Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Vị đại ca , lần đến định ‘lấy’ gì vậy?”
“Là Tử .”
“Hửm?” – ta nhất thời không hiểu.
Giọng nâng cao một chút:
“Ta , tên ta là Tử .”
Tử … đúng là một cái tên văn nhã.
Không biết cảnh ngộ thế nào, mới khiến người như trở thành kẻ trên xà .
Ta bắt chước, báo tên :
“… Mạn Mạn.”
Nam tử nhướng mày, song không lời nào.
Ta để ý thấy vẻ mặt , lẽ… người nghe qua tên ta?
Dù gái khuê các thường không để lộ danh, ta – Mạn Mạn – khác.
Tùng ta, một đời chinh chiến sa trường, chém giết vô số, song cái hiếm hoi.
Chính thất mất sớm, thiếp thất hết người đến người khác đưa vào.
Cuối cùng mới ta – Mạn Mạn, độc .
Dù là tử…
Tùng màng, tuyên bố: nhi tướng, thua kém nhi tử người ta.
Từ nhỏ, ta dạy dỗ như nam nhân.
Đọc sách, viết chữ – ta học.
Cưỡi ngựa, bắn cung – ta học.
Binh pháp, mưu lược – ta phải học.
riêng những điều nhi nên học như nhu mì, đoan trang – ta hoàn toàn biết gì.
Một người cha như thế… hẳn là rất tốt.
Ta nghĩ như vậy.
Suy nghĩ lẩn quẩn, hôm nay nhớ về chuyện cũ lâu, thật là vô vị.
Ta dụi mắt, chút nóng lên vì cay, rồi nhìn sang người kia:
“Tử … vào cung là để làm gì?”
Ta không ngu ngốc.
Người khí chất bất phàm, liên tiếp xuất hiện cung, tuyệt đối không phải hạng đạo tặc bình thường.
Người ấy vận võ phục gọn gàng, ánh mắt thâm sâu khó lường, khiến ta không nhìn thấu:
“Nếu ta … ta là người Tam hoàng tử, sẽ làm gì?”
Tam hoàng tử?
Trái tim bình lặng ta, đột nhiên đập thình thịch.
Ta bất giác đưa tay ôm ngực, không ổn… cảm giác , không thể khống chế .
Tử bước lên một bước, đỡ lấy thể hơi mềm nhũn ta, trên mặt hiện rõ vẻ lo lắng:
“ không chứ?”
Ta lắc đầu, tức hất tay ra, giọng lạnh như băng:
“ đi đi. Ta sẽ không tố cáo … không giúp .”
Tử thoáng ngạc nhiên:
“Tại ? Rõ ràng …”
“Ta không .”
04
Lời còn chưa dứt, ta không hề do dự, tức lộn rời khỏi mái .
Quả nhiên, biết ta.
Mũi chân ta điểm nhẹ, lao thẳng vào phòng.
Loạng choạng va vào đồ đạc, phát ra âm thanh khá lớn.
Mấy tiểu nha hoàn lo lắng gọi:“Tiểu thư! Người không chứ?”
“Ta không .”
Nép chăn, lòng ta còn một mảnh lạnh lẽo.
Những ký ức cố quên, nay mảnh, chuyện lũ lượt hiện về đầu.
Một tháng trước…
Đáng lẽ là ngày ta rực rỡ nhất cuộc đời .
Ngày ta xuất giá.
Ngày đó do hoàng gia đích chọn, là chính ngày lành tháng tốt.
bởi vì, người ta gả cho… là Ngũ hoàng tử.
Hoàng đế Long Khánh, giống như ta, nối dõi không nhiều.
so ra thì vẫn đỡ hơn một chút — các hoàng tử trưởng thành, hai người.
Tam hoàng tử, Lý Húc Dương; Ngũ hoàng tử, Lý Húc Phi.
Tuy ít, cả hai đều là nhân tài, văn võ song toàn.
Mà người ta sắp gả cho, chính là Ngũ hoàng tử kia — chưa gặp qua, danh tiếng vang xa.
Bởi vì, ta không một lần nghe kể về .
Mẫu phi mất sớm, mất chỗ dựa.
Lúc còn niên thiếu, chưa đến mười lăm tuổi ra quân doanh rèn luyện, một tạo dựng thế lực riêng.
Nay mới độ tuổi đôi mươi, vô số chiến công.
thể là bậc anh hùng đỉnh thiên địa.
Ta tuy nuôi dạy như nam nhân, trái tim thiếu , vốn hướng về anh hùng hào kiệt.
Hôm ấy.
lâu lắm mới khoác lên bộ giáp, uy nghi bức người, với ta:
“Mạn Mạn, nguyện ý lấy Ngũ hoàng tử làm phu quân không?”