Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Tướng quân vì hái thuốc mà rơi xuống vách núi!”
Binh sĩ hoảng hốt nói, còn run,
“Ngài ấy nghe được trong y quán nói đến tuyết linh chi… liền một mình lên núi.
Ngài ấy bảo… đây là có thể cứu dân trong thành…”
Ta sững tại chỗ.
Gốc linh chi kia còn vương sương tuyết, rễ bị đá núi cắt xước, hiển nhiên là vừa bị bứt ra khỏi vách đá dựng .
mà vừa rồi Thẩm Nghiên còn nói là “cần trong ngày”…
Giờ đây đã nằm trong tay hắn, bằng cái giá là máu và mạng.
Thẩm Nghiên bước lên, cúi xuống xem xét thương thế, khi thấy rõ vết gãy sườn và cánh tay vặn lệch, mắt hắn khẽ chấn .
“Xương sườn gãy, tay phải gần như trật khớp… còn có nội thương.”
Hắn ngẩng đầu nhìn ta, thấp ,
“Nhưng linh chi… là thật.”
Ta chậm rãi đưa tay ra, tiếp lấy gốc tuyết linh chi nhuốm m / ấy.
Đúng lúc đó, Tạ Trầm Chu mở mắt.
Hàng mi dính m / khẽ run, môi tái xám nứt nẻ.
Hắn nhìn thấy ta, khóe môi khẽ , yếu đến gần như tan vào không khí:
“Thanh …Thẩm đại phu nói… này… có thể cứu người…”
Hắn thở dốc một hơi, bàn tay siết chặt thêm chút nữa, như sợ ta không nhận lấy.
“Ta không biết… còn kịp hay không…”
Gốc tuyết linh chi trong tay ta lạnh buốt. M / đó vẫn còn ấm.
Cùng lúc ấy Tạ Trầm Chu mấp máy đôi môi xám nhợt run rẩy: “Thanh … dược thảo… cầu nàng… nhìn ta một lần…”
Đầu ngón tay ta không khống chế được, khẽ run lên.
Thẩm Nghiên ho khẽ một tiếng: “Cứu người trước đã.”
ngày đêm cứu trị liên tục, ôn dịch cùng cũng được khống chế.
Thế nhưng Tạ Trầm Chu vì vết thương nhiễm trùng, lại thêm lao lực quá độ, rốt cuộc cũng nhiễm dịch.
Ta canh bên giường hắn, nhìn hắn sốt cao không hạ, miệng không ngừng mê sảng: “Thanh … bé… xin lỗi…”
Đến khi hắn hạ sốt, tỉnh lại, người đầu tiên hắn nhìn thấy chính là ta.
Trong mắt hắn lập tức bừng lên tia sáng hy vọng: “Nàng… đã tha cho ta rồi ?”
Ta thu lại ngân châm, sắc mặt lạnh nhạt: “Tạ tướng quân muốn ch /ế/t thì ch /ế/t trường, đừng gây thêm phiền phức cho ta.”
mắt hắn nhanh chóng tối sầm xuống, nhưng vẫn gượng nở một nụ : “Được… ta nghe nàng…”
Đúng lúc này, tiếng tù và báo biên cảnh đột ngột vang lên.
Người Bắc nhân lúc ôn dịch hoành hành mà mở cuộc tiến công quy mô lớn, đã đánh tới ngoài thành.
Trong thành lập tức hỗn loạn.
Ta và Thẩm Nghiên tất bật chuyển dời bệnh nhân, còn Tạ Trầm Chu thì bất chấp thương thế, nhất quyết đòi lên thành lâu đốc .
“Ngươi điên rồi ?”
Ta không nhịn được mà chặn hắn lại, “Giờ ngươi ngay cả kiếm cũng cầm không vững!”
Hắn khẽ đẩy tay ta ra: “Thủ thành là trách nhiệm của tướng quân.”
Ngừng lại một chút, hắn lại nói tiếp: “Nàng cứ yên tâm… ta sẽ không ch /ế/t đâu… ít nhất… sẽ không ch /ế/t trước mặt nàng…”
Ta vừa sững lòng, còn chưa kịp nói thêm lời nào, hắn đã khoác giáp rời đi.
