Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8zvG0FGtc0
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi là một beauty blogger, thế nhưng lại nổi như cồn khắp mạng vì vài lời tiên về cái chết.
sau, một phóng viên tìm đến nhà tôi để phỏng vấn.
“Xin chào, xin hỏi làm thế nào lại có thể dự đoán các vụ án mạng như vậy?”
Tôi khẽ mỉm cười: “Người có thể thời gian và địa điểm… chắc chắn là hung thủ rồi, đúng không?”
Nghe tôi nói vậy, Chu Lâm Xuyên sững người, ngượng ngùng đứng tại chỗ.
Rồi anh ta lịch sự đáp lại: “Cô Giang, cô hài hước. Nhưng… đùa này không buồn cười chút nào.”
Tôi vỗ nhẹ lên chiếc xe lăn, bật cười cùng anh ta: “Ha ha, đúng . sao tôi cũng là một người tàn tật, đến đi còn không vững, sao có thể là hung thủ chứ?”
Anh ta thu lại nụ cười, tiếp dò hỏi: “Vậy rốt cuộc cô làm sao mà suy luận ra được? Thời gian , địa điểm cũng , thậm chí cả phương pháp gây án… chẳng lẽ cô dùng huyền học để tính toán?”
“Tất nhiên là không rồi.”
“Chẳng lẽ đoán mò?”
Tôi lắc đầu.
Anh ta bị sự tò mò khơi dậy, nhưng rồi phẩy tay: “Thôi, mấy chuyện đó không quan trọng. Quan trọng là chúng ta có thể tận dụng làn sóng lưu lượng này.”
Anh ta liếc nhìn căn phòng không lớn lắm của tôi và đôi chân bất tiện: “Cô Giang, tôi nghĩ cô cũng không xa lạ gì với khái niệm kiếm từ lưu lượng nhỉ? nắm bắt cơ hội đấy, bỏ lỡ rồi sẽ không có lần hai .”
Tôi hiểu rõ ý anh ta, họ từ nhà xuất bản muốn lấy được tư liệu phỏng vấn đầu tiên, giật tít view, đăng tôi lên đầu trang chuyên mục.
Anh ta giơ tay làm dấu “hai mươi”, tôi lập tức hiểu là phần trăm ăn chia.
Nhưng tôi rất phiền muộn: “Anh Chu, anh không? ra ‘tiên ’ chỉ là suất học mà thôi.”
Anh ta lắc đầu, không hiểu ý tôi.
Tôi tiếp : “Anh có rất nhiều blogger trên mạng chuyên đoán trước động đất hay thiên tai không? Họ có thể đến từng , từng nơi.”
“Vậy họ làm sao để đoán được?”
“Họ có hàng ngàn khoản. Mỗi các khoản đó đăng vô số lời tiên đoán. Ban đầu những đăng đó đều để chế độ chỉ mình xem. Một khi thực sự xảy ra động đất, họ chỉ chuyển đăng đó sang chế độ công khai là xong.”
Chu Lâm Xuyên ngẫm nghĩ: “Ý cô là… cô cũng có hàng loạt khoản, mỗi đăng đủ kiểu lời tiên về cái chết, rồi khi có vụ án xảy ra , cô chỉ công khai đúng đó?”
Tôi gật đầu: “Không giấu gì anh, sát đến lấy lời khai, tôi cũng nói y như vậy.”
Cặp kính của Chu Lâm Xuyên dày cộp. Anh ta nhếch môi cười, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt.
Anh ta nhìn thẳng tôi: “Cô đang nói dối.”
“Vậy… anh muốn nghe gì từ miệng tôi?”
Anh ta hạ giọng: “Chuyện đó không quan trọng. Cô chỉ tiếp đăng vài lời tiên nữa là được, còn lại cứ để tôi lo. sao tạo hiệu ứng, thu hút mắt nhìn, chuyển hóa thành … đó là chuyên môn của tôi. Chiêu trò của các khoản marketing mà, mở đầu một bức ảnh, nội dung toàn bịa ra thôi.”
