Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
mẹ đang m.a.n.g t.h.a.i đến tháng ba thì bị ép uống t.h.u.ố.c bỏ thai.
Bố nâng niu t.h.a.i tay, đi vào căn phòng phía sau nơi đặt rượu.
Bốn tháng sau, bố tôi đã trở nên trẻ trung lạ thường. Ông chằm chằm vào cái bụng nhọn hoắt của mẹ, cười không khép .
1
em gái mới một tuổi, mẹ lại mang thai. Lần này bụng mẹ cũng nhọn hoắt.
Bà nội vốn keo kiệt chẳng nỡ tiêu pha bao giờ, nay lại dẫn mẹ đến trạm xá trấn.
đi thì hớn hở vui mừng, về thì c.h.ử.i bới om sòm.
“Đồ vô dụng! Đại Chí, mau đi tìm thằng đầu làng xin ít t.h.u.ố.c về đây, g.i.ế.c c.h.ế.t cái lỗ vốn này đi.”
Bà nội mặc kệ mẹ khóc lóc van xin, cạy bà ấy rồi đổ t.h.u.ố.c vào, đổ liền ba bát lớn mới chịu dừng tay.
Đêm hôm , tiếng kêu la của mẹ vang vọng khắp .
Bà nội lại chỉ đạo bố: “Đi tìm thằng đến xem nào. Nó bán t.h.u.ố.c kiểu vậy.”
lão đến nơi, mẹ đang ôm bụng lăn lộn đau đớn giường, m.á.u chảy đầm đìa nệm nhưng mãi vẫn không thấy t.h.a.i ra.
“Cứu con tôi với, cứu con tôi với.” Mẹ khóc lóc van xin lão .
“Haizz… Nghiệt chướng quá! bà mua t.h.u.ố.c cái bụng đã to này đâu.”
“To hay nhỏ thì cũng là lỗ vốn, giữ nó lại làm .” Bà nội đáp lại bằng giọng lạnh nhạt dửng dưng.
“Bụng to này rồi, dùng t.h.u.ố.c không ra đâu.”
“Lão , ông làm nhanh cái tay ! Nếu không tôi sẽ là ông chữa c.h.ế.t người, xem sau này ai còn dám tìm ông khám bệnh nữa.”
vẻ mặt vô lại của bà nội, thở dài một hơi, hai tay bắt đầu ấn và xoa nắn liên tục bụng mẹ.
Theo động tác ấn xuống của ông ta, t.h.a.i di chuyển dần xuống cổ t.ử cung.
Mẹ hét càng càng lớn, nước m.á.u cứ ào ào trào ra ngoài.
“Ra rồi.”
bưng tay một khối thịt m.á.u me đầm đìa. Bà nội liền giật phắt lấy, liếc phần dưới trống trơn của thai.
“ không biết cố gắng.” Bà nội vừa mắng vừa đạp mẹ một cái, làm bộ định ném thẳng cái t.h.a.i vào chuồng lợn.
“Mẹ, con một cái đi. Mẹ ơi, con xin mẹ… Dù sao cũng là khúc ruột con dứt ra mà.” Mẹ lê tấm thân yếu ớt bò về phía bà nội.
Bố giật lấy t.h.a.i từ tay bà nội.
“Đại Chí, mày cầm cái đen đủi làm ?”
Bố chẳng chẳng rằng, quay người đi thẳng vào bếp, trong ông lóe vẻ hưng phấn.
Đợi đến ông đi ra, trong nhà đã thêm một rượu.
Đặt ở góc bếp.
trong là chất lỏng màu nâu sẫm.
Chẳng rõ trong ngâm cái .
Tối nào bố cũng múc ra uống, l.i.ế.m sạch sành sanh đến tận đáy cốc.
2
Rất nhanh sau , mẹ lại mang thai.
Mới hai tháng mà bụng đã nhô cao.
Lần này bụng còn nhọn hơn, rốn lồi ra ngoài.
Bố phá lệ ngày nào cũng túc trực cạnh mẹ, làm đủ các món ngon mẹ tẩm bổ, còn đưa mẹ đi dạo quanh làng.
Ông thường xuyên nâng niu cái bụng sần sùi xấu xí của mẹ mà hôn lấy hôn để.
