Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2LOQmje0b1

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

này, cha Tiểu Tuệ thấy kỳ lạ, tự hỏi liệu có họ ra sau núi hái măng không? Nghĩ một , ông quyết định ra sau núi xem thử. Nhưng khi ông vừa quay lưng, bỗng nghe thấy một tiếng rên rỉ yếu ớt phát ra từ trong
 
Ông vội lại gần, lắng tai nghe, thì còn nghe thấy tiếng móng cào cửa.
 
Cha Tiểu Tuệ đó thấy bị dội một xô nước lạnh từ xuống chân, tiếng rên đó chính là tiếng của con gái
 
Ông vội đá cửa , trong căn tối om, dưới ánh trăng, ông nhìn thấy Tiểu Tuệ nằm trần truồng trên sàn nhà, sau lưng là vệt máu. Không xa, vợ ông cũng bị trói trên chiếc bàn gỗ. 
 
Là một người đàn ông, ông đã đoán ra gì đang xảy ra, và lập , ông suy sụp. giác đôi chân què của bỗng chốc lành lại, ông cầm cây gậy lao đến, định đánh Hứa Nhiên, nhưng đã muộn một bước. sau đó, một con dao đã đâm thẳng người ông.
 
Tôi mở ngăn kéo, lấy ra một dãy son môi: đỏ tươi, đỏ rượu, hồng nhạt… 
 
“Quan trọng nhất vẫn là son môi. Dù bạn trang điểm kiểu gì, son môi mới là điểm nhấn cuối cùng.”
 
“Đừng nói gì đến mấy cái son này, mau kể tiếp , sau thế nào?”
 
Tôi chọn một cây son đỏ tươi, cầm lên: “Màu đỏ này, đẹp không? Giống máu.”
 
Một màn bi kịch đã xảy ra, và tính chất của sự việc hoàn toàn khác biệt.
 
Nhất này ra chủ trì đại cục.
 
“Không sao đâu. trong rừng sâu. Ai biết ai giết ông ta. Chỉ cần anh không nói, tôi không nói, sẽ không ai biết.”
 
Cha của Tiểu Tuệ ngã xuống nhưng còn chưa chết. Con dao đó chỉ đâm thủng thận. Ông đau đớn ôm bụng.
 
Ánh mắt nhìn về phía Tiểu Tuệ và vợ trên mặt .
 
“Tha…… tha , tha họ, làm ơn.”
 
Nhất căn bản không ý tới ông. Hắn ném dao Tiểu Uông.
 
“Đến lượt mày.” Tiểu Uông khẽ cắn môi.
 
Tiếp theo là Từ Thuật. Cuối cùng đến phiên Hứa Nhiên.
 
Hắn nhìn người đàn ông trên mặt . Biết đã không quay lại nên hắn nhắm mắt lại, hướng trái tim phụ thân Tiểu Tuệ rồi đâm tới.
 
Mẹ của Tiểu Tuệ tỉnh dậy giờ này, bà hét lên trong tuyệt vọng. Nhất thấy cô ồn ào. Một đao cắt cổ bà ấy. Máu tươi bắn lên người hắn, cũng chảy đầy .
 
“Chết tiệt, bẩn quá.”
 
Tiểu Tuệ hấp hối tuyệt vọng nhìn tất cả. Cô ấy đã không còn sức lực nữa. chân của cô ấy đã bị gãy, cả việc bò cũng không
 
Ngày hôm sau, vài người trong số họ đã ném xác bố mẹ của cô trong hầm, rồi dẫn Tiểu Tuệ đến một căn sạch sẽ khác .
 
Bốn tên ác quỷ đã trải qua một kỳ nghỉ hè hoang đường và đen tối đây. Khi nhìn thấy năm học sắp bắt , họ bắt bàn bạc cách xử lý Tiểu Tuệ. 
 
Nhưng đó, Tiểu Tuệ bỗng nhiên thông báo một xấu. 
 
Cô ấy ra dấu bằng : “Tôi… có thai rồi.” 
 