10
Thế cục trường chuyển biến trong chớp mắt.
Không biết đâu, người Bắc đã hay được mối quan hệ giữa ta và Tạ Trầm Chu.
Chúng thừa lúc hỗn loạn bắt cóc ta, treo ta lê lửng ngoài tường thành, mà dưới tường thành là dòng hộ thành hà cuộn chảy dữ dội, lấy đó uy hiếp Tạ Trầm Chu phải đầu hàng.
Gió lạnh buốt xương.
Sợi dây thừng thô ráp siết chặt cổ tay ta, đau đến tê dại.
Ta cúi đầu nhìn xuống phía dưới, mấy chục trượng cao hun hút, bên tai vang lên tiếng cuồng vọng của tướng lĩnh Bắc :
“Tạ tướng quân! Nhìn cho kỹ đi, đây là ai? Vì một ả độc phụ mà làm lỡ đại sự, có đáng không? Hay để nàng ta xuống đó bầu cùng con của mình…”
Câu nói ấy như lưỡi dao lạnh lẽo, tay khoét vào tim ta.
Suốt năm , ta chưa từng nhắc đến chuyện trẻ trước mặt người ngoài.
Chúng làm có thể biết được?
Dưới chân tường thành, Tạ Trầm Chu lặng.
Bùn tuyết ngập đến mắt cá chân, bào sũng m / và nước mưa, gió bắc thành cao trút xuống lạnh đến thấu xương. Nhưng sắc mặt hắn còn trắng hơn cả tuyết.
mắt hắn ngẩng lên.
tường thành, thân thể ta bị treo lơ lửng ngoài mép thành.
Dây thừng siết chặt cổ tay, m / theo kẽ ngón tay nhỏ giọt xuống tường đá loang lổ.
Gió thổi váy áo ta bay loạn, như bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống vực sâu.
Trong khoảnh khắc ấy, mọi tiếng hò chém giết, tiếng trống trận, tiếng binh khí va nhau, đều trở nên xa vời.
Hắn chỉ còn nhìn thấy ta.Nhìn thấy người con gái từng cùng hắn dưới đèn hoa năm Thượng Nguyên. Nhìn thấy người con gái từng mất con chưa kịp chào đời vì hắn. Nhìn thấy người con gái mà hắn đã đánh mất, không còn cơ hội cứu vãn.
Hắn chậm rãi giơ tay lên.
“Dừng bắn.”
hắn không lớn, nhưng vang dội như sắt thép rơi xuống đất lạnh.
Cũng vì vậy tường thành, cung nỏ ngừng kéo. Tiếng hò hét im bặt, dường như quan sát tịnh của Tạ Trầm Chu
Ngay lúc ấy, Tạ Trầm Chu chợt quay đầu.
mắt không còn nhìn về phía ta nữa, mà nhìn vào hàng binh sĩ đang giữ trận dưới chân thành.
“Phó tướng Lý Quân.”
hắn trầm thấp, dứt khoát, không cho phép do dự.
Phó tướng lập tức bước lên, quỳ một gối giữa bùn tuyết:
“Có mạt tướng!”
Tạ Trầm Chu tháo thẻ binh phù bên hông, ném về phía hắn. “Toàn Binh quyền, giờ giao cho ngươi.”
Hắn nhìn vào mắt phó tướng, từng chữ nặng như đóng đinh: “Nếu ta có mệnh hệ gì—”
Hắn dừng lại một nhịp, rồi nói tiếp, lạnh lẽo đến tàn nhẫn: “Lập tức công thành.” “Không được lui.” “Không được hàng.” “Không được vì ta mà loạn trận.”
Phó tướng chấn toàn thân, tay siết chặt binh phù:
“Nhưng tướng quân—”
“Không có nhưng.” Tạ Trầm Chu cắt ngang, mắt sắc bén như lưỡi đao trần.
“Sau lưng là dân.” “Trước mặt là giặc.” “Ta đổi nàng, là việc của Tạ Trầm Chu.” “Còn trận này, là việc của các ngươi.”
Hắn không quay đầu lại nữa.
“Giữ thành.” “Giết giặc.” “Đừng để m / của ta—uổng phí.”
Lời dứt.
