Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AruJbjn5A

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
ánh mắt bất thiện bố, tôi cúi đầu im lặng sờ lên n.g.ự.c, thầm khấn trong lòng.
Trần Vũ, em gái thứ tư, xin lỗi em. Chị là bất đắc dĩ thôi. Em ngàn vạn đừng trách chị, có trách thì…
Haizz, kiếp sau đầu t.h.a.i vào nhà nào tốt nhé.
Châm xong, bố lại bảo tôi nhét em tư vào chum rượu.
Có vài giọt m.á.u từ đầu ngón tay vô tình bị đ.â.m rách tôi chảy ra, hòa cùng m.á.u em tư vào trong rượu.
Vừa bỏ em tư vào trong chum, những tia m.á.u từ các lỗ kim bắt đầu rỉ ra, toàn thân như được bao phủ bởi một lớp sương đỏ.
nhanh rượu trong chum bị nhuộm đỏ.
Bố hiếm khi xoa đầu tôi âu yếm: “Khá lắm, làm tốt hơn bà mày…”
Một chiếc từ trong đang chuyện ông rơi ra, lăn lông lốc chân tôi.
Sắc bố trở nên kỳ quái, ông vội lấy tay che .
“Bố, bố không sao chứ?”
“Mày đi ngủ đi.” Ông giọng ồm ồm.
Lúc tôi từ bếp đi ra, bà vẫn đứng ở . Thấy tôi, mắt bà lóe lên hung quang giơ tay định đ.á.n.h.
Tôi bà nở nụ cười ngoan ngoãn: “Bà ơi, bố vừa khen cháu làm tốt đấy, bảo cháu mau phòng ngủ.”
Quả nhiên, khi tôi vừa đi khỏi, bà liền vội chạy vào bếp. Tôi liền trốn phòng lén trộm.
Hai người đi góc sân. Bà cầm xẻng nhỏ bắt đầu đào hố.
Đây lại là màn kịch nào nữa?
Tôi có chút không hiểu ra sao.
“Làm nhanh lên.” Bố bỏ bàn tay đang che xuống.
Trong tay ông thế mà lại đang bụm một nắm dính m.á.u.
“Chí à, chuyện này là sao? Trước đây chẳng phải mỗi tháng bị một sao?”
“Rượu này chắc chắn có vấn đề.”
Bố vừa , vừa rụng lả tả xuống đất. Cả hàm nhanh rụng sạch, chỉ lại lợi trơ trọi, hai má ông hóp lại nhanh ch.óng.
Bộ dạng đó y hệt ông Trương.
Nhưng tôi nhớ họ từng ông Trương một trăm tuổi , là người già nhất thôn.
Tôi lén lấy mảnh giấy trong túi ra xem.
[……Rượu nhi…… trẻ sơ sinh 3 tháng tuổi hiệu quả tốt nhất…… có thể trường sinh……]
8
Vào bữa sáng hôm sau, trong bố mọc đầy một hàm , vừa trắng vừa sáng.
Xem ra hiệu quả từ em tư tốt.
Da dẻ bố mịn màng như da em bé nhưng khi lại gần thì ngửi thấy mùi thối rữa kì lạ.
Mẹ dường như không ngửi thấy, bận rộn trong ngoài hầu hạ bố, dỗ cho bố vui vẻ ra .
Bà ngồi bên cạnh liếc mắt lườm nguýt liên tục nhưng bố chẳng thèm để ý.
Tôi chôn Nhị Nha bên cạnh Tam Nha, lấy bánh bao mẹ lén đưa đặt lên cúng, các em ăn cơm.
Nhưng tôi đói quá, lén bẻ một miếng nhỏ nhét vào nhai chậm rãi.
Đốt xong ba nén hương, tôi chuẩn bị rời đi.
Chưa đi được hai bước, dường như tôi thấy có người mình, quay đầu lại thì chẳng thấy gì cả.
nhỏ nhẹ, nỗi tôi tưởng mình nhầm, không để ý nữa mà tiếp tục đi nhà.
Buổi tối gió thổi mạnh làm cành cây va vào nhau xào xạc. Bụi đất nhỏ bị cuốn lên đập vào kính sổ, cứ như có ai đang dùng móng tay cào cấu.
Tôi tỉnh dậy từ trong giấc ngủ.
Quả thực là có thứ gì đó đang dùng móng tay cào lên kính, từng nhát từng nhát một, âm thanh khàn đục khó .