“Có lẽ anh sẽ thất vọng đấy. Như anh thấy rồi đấy, những đăng của tôi đã khiến sát khá phiền toái. Họ tịch thu khoản của tôi và cấm tôi tiếp đăng mấy nội dung đó. Nếu không, sẽ bị xử lý vì tội gây nguy hại trật tự xã hội.”
Chu Lâm Xuyên đẩy xe lăn của tôi, ánh mắt của anh ta khiến tôi khó đoán.
“Giả hay không quan trọng. Cái chúng ta là dòng từ lưu lượng. khoản mất cũng không sao, cô là hung thủ, sợ gì chứ? Mấy cái viết thôi mà. Tôi đảm bảo sẽ đưa cô lên trang nhất. Chỉ nổi lên, sẽ tự tìm đến.”
“Hơn nữa, cô có thể qua mặt sát, nhưng không qua mặt được tôi , cô Giang. Cô không đơn giản như vẻ ngoài . Nói đi, rốt cuộc cô muốn gì?”
“Tám giờ tối mỗi là giờ tôi livestream. sát tạm đóng băng khoản, khiến tôi không thể livestream… nhưng tôi vẫn quay video làm đẹp.”
“Anh không ngại tôi làm việc trò chuyện chứ?”
“Không ngại.”
Tôi cầm bông tẩy trang, xịt nước dưỡng ẩm, rồi lấy mặt ra từ tủ lạnh.
“Trước khi trang điểm, tụi tôi thường đắp mặt để dưỡng ẩm cho da.”
Anh ta châm điếu , lặng lẽ nhìn tôi đắp mặt .
“Anh Chu, sao anh lại hứng thú với lời tiên của tôi đến vậy?
Chẳng lẽ… anh mấy nạn nhân đó?”
Tôi dứt lời, tay anh ta run nhẹ khi cầm điếu , rồi vội gạt tàn: “Không .”
“ rồi, một người chết Giang Bắc, một người chết Nam Cương, còn một Du Thành. Cách nhau hàng ngàn cây số, nhau mới là lạ đấy.”
Tôi tháo mặt , vỗ nhẹ lên mặt. Sau lớp mặt , da tôi trông mướt và trắng hơn mấy phần.
“Vậy nếu tôi nói… tôi họ sao?”
Đốm lửa trên đầu bị dập tắt.
Chu Lâm Xuyên sững người nhìn tôi: “Cô nói gì cơ?”
Tôi cầm lấy kem lót: “Ha ha, tôi đùa đấy. Làm sao tôi họ được.”
“Nhưng tôi có nghe một chuyện. Anh có muốn nghe không?”
“Nhân vật , tôi gọi là Hứa Nhiên.”
Hơn mười trước, hắn là sinh viên duy nhất của làng Sơn Môn.
Trong làng, hắn có một thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau, tên Tiểu Tuệ.
Khi mới bảy tuổi, Hứa Nhiên và Tiểu Tuệ đã được định sẵn một mối hôn ước từ bé…
Tiểu Tuệ là một cô gái xinh đẹp, tiếc thay lại là người câm. Trước Hứa Nhiên lên đường đại học, cô đứng trước mặt hắn, dùng tay ra dấu: “Học hành chăm chỉ nhé, em sẽ đợi anh quay về.”
Hứa Nhiên mồ côi bố mẹ từ nhỏ, sống nương tựa với bà nội. Nhưng đến mười hai tuổi, bà nội cũng qua đời, để lại hắn một mình.
Để tiếp việc học, Hứa Nhiên đã tiêu sạch toàn bộ tiết kiệm mà bà để lại. nhà trường miễn học phí, nhưng chi phí ra khỏi vùng núi hẻo lánh và trang trải cuộc sống vẫn không hề nhỏ.
Gia đình Tiểu Tuệ cũng nghèo, quanh lam lũ, sống dựa ruộng đất. Nhưng từ khi còn nhỏ, họ đã chứng kiến Hứa Nhiên lớn lên, thương xót hoàn của hắn, nên không thể làm ngơ. Cả gia đình cùng nhau vét sạch số tiết kiệm, chắt chiu từng đồng suốt một thời gian dài, cuối cùng cũng gom đủ lộ phí và sinh hoạt phí cho Hứa Nhiên.
