Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/VwhsbeRll

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 10

10

Tôi và Văn Kỳ không đi nhà hàng chảnh hết, đi bộ con đường rợp bóng cây, hướng về khu ẩm thực trường.

Ánh nắng đầu chiều xuyên qua kẽ lá, rải thành từng mảng sáng tối lấp lánh.

Tôi không nhịn , hỏi ra điều tôi vẫn luôn thắc mắc lòng.

“Văn Kỳ, hôm đó anh ra tôi, sao kết thúc lễ không đến hỏi xin lại đồ? Cái áo đó nhìn không rẻ, lỡ tôi không trả sao?”

Một chiếc xe đạp lướt qua, Văn Kỳ lập tức đi phía ngoài, chắn giữa tôi và xe.

là cái áo thôi .” – Hắn đáp bình thản – “Lúc đó tôi có việc gấp. Khi quay lại tìm cô cô đã đi rồi. Thế là tôi để mặc cô giữ luôn.”

“Ra .”

lòng tôi có chút hụt hẫng nho nhỏ.

Hóa ra Thư Diểu đoán sai, anh ấy không hề cố ý “thả ” tôi bằng chiếc áo, đơn giản là… quên thôi.

Tôi đột nhiên chẳng muốn hỏi nữa.

Nhưng Văn Kỳ dường như không hài lòng với sự im lặng của tôi. Hắn nghiêng đầu nhìn : “Sao không hỏi tiếp?”

Tôi cố nặn ra một nụ cười: “À không sao. Tớ nghĩ… bây giờ sớm, hay là đi xem phim ?”

Văn Kỳ nhìn tôi thật sâu, không cảm xúc: “.”

Chúng tôi đi vào rạp phim, hắn đi lấy , tôi ghé vào quầy kem bên cạnh mua cây kem lạnh.

Vừa ăn vừa nhìn bóng lưng Văn Kỳ, tôi thất thần một người con trai lạ bất ngờ chắn tôi.

“Chào bạn, mình có thể xin WeChat không?”

Tôi lắc đầu: “Xin lỗi, không .”

“Bạn có bạn trai rồi à?” – ta có vẻ không nản.

Tôi tiếp tục lắc đầu: “Chưa có.”

Rồi tôi nói thêm một : “Nhưng tôi có người mình thích rồi.”

thôi, xin lỗi đã làm phiền.” – ta tiếc nuối bỏ đi.

ta vừa rời đi, tầm nhìn tôi lập tức trở nên thoáng đãng. Và tôi nhìn … Văn Kỳ.

Hắn cầm hai phim, đứng không xa, nhìn tôi chăm chăm với vẻ khó ở rệt.

Hắn sải chân tiến lại , dừng tôi, đưa một tấm ra.

Lúc tôi vươn tay lấy, hắn bỗng lạnh lùng hỏi một :

“Sầm Vãn, người thích… là ai?”

Tay tôi khựng lại khi định .

cơ?”

Hắn lặp lại hỏi, mang một tia căng thẳng khó ra:

“Vừa nãy em nói với kia là em có người thích rồi. Là ai?”

Tôi giật mạnh tấm về, nhỏ như muỗi:

“Không nói cho anh biết đâu. Dù sao… thích người đó lâu lắm rồi.”

“Lâu là bao lâu?”

một năm rồi.”

Văn Kỳ khẽ nhướng mí mắt, có chút lành lạnh:

“Thế nên em mới chối bao nhiêu người đuổi? sao không chủ động đi tỏ tình?”

Ơ?

điệu kỳ ? Sao cứ như… hắn biết đầu là tôi đã thích ai đó?

Tôi hơi nhíu mày, nhưng vẫn thành thật trả lời:

“Vì… em cảm anh ấy đuổi em. Em định chờ anh ấy tỏ tình , rồi em đồng ý.”

“Ồ.” – Văn Kỳ gật đầu, không cảm xúc.

Sau đó, hắn dùng kiểu đánh giá tình hình hỏi tiếp:

“Thế số những người đuổi em… anh đứng thứ mấy?”

Tim tôi giật mạnh một cái:

“Thứ mấy là sao cơ?”

“Ý anh là…” – Hắn nhìn thẳng vào mắt tôi, từng chữ ràng – “Bây giờ anh đứng thứ mấy? Sau người đó à?”

“Thứ… nhất.” – Tôi cảm tim mình sắp nhảy vọt khỏi cổ họng, nói lắp cả lên.

Gương Văn Kỳ ràng chuyển u ám tươi sáng tích tắc.

Hắn thậm chí cười khẩy một tiếng, tỏ vẻ chẳng coi ai ra :

người đó thường thôi. Đến không thắng anh. Em thích lâu đến , đáng tiếc ghê.”

Hắn ngừng lại một chút, rồi đột ngột bước sát lại tôi, thân hình hơi nghiêng về phía , hoàn toàn bao trùm tôi dưới bóng mình.

“Sầm Vãn, hay là… cân nhắc thử yêu anh đi?”

Ánh mắt hắn khóa chặt lấy tôi, như một con báo lộ nanh vuốt.

đây em lấy lý do đó để chối người khác, anh nghe rồi, nên anh nhịn.

Bây giờ em vẫn dùng lý do đó, anh không nhịn nổi nữa rồi.

Rốt cuộc hắn hơn anh chỗ nào?”

“…”

Hóa ra, hắn đã sớm muốn tấn công, vì tình cờ nghe “tôi có người thích rồi” kìm nén bản thân, quyết định vòng vo tiếp cận xa.

Tôi cúi đầu, cắn mạnh một miếng kem, vị ngọt lạnh tan ra nơi đầu lưỡi nhưng chẳng thể làm dịu đi hơi nóng trào lên lòng.

Tôi không trả lời, hỏi ngược lại:

“Văn Kỳ, anh thật sự thích em à?”

“Không ràng lắm sao?”

, tôi không nhịn bật cười.

…” – Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào ánh mắt nóng rực kia –

“Em có thể xếp hàng yêu đương của anh thời hạn không?”

Gương Văn Kỳ lập tức đổi nắng âm u.

Nhìn bộ dạng bị chọc quê của hắn, tôi dừng trêu chọc, kiễng chân, ghé sát tai hắn, dùng hai người nghe thầm:

Tùy chỉnh
Danh sách chương