Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8zvG0FGtc0

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 6

6

Tôi tức bày tỏ ủng hộ, chủ động kéo tay Văn Kỳ, không hắn đi sát quá: “Tụi mình đi sau, để họ có không gian người.”

Văn Kỳ cúi đầu, liếc tay tôi đang tay áo hắn, đáy mắt lóe ý cười.

thôi,” – Hắn khẽ nói – “Tôi theo cô.”

Sự thật chứng minh, dự đoán tôi hoàn toàn chính xác.

Phía trước, Thư Diểu Lục đã hét toáng rồi ôm chầm nhau dưới ánh đèn mờ ảo những cú “đánh úp” đám NPC “quái vật biển”, quyến luyến không dứt ra nổi.

tôi Văn Kỳ, thì lãnh đạo đi thị sát hiện trường, chậm rãi bình tĩnh đi phía sau.

Hiện trường lúc yên tĩnh mức kỳ lạ.

Chủ yếu vì tôi gan to, vốn thích xem phim kinh dị, nên mấy trò dọa người bằng âm thanh với đèn đóm thế , sớm đã miễn nhiễm rồi.

Tôi thậm chí có tâm trạng để đánh giá trình độ hóa trang xuất đám NPC.

Khi tôi lại lần nữa mặt không xúc bước qua một “thủy quái” đang vung rong biển dính máu, bên cạnh rốt cuộc Văn Kỳ nhịn không nổi mở miệng:

“Sầm Vãn, cô không sợ à?”

“Tôi không sợ.” – Tôi quay lại, khó hiểu hắn – “Anh sợ à?”

Trong ánh đèn lòe mị, tôi hình thấy khóe miệng Văn Kỳ giật một cái.

“…Tôi không sợ.” – Hắn cứng đầu nói.

Tôi thuận miệng trêu: “Ồ, tôi tưởng anh sợ chứ. Nếu sợ thì tôi có thể miễn cưỡng tay anh đi một đoạn, yên tâm, ra ngoài tôi đảm bảo không nói Lục , giữ trọn hình tượng học bá lạnh lùng anh.”

“?”

Văn Kỳ im lặng giây, rồi đột nhiên hạ thấp giọng, giọng nói lại mang theo chút… uất ức?

rồi, bị cô thấu rồi. Thật ra… tôi sợ bóng tối.”

Tôi sững người.

Không thể nào? Cái người tưởng trời không sợ đất không sợ , lại sợ bóng tối? sợ ?

Phản ứng đáng yêu … quá mức rồi ?

Nhưng đã nói ra rồi, giờ không thể bỏ mặc một “nam chính yếu đuối” giữa .

Tôi do dự một chút, rồi vẫn đưa tay ra:

… anh cổ tay tôi đi.”

Văn Kỳ lại không nhúc nhích.

“Không nói tay à?”

Mặt tôi nóng , bực dọc trừng hắn một cái: “Nam nữ thụ thụ bất thân, hiểu không? Mau , họ đi xa rồi, chuyện chính nữa!”

rồi, phiền cô.”

Văn Kỳ cuối cùng thôi bày trò, đưa tay tay tôi.

Bàn tay hắn rộng ấm, đốt ngón tay thon dài có lực, dễ dàng bao trọn tay tôi.

Không biết có vì điều hòa trong mở quá lạnh hay không, tôi cứ thấy nhiệt độ từ tay hắn truyền sang… nóng bất thường.

Hắn lại cố tình ghé sát, dùng giọng điệu cực kỳ thiếu giác an toàn thì thầm bên tai tôi:

“Sầm Vãn, cô bảo vệ tôi .”

“…”

Tay lại tôi khẽ co lại, có chút không biết để đâu .

Không lẽ… tự dưng nồng nặc mùi “trà xanh” thế ?

“bảo vệ” Văn Kỳ, tốc độ đi chúng tôi chậm hơn nhiều.

Chờ lúc ra khỏi , Thư Diểu Lục đã chẳng thấy đâu nữa rồi.

Ánh nắng lại chiếu xuống người, tôi mới thấy mình sống lại.

Văn Kỳ buông tay ra, mặt mày nghiêm túc nói ơn: “ ơn.”

“Không có gì.” – Tôi vò vò lỗ tai đỏ rực, không dám hắn.

Sau , bốn người tiếp tục chơi thêm vài trò, mãi khi trời tối hẳn.

Đài phun nước âm nhạc bên bờ sông sắp bắt đầu, Lục cớ đi mua nước, thực chất đi món quà sinh nhật đã chuẩn bị từ sớm.

Nhận ám hiệu, tôi tức đẩy đẩy Thư Diểu, bảo cô ấy đi tìm người.

Con bé ngượng ngùng liếc tôi một cái, rồi nghe lời bước đi.

Thời khắc tỏa sáng tiếp theo người họ, quân sư chúng tôi lúc nên rút lui.

Văn Kỳ rõ ràng nghĩ .

Hắn chỉ vào một chiếc ghế dài gần : “Qua ngồi chờ họ đi.”

Tôi gật đầu, cùng hắn sóng vai đi tới.

Ghế không lớn, người ngồi sát, khoảng cách khó tránh khỏi gần bất thường.

Qua lớp vải mỏng, tôi vẫn nhận nhiệt độ cơ thể hắn truyền sang, khiến tôi mất tự nhiên.

Tôi vừa định nhích ra một chút thì đột nhiên có một cô gái ăn mặc nổi bật đi tới trước mặt.

Cô ta chằm chằm Văn Kỳ, ánh mắt vừa tự tin vừa nóng bỏng.

Ơ, có người tới bắt chuyện kìa.

Tôi tức ngồi thẳng dậy, sẵn sàng hóng drama ở cự ly siêu gần.

“Anh đẹp trai, đi một mình à? em xin WeChat không?” – Cô gái cười rạng rỡ, rất có khí thế.

Văn Kỳ thậm chí không ngước mắt , vẫn điện thoại, lạnh nhạt nói: “Không.”

“Sao ạ? Làm bạn bè thôi .” – Cô ta không bỏ cuộc.

“Không muốn.”

Nụ cười cô gái cứng lại, nhưng tức lại giả vờ tươi tỉnh, liếc tôi, dò hỏi:

“Chẳng lẽ… anh có bạn gái rồi? chị bên cạnh ạ?”

Tùy chỉnh
Danh sách chương