Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1Vt4psh8qj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

4

Ánh trăng sau cơn mưa lướt qua hàng mày hàng mi của hắn, bóng người đổ xuống nền đá xanh, lay động nhè nhẹ.

“Mười năm trước, Vương Cốc gặp tuyết lở, có một tiểu cô nương kéo lê cái chân gãy, dẫn đội cứu viện của Thái y viện vào trong sơn cốc…”

Ký ức bỗng chốc trở nên rõ ràng, sống động.

Năm ấy ta mười bốn tuổi, lê bò trong tuyết suốt nửa ngày, đến cuối cùng chính ta một thiếu niên đeo hòm cõng ra khỏi núi.

Mùi trầm thủy trên áo choàng của thiếu niên ấy, dần dần trùng khớp với hương thơm đang vương vấn nơi chóp mũi ta lúc này.

“Hóa ra là ngươi.”

Ta đưa tay vuốt nhẹ vành chén trà.

“Cuốn Thần Nông Bản Thảo Kinh tập chú đã hứa tặng năm đó…”

“Hôm nay ta đặc biệt tới để giữ trọn hẹn.”

Hắn lấy từ trong tay áo ra một quyển sách đã ngả màu vàng cũ, trang bìa đề bốn chữ “Tặng tiểu ân công”, nét mực đã nhòe theo năm tháng.

Thẩm Nghiên thuê một hiệu ngay bên cạnh Tuế An Đường.

Mỗi buổi sớm mở cửa sổ, ta đều có thể thấy hắn đứng trên thang gỗ, chỉnh lại những chiếc chuông gió nơi mái hiên.

Ánh nắng ban mai xuyên qua chuông lưu ly, rơi xuống trường sam nguyệt bạch của hắn thành từng vệt sáng rực rỡ.

Giống hệt cầu vồng sau cơn mưa nơi Vương Cốc năm nào.

“Tống đại phu nhìn đủ chưa?” Một ngày nọ hắn bỗng quay đầu lại, trong tay vẫn nắm một bó thảo xanh biếc, “Cỏ thùy bồn vừa hái, dùng để cứu chậu lan héo trên bệ cửa sổ của nàng là vừa vặn.”

Lúc này ta phát hiện, nơi mép song cửa đặt một chậu sứ xanh, gốc lan gần chết bên trong chẳng biết từ lúc nào đã thay lớp đất .

“Thẩm công tử đối với bài trí khuê phòng của nữ tử để tâm như sao?”

để tâm đến một tiểu cô nương từng coi đan giải độc như kẹo đường mà ăn.”

Hắn bỗng nhảy xuống khỏi thang gỗ, cách qua song cửa nhìn thẳng vào ta:

“Năm đó nàng nói muốn mở y đệ nhất thiên hạ, giờ xem như đã toại nguyện rồi chứ?”

Gió lướt qua dải lụa xanh buộc tóc hắn, khẽ lay những trang y thư đang trải trên án của ta.

Những trang giấy ngả vàng lật xoàn xoạt, trở về trang lót đầu sách, lộ ra lớp kẹp bên trong một mảnh giấy gói kẹo đã phai màu.

Đó là kẹo thông tử năm xưa, hắn cõng ta ra khỏi núi tuyết, đã lén nhét ta.

A Mãn bỗng từ hậu viện chạy tới, giơ cao một món gỗ chạm khắc méo mó: “Thỏ con Thẩm ca ca dạy muội khắc nè! Tặng tỷ tỷ, cảm ơn tỷ tỷ đã cứu A Mãn.”

Thẩm Nghiên mỉm xoa đầu nàng bé, rồi ngẩng mắt nhìn ta: “Nàng ấy là cô nhi, Tống đại phu có hứng thú nhận một tiểu đồ đệ không?”

chứ!”

Ta mỉm gật đầu.

7

Ngày Thẩm Nghiên ngồi khám bệnh, y lại đón một vị bệnh nhân không ai ngờ tới.

Ta đang cúi đầu nghiền , chợt nghe cửa vang lên một trận xôn xao.

“Tống đại phu! Mau ra xem!”

Học đồ hốt hoảng chạy vào, “Có một vị bị thương, chảy rất nhiều /áu!”

Chiếc cối giã trong tay ta khựng lại một nhịp, đầu không ngẩng lên: “Để Thẩm đại phu đi.”

“Nhưng vị kia đích danh muốn gặp người…”

Ta ngẩng mắt, xuyên qua khe cửa hé mở, trông thấy bóng dáng quen thuộc kia tựa nơi khung cửa.

