Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Phần 6

17.

Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh.

quay người, sốt ruột nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi: “Miên Miên, anh thật sự không gì, em tin anh!”

dáng vẻ vụng về giải của anh, lại nhớ tới bộ dạng dữ lúc nãy.

Tương phản quá lớn, tôi không nhịn được bật : “Ừm, em , em tin anh.”

Tôi cánh tay vẫn còn căng cứng của anh: “ , lúc nãy anh… dữ ghê.”

Tôi vẫn luôn nghĩ anh không khí, chuyện gì cũng chiều tôi. Hôm nay mới phát , người đàn ông này khi giận mà bảo vệ người mình yêu, thật sự vừa A vừa dữ, đẹp trai c.h.ế.t người.

Sắc căng thẳng của anh lập tức dịu lại, bàn tay to bao lấy ngón tay tôi, thấp cam đoan: “Anh sẽ không em.”

anh vậy, tôi lên, không nhịn được than thở: “Anh trên giường cũng …”

Lại còn động cơ vĩnh cửu, không mệt.

Anh cúi sát tai tôi, mang theo ý đắc thắng: “Nhưng anh thấy… hình em… khá thì phải?”

Đầu ngón tay thô ráp nhẹ nhàng vuốt trong cổ tay tôi.

“Anh…” Tai tôi bừng, nhất thời không nên lời.

Không được, chủ đề này quá nguy hiểm!

, em Trần Vĩ không phải chị anh đâu…”

“Anh , anh tin em.”

Tôi vẫn giải :

“Bọn em quen nhau không lâu, anh dẫn em về gặp bố mẹ. nhà ba người chen trong căn nhà tập thể năm mươi mét vuông, còn tự cho mình là thái t.ử vòng Bắc Kinh, nghĩ em từ thành phố nhỏ lên là ham nhà cửa hộ khẩu của anh .”

“Em thừa nhận, lúc cưới anh, phần là anh tức đến mất lý trí.”

Tôi nắm ngược bàn tay rộng lớn của anh, đầu ngón tay lướt qua lớp chai dày nơi lòng bàn tay:

“Dần dần em mới phát … anh thật sự là người tốt. Sau này chúng sống t.ử tế nhau nhé, anh còn em mà.”

Anh tôi chăm chú, trầm ngâm lâu. Rồi kéo tôi vào lòng, nụ hôn rực nặng nề rơi xuống:

“Miên Miên, gặp được em… thật tốt.”

Gã đàn ông thô kệch không lời tình tứ, nhưng dáng vẻ vụng về ngại ngùng ấy lại khiến người mềm lòng.

“Được rồi được rồi, chẳng phải còn xem logo sao? Em lấy máy cho anh xem.”

Tôi nhẹ đẩy anh.

Mở máy , đưa bản nháp ra: “Này, này là ý tưởng ban đầu, anh xem nào hợp phong cách sản phẩm của mình hơn?”

Anh ghé sát màn hình: “Ừ, đều không tệ, đều khá…”

được nửa câu, ánh mắt anh vô tình lướt qua xấp bản thảo đặt cạnh máy .

Ánh lập tức trở nên sâu thẳm.

Lúc này tôi mới phát bản vẽ giới hạn độ tuổi của mình còn chưa kịp cất!

Anh duỗi tay, ngón tay thon dài kẹp lấy tờ trên cùng.

gã tráng hán trông giống anh đang ép nữ chính vào tường, tay vòng lấy khoeo chân cô, tư thế đầy xâm lược.

“Vợ.” trầm thấp mang theo ý rực đè xuống: “Hóa ra… em kiểu này?”

Anh lại thong thả lật tờ còn lại, ánh mắt càng tối: “Còn kiểu này… ép trước cửa sổ sát đất?”

“Ừm? Còn tư thế thế này nữa à?”

tôi đỏ bừng, cuống cuồng giật lại: “ ! đó… đó chỉ là biểu nghệ thuật phóng đại thôi! Để thu hút độc giả mà thôi! Không phải… ưm!”

Chưa xong, người đã anh bế ngang khỏi ghế.

“Nghệ thuật bắt nguồn từ cuộc sống.”

“Thực tiễn là tiêu chuẩn duy nhất kiểm nghiệm chân lý.”

“Chúng … thử từng .”

“A! anh thả em xuống!” Tôi đá chân phản đối trong vô vọng.

Cửa phòng ngủ anh đá đóng sầm.

“Không được! Chỗ đó không được hôn…”

! vậy không được… ưm…”

Mọi lời phản kháng đều đôi môi rực của anh chặn lại.

Tôi đ.á.n.h anh, đẩy anh. Nhưng người anh toàn cơ bắp rắn chắc, người đau ngược lại là tôi.

Tôi mắng anh, rồi sau đó lại khóc lóc cầu xin. Anh làm ngơ, lòng dạ, dùng hành động chứng minh. 

Cuối cùng, tôi hành đến mềm nhũn người.

Anh thỏa mãn ôm tôi, lại cần mẫn thay ga giường đã không ra hình dạng.

Tôi ôm chăn, xấu hổ đến mức muốn biến mất tại chỗ: “Mất c.h.ế.t đi được…”

Anh lau nước trên , khàn khàn đầy thỏa mãn: “Không mất . Anh … đặc biệt …”

“Anh im đi…” Tôi xấu hổ muốn c.h.ế.t.

Anh ôm tôi, khẽ: “Vợ, sau này vẽ thêm tấm nữa, anh học từng .”

Tùy chỉnh
Danh sách chương