Chẳng bù những lần mẹ m.a.n.g t.h.a.i trước, bố chẳng thèm hỏi han một câu. tức giận còn đá mẹ vài cái mới hả giận.
Người trong đều bảo mẹ tốt số, lần này chắc chắn là con trai.
Vẻ mặt bà nội đắc ý khoe khoang: “Chủ yếu là do thằng Đại Chí nhà tôi giỏi, chứ con đàn bà lười biếng kia nằm yên một chỗ cũng chẳng chửa .”
Mọi người nghe xong cười hề hề.
đi dạo ngoài, mẹ bị đám phụ nữ trong vây quanh.
“Tịnh à, cô mau kể bọn tôi nghe đi! Làm nào mà chửa con trai, lại khiến chồng cô đối xử tốt với cô .”
Mẹ chỉ xoa bụng không , ánh hướng về phía bố.
Mái tóc đen nhánh của bố nổi bần bật giữa đám đàn ông.
một độ tuổi nhưng trông bố trẻ hơn những người xung quanh rất nhiều, những dấu vết gió sương nắng nôi mặt đều biến mất.
Da dẻ hồng hào, thần thái rạng rỡ.
làng ai cũng biết chuyện bố trẻ ra trông thấy.
Ngay trưởng cũng xách thịt lợn đến tận nhà hỏi thăm.
bàn cơm, nổi bật là món thịt kho tàu bóng mỡ. Bố gắp miếng đầu tiên bỏ vào bát mẹ.
Bà nội ở cạnh tức giận la lối om sòm.
Trưởng cũng kinh ngạc há hốc mồm.
“Chí à, cậu này là…”
Phụ nữ trong chưa bao giờ ngồi ăn mâm, chứ đừng là ăn thịt bàn của đàn ông.
Bố âu yếm vuốt ve bụng mẹ: “Đây là bảo bối của tôi. Bảo bối phải ăn nhiều một chút.”
Mẹ nũng nịu gạt tay bố ra, liếc xéo ông một cái: “Trưởng đang ở đây đấy, toàn linh tinh.”
Mẹ bưng bát về phòng, gọi tôi vào theo.
“Hân Hân, con cũng mau ăn vài miếng đi. Lát nữa bà nội lại gọi con đi làm việc đấy.” Mẹ gắp một miếng đút tôi.
“Con không sao đâu mẹ. Mẹ ăn nhiều vào, sinh em trai.”
Mẹ nhét miếng thịt vào tôi: “Hai mẹ con mình ăn.”
“Đại Nha, Đại Nha! Con ranh c.h.ế.t tiệt kia trốn đâu rồi?”
Bố gân cổ gọi. Tôi vội vàng lau chạy ra. Ông đang thè lưỡi l.i.ế.m kỹ càng từng chút trong chén rượu, bộ dạng xấu xí vô . Ông bảo đây là rượu Ngũ Lương Dịch, ngoài bán đắt lắm. Một giọt cũng không lãng phí.
Nhưng từ tôi ký ức đến giờ, chưa từng thấy bố ra khỏi làng.
Ông chép sai tôi vào bếp múc rượu trong .
“Cẩn thận chút, mày mà dám làm đổ xem tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày không.”
Bố quý rượu này lắm. Tôi chỉ cần đến gần một chút cũng bị bố đ.á.n.h mắng tơi bời.
Tôi lấy cái gáo rượu, cẩn thận từng chút một thò vào .
chất lỏng màu nâu sẫm sóng sánh tỏa ra mùi rượu kỳ lạ, lẫn trong là mùi tanh thoang thoảng.
Chiếc gáo dài dường như vướng phải .
Một bàn tay nhỏ xíu chưa phát triển hoàn thiện, gầy guộc như móng vuốt mắc hờ vào chiếc gáo.
Tôi giật mình hoảng hốt.
Chiếc gáo bàn tay nhỏ kia rơi tũm lại vào trong .
Vài giọt rượu b.ắ.n tay tôi.
Sợ bị bố phát hiện, tôi theo bản năng đưa l.i.ế.m.
Mùi tanh hôi nồng nặc.
Ngay sau , một khuôn mặt nhỏ nhắn với đôi nhắm nghiền nổi .
Tôi sợ hãi nhắm tịt lại.
Đợi một lâu, chẳng chuyện xảy ra .
mở ra lại, khuôn mặt đã biến mất.