Không chỉ vậy, họ còn dúi thêm cho anh hai ngàn tệ để mua vài bộ quần áo mới, dặn rằng: “ ăn mặc cho đàng hoàng, đừng để người thành phố coi thường.”
Hứa Nhiên rất có chí. Ngay đầu tiên đã giành được học bổng, lại được nhiều bè mới. Đến kỳ nghỉ hè ba đại học, hắn dẫn mấy người cùng phòng về thăm quê, thôn Sơn Môn. Hắn giới thiệu: “Cô ấy là Tiểu Tuệ, em gái tôi, chúng tôi lớn lên cùng nhau.”
Nghe đến đây, Chu Lâm Xuyên, một trong những người đang nghe tôi kể, liền ngắt lời: “Tôi cô định nói gì rồi. Nhưng cũng chẳng thể trách Hứa Nhiên. Mấy chuyện đính ước trẻ con thuở bé, đó chỉ là tàn dư của xã hội phong kiến, thể coi là .”
Tôi không đáp, chỉ tiếp kể.
Khi nghe Hứa Nhiên gọi mình là “em gái”, lòng Tiểu Tuệ buồn suốt một thời gian dài. Nhưng cô cũng hiểu, bản thân chưa từng được đi học, còn Hứa Nhiên đang học đại học, khác biệt giữa hai người như trời với đất.
Chu Lâm Xuyên rít nốt điếu , rồi lại chen : “Cô Giang à, chuyện tình yêu quê mùa cô đang kể liên quan gì đến mấy lời tiên kia? lòng mà nói, chuyện này nghe chán lắm, tôi không đến đây để nghe mấy chuyện tình nông thôn .”
Lúc đó, tôi tiêm xong mũi dưỡng da, làn da cũng trở nên trắng sáng và đều màu hơn. Tôi bắt đầu kẻ chân mày. kẻ, tôi cười nhạt: “Anh có không? Tiểu Tuệ lớn lên trong núi, nhưng da cô ấy rất đẹp, trắng mịn như quả vải mới lột vỏ.”
Chu Lâm Xuyên bật cười: “Tôi hiểu rồi, các cô làm livestream mỹ phẩm mà, đến đoạn này chắc là chuẩn bị chèn quảng cáo đúng không? Giờ chắc cô sẽ nói đến loại mặt nào đó bôi là trắng như cô gái trong truyện?”
Tôi vẫn cười, không đáp, tiếp kẻ từng nét chân mày. định được đầu mày, rồi đến đỉnh, nhẹ nhàng kéo một đường, một đôi mày liễu cong cong dần hiện ra.
Làng quê khác xa thành phố, không có khách sạn hay nhà nghỉ. Muốn lên trấn tìm chỗ vượt vài ngọn núi, mà đường núi ban đêm nguy hiểm.
Nhà Hứa Nhiên đã cũ nát, từ sau khi bà nội mất, cỏ dại mọc đầy, không thể được.
Ba người cùng phòng của hắn đành tạm thời chưa tìm ra nơi nào phù hợp.
Tiểu Tuệ nhìn ra khó khăn đó. Cô liền bàn với bố mẹ, dọn dẹp một căn phòng sạch sẽ, trải tấm thảm thường chỉ dùng dịp Tết, rồi mời cả bốn chàng trai tạm một đêm.
Gia đình chất phác ấy đã tiếp đón Hứa Nhiên và hắn rất nồng hậu. Cha Tiểu Tuệ còn nấu cả một mâm cơm thịnh soạn. Sau khi ăn uống no say, bốn người con trai quay về phòng nghỉ.
Chu Lâm Xuyên lúc này đã ngồi vắt chân, tỏ vẻ càng nghe càng bực.
Anh ta thổi ra một vòng khói rồi lại cắt ngang lời tôi: “ chuyện của cô cũ mèm. Tôi nghe đến đây là đoán được phần sau rồi.”
Tôi đặt bút kẻ mày xuống, ngẩng đầu nhìn anh ta: “Vậy anh đoán xem, sẽ xảy ra chuyện gì?”
Điếu của Chu Lâm Xuyên đã cháy tới tận đầu lọc, lửa táp tay khiến anh giật mình, ngập ngừng: “Thôi… cô kể tiếp đi.”