Mọi người tưởng rằng này sẽ khiến bốn tên kia bừng tỉnh lương tri, nhưng họ lại đùa, trêu chọc nhau. 
 
“Chắc là của anh Nhất rồi, anh ấy khỏe nhất .” 
 
“Ha ha ha, chắc chắn không của tôi, tôi thức khuya suốt , chất lượng không tốt đâu.” 
 
“Chắc là của Từ Thuật, anh ấy đã quan hệ nhiều nhất mấy tháng qua.” 
 
“Không , nghe nói lần dễ có thai lắm.” 
 
“Chắc là của Tiểu Uông.” 
 
“Không nào… lần tôi còn không ra trong người …” 
 
Mấy người đó vừa nói vừa , hành động thật tàn nhẫn. Họ ban dự định giết Tiểu Tuệ, nhưng nghĩ đến đứa trẻ trong bụng cô, Nhất mới nói: “Hay là cược thử , ai là cha đứa trẻ, người đó sẽ gọi những người còn lại là bố.” 
 
“Nhưng sinh con chờ tận mười tháng, cô ta lại đến khi sinh sao?” 
 
“Không sao, đại học năm cuối chẳng có gì bận, chúng ta sẽ thay phiên nhau đến thăm cô ấy.” 
 
“Vậy đứa bé sẽ ra sao?” 
 
Nhất ra dấu , Tiểu Tuệ hiểu . Đó là… giết chết. 
 
Cô ấy hoàn toàn tuyệt vọng. Trong mắt họ, một mạng người chẳng quan trọng hơn một cuộc cá cược. Có lẽ ông trời cũng không nhẫn nhịn nổi nữa. 
 
Không lâu sau, một đám xảy ra trong ngôi nhà. Ngọn lửa bắt nguồn từ hầm dưới , sau đó lan sang các vật liệu gỗ gần đó, dần dần đến căn nơi Tiểu Tuệ
 
Bốn gã đàn ông đã chạy thoát, nhìn ngọn lửa nuốt chửng Tiểu Tuệ và gia đình cô ấy. 
 
Nhất vui vẻ: “Trời giúp tao rồi. Nhà này bị , người trong đó đều chết hết, không lại dấu vết gì. Vụ này xong rồi, ai cũng đừng nhắc lại.”
 
Một sau, Lâm Xuyên ngắt lời tôi: “Tiểu Tuệ cũng chết rồi sao?”
 
“Đúng vậy. Không ai có sống sót sau đám đó.”
 
“Nhưng… có điều gì không đúng chứ?”
 
“Sao lại không đúng?”
 
“Khi cô kể , tôi vừa lên mạng tìm hiểu, ba người chết trong lời tiên tri của cô, mặc dù họ xa nhau, nhưng lại có điểm chung. Họ đều là sinh viên của C Đại, tốt nghiệp cách đây bảy năm. Vì thế, tôi đoán những người chết trong lời tiên tri của cô chính là ba người bạn cùng của Hứa Nhiên.”
 
Lâm Xuyên không ngu ngốc vẻ bề ngoài, nhưng nếu Tiểu Tuệ và gia đình cô đã chết rồi, thì ai sẽ báo thù cô ấy?
 
Nói thật, ba người trong chết thảm lắm… Một người bị ném máy xay thịt, một người bị chôn sống trong nhựa đường nóng, và một người bị một chiếc thùng sắt rơi từ trên cao đập nát thành bùn. Cái chết tàn khốc vậy, ai nhìn cũng thấy là thù hận. Nhưng còn một người nữa? Không bốn người sao?
 
tại sao cô lại kể tôi nghe câu này? Có muốn tôi đưa về này không?”
 
Nói xong những câu đó, tôi đã trang điểm xong. 
 
“Xinh không?” Tôi mỉm nhìn anh ta.
 
“À, còn tóc nữa. Tôi là người khuyết tật, tóc dài rất bất tiện, nên tôi luôn giữ tóc ngắn tới cằm.” 
 
