầu, đến giậm chân: “ c.h.ế.t tao rồi!”
Tuyết Cầu “ẳng” một tiếng, rụt rè trốn sau đôi chân dài của Lục Cảnh , ló ra cái đầu đầy bùn.
Lục Cảnh kéo vòi nước rửa xe ra: “Đừng giận , em đi tắm đi, anh rửa ch.ó.”
Nhìn bộ dạng thê t.h.ả.m của … Thôi, chấp con ch.ó ngốc.
Tôi lao thẳng vào phòng tắm. Nước xối trôi bùn đất, tôi với khăn tắm.
Trống trơn.
C.h.ế.t rồi, nãy mải , quên mang khăn!
Cái biệt thự này có tôi và Lục Cảnh .
Chẳng lẽ… trần truồng chạy ra ? Không đời nào!
Do dự hồi lâu, tôi hé cửa gọi : “Lục Cảnh , anh… anh có thể giúp em khăn tắm không?”
“Ừ.” Bên vọng vào giọng trầm thấp.
Tôi nhắm mắt lại đầy hối hận.
Đúng là… xấu muốn độn thổ.
Một bàn xương xương thò vào: “Miên Miên, khăn đây.”
“Cảm ơn.” Tôi giật , lau đại rồi vội vàng mặc đồ.
Tim đập hơi nhanh.
Mở cửa ra…
“Rầm!”
Tôi đụng sầm vào một bức tường người rắn chắc.
“Ưm…” Tôi ôm mũi đau nhức, theo phản xạ than thở: “Anh… anh sao cứng …”
Vừa đã hối hận muốn c.ắ.n lưỡi tự sát… Hạ Miên Miên, mày đang cái lời lang !
Hơi thở trên đỉnh đầu bỗng nặng hẳn.
Hình như anh vừa tắm , thân trên trần trụi, mặc một chiếc quần thể thao xám. Làn da màu đồng phủ lên những khối cơ săn chắc, không phải kiểu phình to do bột đạm, là rắn rỏi được tôi luyện từ lao động nặng nhọc, hoang dã và đầy sức mạnh.
“Va… va đau không?” Giọng anh khàn đi, ánh mắt rơi lên người tôi.
Tôi nhất thời có chút xao động: “… ổn…”
“Ừ.” Anh đáp khẽ một tiếng.
Rồi nghiêng người, nhường lối.
Tôi chỉnh lại áo : “… em đi đây?”
Anh im lặng nhìn tôi. Vài giây sau mới khàn giọng được một chữ: “Được…”
Được?
Anh thật không có suy nghĩ … Hay là… không được?
5.
Tôi ủ rũ nhào lên giường. Trong đầu toàn là cảm giác cứng rắn vừa rồi… Càng nghĩ càng nảy.
Tôi mở thư mục phim đã lưu trong điện thoại. Lôi món đồ chơi giấu sâu trong ngăn tủ đầu giường ra.
Trông chờ người khác không bằng tự dựa vào !
… Ngay đang nhập tâm thì…
“Cốc cốc.” Tiếng gõ cửa vang lên.
Tôi hoảng loạn nhét đồ vào dưới gối.
Lục Cảnh đẩy cửa bước vào, vẻ mặt lo lắng: “Miên Miên, em không sao chứ? Sao mặt đỏ ?”
rồi rồi rồi! Anh nhất định nghe thấy rồi! Hạ Miên Miên mày hết đường gặp người rồi!
“Không… không sao… chắc thôi…”
Tôi túm c.h.ặ.t chăn, chột dạ giải thích: “Em… em bật điều hòa rồi! Lát là mát ngay!”
Vài giây yên lặng đến nghẹt thở.
“À.” Anh đáp một tiếng, không đi.
Ánh mắt lướt qua chiếc giường bừa bộn, cuối cùng dừng ở bàn tôi đang siết c.h.ặ.t góc chăn.
“Hôm nay mảnh rau ruộng thu hoạch , tiền vừa chuyển về, mười lăm vạn.”
Anh đưa tôi một tấm thẻ: “Mật khẩu là sinh nhật em.”
“Ừ… em biết rồi.” Tôi ngơ ngác nhận .
Đi đi, mau đi đi, xin anh đấy…
Đúng này…
“Bộp.”
Thứ dưới gối, đúng không nên… trượt ra .
Rơi xuống sàn.
Còn đang… vo vo rung lên.