Hắn mới ngẩng đầu nhìn lên tường thành, nhìn vào tướng lĩnh Bắc .
“Thả nàng ấy ra.”
hắn bình tĩnh đến đáng sợ. “Ta đổi nàng.”
Tướng lĩnh Bắc gằn, cúi người nhìn xuống:
“Tạ tướng quân quả nhiên tình sâu nghĩa nặng.”
Hắn vung tay: “Vậy thì mời ngài—một mình bước ra, bỏ hết binh khí.”
Gió bắc gào thét.
Ta liều mạng lắc đầu, cổ họng rách ra vì gào thét: “Tạ Trầm Chu! Đừng!”
Nhưng hắn không nhìn ta.
Hắn chậm rãi tháo trường kiếm, cắm xuống đất. Rồi đến đoản đao. Sau cùng là mũ giáp.
Từng món binh khí rời khỏi người, như từng lớp sinh m /ạng bị bóc ra. Hắn một mình bước về phía trước.
Người Bắc lập tức ùa lên, trói chặt tay hắn, dẫn hắn lên thành đi về phía ta…dường như tiếp tục dùng đại kế uy hiếp bên dưới.
Ngay khoảnh khắc hắn vừa lên gần đến chỗ ta, bọn chúng thấy ta không còn giá trị lợi dụng, liền phất lệnh, giương cung mũi tên nhắm vào dây thừng đang treo, như muốn kết liêu ta vào dòng thanh hà cuồn cuộn bên dưới.
Phập!
Dây thừng bị chém đứt, thân thể ta chợt trĩu xuống, tồi rơi khỏi tường thành.
Trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, Tạ Trầm Chu không biết lấy đâu ra sức lực, vùng thoát khỏi trói buộc, lao tới mép tường thành, một tay chộp chặt lấy cổ tay ta.
“Giữ chặt lấy ta!”
Hắn nghiến răng nói, tay còn lại liều mạng bám lấy mép thành.
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, lúc này mới phát hiện cánh tay hắn vì dùng sức quá mức mà vặn vẹo biến dạng.
Vết thương cũ còn chưa lành, lại chồng thêm thương tích mới, xương e rằng đã gãy.
Người Bắc kịp phản ứng, giơ đao chém mạnh về phía sau lưng hắn.
Tạ Trầm Chu khẽ rên một tiếng, m / tràn ra khóe miệng, nhưng bàn tay nắm lấy ta vẫn không hề lay chuyển.
Dưới tường thành là dòng hộ thành hà cuộn chảy dữ dội, giữa dòng có một khúc gỗ đang trôi nổi.
Ta và Tạ Trầm Chu rốt cuộc không chịu nổi sức nặng, cùng rơi xuống hộ thành hà.
Tạ Trầm Chu bỗng nhìn ta, khóe môi nở ra một nụ rất nhẹ:
“Thanh … nàng hận ta lâu như vậy rồi… đến lượt ta phải chịu đau thôi…”
Dứt lời, hắn dốc cạn chút sức lực cùng, đẩy mạnh ta về phía khúc gỗ trôi.
Còn chính hắn, vì lực phản lại, thân thể ngửa ra sau, bị dòng nước xiết nuốt chửng.
“Tạ Trầm Chu!”
Ta gào lên thảm thiết, gọi tên hắn đến khản cổ, nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn biến mất mặt nước.
Ta ngã lên khúc gỗ trôi, trước khi mất đi ý thức, hình ảnh cùng nhìn thấy là dòng nước sông dần bị nhuộm đỏ…
Thi thể của Tạ Trầm Chu ngày sau được tìm thấy ở hạ lưu.
Khi thu dọn di vật, thân binh đưa cho ta một chiếc hộp sắt, nói rằng đó là vật hắn luôn mang theo bên mình suốt nhiều năm.
Bên trong hộp là một xấp giấy đã ố vàng.
Toàn bộ đều là những bức thư, suốt những năm hắn viết cho ta, nhưng chưa từng gửi đi.
Ngày tháng của bức thư sớm nhất lại đúng vào ngày bảy sau khi ta sảy thai:
“Thanh :
Hôm nay vốn là ngày đầu thất của trẻ.