Chiến bào màu huyền hắc bị /áu thấm ướt một mảng lớn.

Sắc mặt Tạ Trầm Chu tái nhợt, trên môi vẫn treo một nụ gượng gạo, ánh mắt lại chăm chăm dán chặt lên người ta.

“Thanh Đường…”

Hắn yếu ớt gọi.

Ta đột ngột xoay người, chiếc cối giã va mạnh xuống mặt bàn, phát ra tiếng chói tai.

“Ta đã nói rồi, để Thẩm đại phu đi.”

Thẩm Nghiên từ nội thất bước ra, liếc nhìn ta một cái, rồi lại nhìn ra cửa, khẽ thở dài: “Để ta.”

Thế nhưng Tạ Trầm Chu bỗng đổi sắc mặt, một tay hất mạnh học đồ đang định tới đỡ: “Không !”

Hắn loạng choạng tiến lên bước, tay vịn chặt khung cửa, các khớp ngón tay vì gắng sức mà trắng bệch.

“Ta Tống Thanh Đường.”

Thẩm Nghiên bình thản đứng giữa ta: “Tạ , vết thương nếu không xử lý kịp thời, e rằng sẽ nguy hiểm đến t /ính /ạng.”

Tạ Trầm Chu lạnh một tiếng, ánh mắt qua lại giữa ta và Thẩm Nghiên: “Thẩm đại phu không vào cung ngự y, lại xuất hiện ở nơi này, chẳng lẽ…”

Khóe môi hắn nhếch lên một nụ mỉa mai, “là thích nàng?”

Trong phòng trong khoảnh khắc yên lặng đến đáng sợ.

Ta nghe rõ nhịp tim của chính mình, dồn dập như muốn phá vỡ lồng ngực.

Thẩm Nghiên trầm mặc giây lát, rồi thản nhiên đáp: “.”

Chữ ấy tựa một lưỡi dao cùn, hung hăng đâm thẳng vào tim ta.

Ta sững sờ đứng tại chỗ, chiếc cối giã trong tay không biết từ lúc nào đã buông rơi.

Sắc mặt Tạ Trầm Chu trong khoảnh khắc liền trở nên trắng bệch, trong mắt thoáng qua một tia cảm xúc mà ta không sao đọc hiểu .

Gần như theo bản năng, ta bước lên một bước, nắm lấy tay Thẩm Nghiên.

Đồng tử Tạ Trầm Chu đột ngột co rút.

Hắn nhìn chằm chằm vào đôi tay đang đan chặt vào nhau của ta, yết hầu khẽ chuyển động mấy lần, cuối cùng vẫn không nói thêm một nào, xoay người loạng choạng rời đi, trên nền tuyết để lại một hàng dấu chân vương /áu.

tới bóng lưng hắn khuất hẳn ở góc phố, ta như bừng tỉnh khỏi cơn mộng, vội vàng buông tay Thẩm Nghiên ra.

“Xin lỗi,” ta hạ nói, “vừa rồi ta đã lợi dụng ngươi.”

Thẩm Nghiên khẽ lắc đầu, ánh mắt dịu dàng mà kiên định: “ ta vừa nói không để chọc giận hắn, mà là thật lòng.”

Ta sững người tại chỗ, nhất thời không biết đáp lại thế nào.

Thẩm Nghiên xưa nay ôn nhu như ngọc, chưa từng thẳng thắn bày tỏ tâm đến .

Ta luống cuống xoay người đi sắp xếp liệu, lại vô đổ cả một hộp đương quy.

Thẩm Nghiên ngồi xổm xuống giúp ta nhặt lên, nhẹ nói: “Nàng không trả ta ngay bây giờ.”

cửa sổ, tuyết rơi càng lúc càng dày.

8

Vài ngày sau, Tạ Trầm Chu lại xuất hiện.

Lần này hắn không hề bị thương, nhưng lại bất động trước cửa y , giữa nền tuyết lạnh.

“Tiểu thư, đã suốt canh giờ rồi…”

Thanh Trúc bất an báo lại.

Ta ghé mắt nhìn ra qua khe cửa.

Tạ Trầm Chu khoác một lớp trung y mỏng manh, bông tuyết rơi đầy lên vai áo, lên mái tóc, đã phủ thành một tầng mỏng.

Đôi môi hắn bị lạnh đến tím tái, mà lưng vẫn thẳng tắp, ánh mắt cố chấp dán chặt vào cánh cửa lớn của y .