Tôi nằm im không dám động đậy, quay lưng phía sổ giả vờ ngủ.
Qua một lúc lâu, âm thanh kia cuối cùng dừng lại.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, vừa lật người lại thì thấy “két” một bị mở ra.
Bên có một bóng hình nhỏ bé đang bò, đầu to một cách kỳ dị.
Tôi vội nhắm mắt lại, không biết có bị nó thấy hay không.
sột soạt tiến thẳng phía tôi.
Nó vào !
Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t , cơ thể không khống chế được mà run rẩy, hơi thở dồn dập hơn.
“Chị……” Giống như giọng một đứa trẻ bập bẹ tập đầu tiên cất .
Nó từ từ tiến lại gần tôi.
Một luồng khí từ lòng bàn chân tôi từ từ leo lên .
Tôi nghiến thật c.h.ặ.t kìm được hét chực trào ra, cơ thể căng cứng.
Luồng khí lẽo đó men theo bắp chân tôi đi lên, cuối cùng dừng lại n.g.ự.c tôi.
Đồng tiền xu vốn đang nóng hổi, dưới chạm nó bỗng trở nên lẽo, tỏa ra từng đợt hàn khí.
Tôi có thể cảm nhận được đó là một bàn tay nhỏ xíu, ngắt, ươn ướt, mang theo mùi rượu hôi nồng nặc.
Vô số bàn tay nhỏ bé nối đuôi nhau kéo .
Không chỉ có một đứa!
Suy nghĩ này khiến tôi rùng mình ớn .
“Chị, chị ơi.”
Chúng cuộn mình thành từng cục nhỏ nằm n.g.ự.c tôi. Tôi cảm thấy lục phủ ngũ tạng như bị đè nặng, toàn thân buốt, đau tê dại.
Tôi cứ nằm cứng đờ người như vậy không biết ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Khi trời vừa hửng sáng, tôi bật dậy vội vạch áo ra xem nhưng n.g.ự.c vẫn trơn láng như cũ, chẳng có gì cả.
Tôi mở phòng ra thấy một cảnh tượng quỷ dị.
Hơn nửa người bố đang chúi vào trong chum nước.
“Bố…” Dù tôi thế nào, ông ấy vẫn cứ như không thấy.
Tôi vừa bước tới thì chạm phải một ánh mắt đỏ ngầu trong chum nước.
Bà c.h.ế.t .
Tứ chi bị bẻ gãy, nhét cứng vào trong chum nước. Mắt bà trừng lớn, đầy tơ m.á.u.
nhuộm đỏ nước trong chum. nước nổi lềnh bềnh vô số vỏ trấu.
bố, ông đang thè lưỡi l.i.ế.m nước trong chum một cách ngon lành hệt như một con ch.ó.
mang theo vẻ ửng hồng đầy hưng phấn.
Dưới sự l.i.ế.m nước ông, xác bà dập dềnh theo sóng nước, giống hệt cảnh Tam Nha tôi thấy đêm hôm đó.
Tôi dùng hết sức kéo bố ra, phải dốc toàn lực ngăn không cho ông chúi cả người vào chum.
Lại gần ngửi thấy mùi thối rữa người bố càng nồng nặc, hun tôi muốn nôn nhưng tôi lại không dám buông tay ra.
Cảm giác nôn nao lan từ n.g.ự.c ra khắp toàn thân.
Bên tai là những âm thanh hỗn tạp, toàn là trẻ con khóc. Chúng vừa khóc vừa : “Chị ơi, chị ơi.”
Trong làn nước dập dềnh, dường như có vô số khuôn chưa mở mắt đang hướng phía tôi.
Ngay lúc tôi sắp kiệt sức, một lá bùa bay tới, đập vào sau lưng bố.
Người ông khựng lại mềm nhũn ngã xuống đất.
9
Thì ra là ông lão tôi gặp ở thung lũng.
Có tôi thấy ông ta lôi kéo chuyện với bà .
Tôi há định nhưng chợt thấy ông khẽ lắc đầu với tôi một khó nhận ra.
Ông lại lấy ra một lá bùa đốt đi bảo tôi bưng bát nước trong , hòa tro bùa vào nước đổ cho bố uống.
Vừa uống xong chưa bao lâu, cơ thể bố có phản ứng. Ông nôn thốc nôn tháo ra một đống thứ trắng tanh hôi.