Trước mắt tôi tối sầm…
Bước chân Lục Cảnh khựng lại.
Anh do dự một thoáng.
Cúi người, nhặt món đồ màu hồng kia lên.
“Cái này là ?”
Da đầu tôi tê dại, lí nhí: “Ma… máy mát-xa…”
Anh ngước mắt, tiến lại gần tôi một bước. Giọng vừa thấp vừa khàn, mang theo hơi bỏng rát: “Thật à? nào?”
Tôi vừa xấu vừa .
Còn nào ? Biết thừa còn hỏi!
Với lại anh không được, tôi tự xử thì sao?
Có đội nón xanh cho anh đâu!
Càng nghĩ càng bực.
Tôi giật , vén chăn: “ như này!”
Anh đứng đơ ra tại chỗ: “Hóa… hóa ra… là này…”
Không phải chứ? Anh thật không biết à?
Tôi hoàn hồn muốn c.h.ế.t tại chỗ. Hành động vừa rồi của … hào sảng rồi.
Xấu c.h.ế.t đi được…
Tôi chùm chăn lên đầu: “Cho em c.h.ế.t một đi…”
6.
“Xin lỗi…” Anh giọng xin lỗi, giọng đầy lúng túng: “Anh… anh thật không biết đó là cái đó.”
“Cái kiểu dáng… giống cái b.út… anh tưởng… là máy mát-xa cổ…”
Tôi: …
Thôi được, là tôi đ.á.n.h giá cao tầm hiểu biết của anh chàng nông dân thuần tình này rồi. đúng, người chưa từng yêu đương thì không biết mấy món “công nghệ cao” này bình thường.
“Trời , em trùm chăn này không sợ ngộp à.”
Anh giơ định kéo chăn khỏi đầu tôi, tôi đỏ mặt không cho anh chạm. Kết quả trong giằng co… vô tình chạm phải một thứ cứng cứng.
Ánh mắt tôi rơi thẳng vào chỗ bất thường đó: “Anh… anh đâu phải không có vấn đề…”
Anh ngơ ngác: “Anh… sao anh lại có vấn đề được?”
“ sao sau khi cưới anh cứ phòng phụ!”
Anh dè dặt giải thích: “Chúng ta gặp có một lần đã cưới, anh sợ… sợ vội vàng sẽ khiến em ghét…”
“Anh tưởng… em… em vẫn chưa quên được bạn trai cũ…”
tủi và ấm ức trong lòng tôi lập tan đi nửa.
“Ai không quên được cái loại rác rưởi đó chứ!” Tôi bật chăn ngồi bật dậy, nhìn thẳng vào anh: “ nên, anh không phải là không được?”
Ánh mắt anh sầm xuống, cúi người áp sát, bóng tối bao trùm tôi: “Được hay không…”
Cổ bị bàn to của anh nắm c.h.ặ.t, nhiệt độ rực.
“Phải thử mới biết.”
Anh nhìn tôi chằm chằm, giọng khàn đến mức không giống người bình thường: “Vợ à, có muốn… thử anh không?”
Cổ họng tôi khô khốc, nuốt nước bọt.
Không khí đã tới mức này rồi… ! Nhất định phải !
… vài phút sau…
“! Đau c.h.ế.t mất…”
“Lục Cảnh anh sao …”
“Anh có biết làm không !”
“Anh ra đi!”
Anh mồ hôi đầy đầu, hoảng hốt luống cuống: “Được được, em… em đừng khóc…”
“Anh không thử …” Anh như một con ch.ó to làm sai chuyện, áy náy rút lui.
Tôi nằm bẹp trên giường, cảm giác thất bại tràn ngập.
Lại bắt đầu suy nghĩ lung tung.
Trên mạng lần đầu sẽ đau, chịu một chút có khi sẽ ổn. Có phải yếu ớt không… cái kia của anh… đáng sợ…
Tôi trằn trọc mãi không được.
Hay là… thử lại lần ? Chẳng lẽ để tôi chủ động ra?
Bên cạnh vang lên giọng anh cẩn thận dè dặt: “Miên Miên, xin lỗi… đều là lỗi của anh…”
“Em yên tâm, anh không đụng vào em … em… em đi…”
Tôi: ???
“Anh sang phòng phụ đi!” c.h.ế.t đi được.
Anh nghe lời gật đầu: “Ừ.”
Rồi thật đứng dậy đi luôn.
!
Đây là giống thẳng nam trời?!