Ta thấy nàng cả ngày lấy nước mắt rửa mặt, đối với ta đã không còn như trước.
trẻ mất đi, ta cũng đau đớn đến cùng cực, uống thêm mấy chén rượu, tỉnh lại chẳng hiểu vì bên người lại có thêm một biểu muội.
Ta có lỗi với nàng…”
Bức thư gần nhất chỉ vỏn vẹn mấy dòng:
“Thanh :
Nếu lần này ta đi mà không trở về, phiền Thẩm đại phu chăm sóc nàng.
Tấm lòng hắn dành cho nàng là thật, đáng giá hơn ta.”
Ta áp tờ giấy vào trước ngực, nhưng lại không thể rơi nổi một giọt nước mắt.
Hóa ra nỗi bi thương đau đớn nhất, lại là không phát ra tiếng.
Thẩm Nghiên ngoài cửa, khẽ hỏi:
“Có phải nàng hối hận rồi không?”
Ta lắc đầu:
“Giữa ta và Tạ Trầm Chu… chẳng chỉ là không nợ nần.”
Thẩm Nghiên nhìn ta thật sâu một lúc, rồi không nói thêm gì nữa.
đó về sau, hắn tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện tình cảm.
Chỉ lặng lẽ cùng ta quán xuyến y quán, nhận nuôi những trẻ mồ côi vì tranh.
Tháng năm trôi như nước chảy.
Năm ta năm mươi tuổi, trong lúc sắp xếp dược liệu, ta phát hiện một cuốn y điển vẽ tay.
Nét bút là của Thẩm Nghiên, mỗi trang đều chú giải tường tận tính vị, công hiệu.
Trang cùng kẹp một lát đương quy, bên cạnh viết một câu:
“Đương quy không về, vẫn là đương quy.”
Ta đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Thẩm Nghiên đang ở trong viện, dạy bọn trẻ phân biệt dược liệu.
Tóc hắn đã trắng như tuyết.
nắng xuyên tán hòe già, rơi xuống người hắn thành những mảng sáng tối loang lổ.
Hóa ra đời này có những người, định sẵn nhạt hơn tình yêu, đậm hơn tình , tựa như đương quy.
Không nồng không gắt, nhưng lại âm thầm thấm nhuần, vá lành từng vết nứt trong tháng năm dài dằng dặc.
Thẩm Nghiên ra đi vào một buổi sớm mùa xuân, dáng vẻ an nhiên, tựa như chỉ đang chìm vào giấc ngủ.
Khi thu dọn di vật của hắn, ta phát hiện dưới gối một xấp giấy viết thư.
Trang nào mở đầu cũng viết chữ “Thanh ”, nhưng chưa từng có bức nào được gửi đi.
Ta hợp táng di vật của Thẩm Nghiên và Tạ Trầm Chu tại sườn núi phía sau.
ấy có thể phóng tầm mắt bao quát toàn bộ Nam Lăng.
Bia mộ rất giản dị, chỉ khắc vỏn vẹn chữ:
“Tri kỷ.”
Ta sống đến một độ tuổi rất cao.
Trong khoảnh khắc sắp sửa lìa đời, thần trí mơ hồ, ta dường như nhìn thấy bóng người quen thuộc giường.
Một người khoác giáp, bên hông đeo kiếm.
Một người mặc áo xanh nhạt, tay cầm quyển sách.
Họ nhìn nhau mỉm , rồi đồng thời đưa tay về phía ta.
Ngoài cửa sổ, một gốc mai già sau khi trải sương giá, cùng cũng nở ra đóa hoa đầu tiên của năm.
-HẾT-
☕️ Góc tâm sự nhẹ của ~ ☕️
Chào mọi người! Bộ này được mình phần mềm dịch.
này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂
Nếu thấy đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~
😅 Nếu thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi thôi chứ chưa làm giàu được đâu huhu 😭
📌 Tài khoản nè (quý hóa lắm luôn!):
VU THI THUY
Vietcombank 1051013169
💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏
🔸 5k – mình hí hí cả buổi
🔸 20k – mình rưng rưng xúc , có khi làm liền 1 bộ mới
🔸 50k – mình ra mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨
🔸 Không – cũng không , đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!
Thương yêu nhiều nhiều 💖 — Xuxu – làm vì đam mê, sống nhờ 😎