“Không để .”

Ta cứng lòng nói, rồi xoay người đi kiểm tra quỹ.

Thẩm Nghiên đứng bên cạnh, muốn nói lại thôi.

Ta cố nâng cao : “Thẩm đại phu, tối nay có rảnh không? Nghe nói phía nam thành vừa mở một tửu lâu …”

Thẩm Nghiên hiểu , liền phối hợp đáp: “Tự nhiên là có, vinh hạnh ta.”

nói của ta hẳn đã truyền ra cửa, bởi ta nhìn thấy thân hình Tạ Trầm Chu khẽ chao đảo một cái, nhưng rất nhanh hắn lại gượng vững, càng thêm thẳng lưng.

Đến lúc hoàng hôn buông xuống, ta cùng Thẩm Nghiên sóng vai bước ra khỏi y .

Tạ Trầm Chu vẫn còn ở đó, tuyết đã ngập quá đầu gối hắn.

ta đi ngang qua, hắn đột ngột vươn tay nắm lấy gấu váy ta.

“Thanh Đường…”

hắn khàn đặc đến mức không ra tiếng, “Cầu xin nàng… đừng ngơ ta…”

Ta dừng bước, nhưng không hề quay đầu: “Tạ là có gì? Đường đường Trấn Bắc , trước cửa một y nữ nho nhỏ như ta, không sợ người đời chê sao?”

“Ta hối hận lắm… ta không nên không tin nàng…”

Những ngón tay hắn lạnh cóng đến đỏ bừng, mà vẫn siết chặt gấu váy ta không buông, “Ta biết nàng hận ta… nhưng cầu nàng… ta một cơ hội chuộc tội…”

Ta đột ngột giật mạnh gấu váy ra, đầu không ngoảnh lại, cứ thế bước thẳng về phía trước.

Thẩm Nghiên lặng lẽ theo sau, tới chỗ rẽ nơi góc phố khẽ nói: “Nếu nàng còn đau lòng, không gắng gượng như …”

“Ta không đau lòng.”

Ta cắt ngang hắn, nói lại khẽ run lên, “Hắn đáng đời.”

Đêm ấy ta trằn trọc không sao ngủ , trong đầu toàn là dáng vẻ Tạ Trầm Chu giữa tuyết lạnh.

Nếu không hắn đưa Lâm Nhu Nhi về phủ, đứa trẻ của ta sao lại…

Ta cắn chặt góc chăn, mãi đến trong miệng lan ra mùi /áu tanh buông ra.

Sáng hôm sau, Tạ Trầm Chu đã không còn ở đó nữa.

Trên nền tuyết còn lại dấu đầu gối hằn sâu.

Ngay ta tưởng rằng hắn cuối cùng đã bỏ cuộc, Nam Lăng lại đột nhiên bùng phát ôn dịch.

Bệnh nhân ùn ùn kéo tới như nước lũ, ta và Thẩm Nghiên bận rộn đến mức chân không chạm đất.

9

“Là hàn dịch.”

Thẩm Nghiên xem qua mấy bệnh nhân liên tiếp, sắc mặt dần trầm xuống, nói nặng hơn thường ngày.

“Ôn tà nhập hàn, lan nhanh, nếu không kịp thời cắt nguồn, e rằng khó khống chế.”

Hắn ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt ngưng trọng.

tuyết linh mọc trên vách đá dựng đứng dẫn.”

Ta khẽ siết chặt tay áo.

Tuyết linh sinh trưởng nơi vực sâu, vách núi cheo leo, mười năm chưa chắc gặp một gốc.

Huống lúc này thành chiến sự rối ren, đường núi phong tỏa, ai có thể đi hái?

“Trong vòng ba ngày.” Thẩm Nghiên nói chậm rãi, “Nếu không có tuyết linh , số người chết sẽ tăng lên gấp bội.” Cả y trong khoảnh khắc lặng ngắt.

….

Chưa hết ngày thứ 2, cửa bỗng vang lên một trận huyên náo.

Tiếng bước chân hỗn loạn, tiếng binh sĩ gấp gáp gọi nhau.

Mấy tên lính vội vã khiêng cáng xông thẳng vào trong.

Trên cáng là một người toàn thân đẫm /áu.

Chiến giáp rách nát, vai áo thấm đỏ.

Nhưng bàn tay kia vẫn siết chặt, không chịu buông ra một gốc linh trắng như tuyết.

Là Tạ Trầm Chu.

Tùy chỉnh
Danh sách chương