Tôi lấy ra chiếc tóc giả từ trong tủ. Đó là một bộ tóc thẳng dài và đen bóng. Sau khi đeo nó lên và chỉnh sửa lại, tôi quay lại hỏi: “Xinh không, phóng viên ?”
 
khi tôi vừa quay , Lâm Xuyên mặt tái mét, cơ run lên, và anh ta ngồi phịch xuống
 
“Cô… cô là ai?”
 
Tôi nở một nụ : “Anh có nhớ ra điều gì không?” 
 
Cái đám đó đã thiêu rụi mọi tội ác.
 
Vùng núi nóng bức này, xảy ra rừng không có gì là lạ. Một năm sau, một phóng viên đến thôn thu thập tài liệu. Đống tro tàn ngày xưa giờ đã mọc đầy cỏ dại. Cũng có một chút thông về đám , người dân trong làng có nói rằng gia đình này quá đáng thương, ba người trong gia đình đều chết trong đó. 
 
Phóng viên đó không quan tâm mấy này, đó anh ta chỉ là một chân nhỏ trong tòa soạn. Dù tự là xuất sắc, nhưng trong công việc liên tục thất bại. Anh ta chỉ muốn đến đây tìm hứng. Người dân trong làng rất nhiệt tình và chân thành. 
 
Ngày hôm sau, anh ta gặp một cô bé nhỏ, khoảng bảy tám tuổi, đang ngồi xổm góc tường, nghịch chiếc máy ảnh. 
 
Chiếc máy ảnh trông có vẻ hỏng, cô bé bấm nút khởi động nhiều lần không có phản ứng. Phóng viên nhìn qua và nhận thấy chiếc máy ảnh này giá trị không hề nhỏ.
 
Cô gái không mua nổi chiếc máy ảnh đó. lập , anh ta giật lấy máy ảnh từ cô gái. 
 
Cô gái hoảng hốt, phản ứng lại muốn giành lại máy ảnh, nhưng vừa giơ lên, người phóng viên đã lớn. 
 
Hóa ra cô ta là một người khuyết tật. 
 
Cảnh cô gái cố gắng đứng lên từ dưới thật sự khiến anh ta thấy buồn
 
Người phóng viên đá cô gái sang một bên: “Mày là loại khuyết tật, còn muốn ăn trộm máy ảnh của tao?” 
 
Cô gái khóc lóc nói: “Tôi không trộm máy ảnh của anh, cái máy ảnh đó là của tôi.” 
 
Người phóng viên đạp lên cô gái: “Chiếc máy ảnh này giá bốn mươi tám ngàn, mày mua nổi không? Đem cả gia đình mày bán cũng không đủ tiền.” 
 
Cô gái đáp: “Không tôi trộm, là tôi nhặt được.” 
 
Người phóng viên giận nhìn cô, rút chứng minh thư ra: “Nhìn đây, tao là phóng viên, tao tới đây thu thập tư liệu, thế bị ăn trộm máy ảnh, nếu mày còn cãi, tao sẽ báo công an.” 
 
Cô gái không biết nói gì nữa. Cô bị cha kéo về nhà, chờ đợi cô là một trận đánh đập vô tận. 
 
Khi phóng viên về thành phố, anh ta đã sửa lại chiếc máy ảnh. Máy ảnh không hề hỏng, chỉ có pin bị hỏng. 
 
Anh ta thay pin mới và mở máy lên, lập bị sốc, nhưng rồi lại rất hào hứng. 
 
cái thời điểm đó, việc có được một đoạn video vậy khiến anh ta mừng rỡ vô cùng, được một phần thưởng lớn trong cuộc sống túng quẫn của
 
Anh ta sao chép video từ trong máy ảnh, chỉnh sửa và tạo ra một bản gây sốc, nhưng tạp chí từ chối đăng tải vì quá dung tục. 
 
Anh ta giận, tìm một trang web nhỏ, bán đoạn video đó với giá cao, đặt tên nó là “Khao khát và mong muốn của cô gái vùng sâu vùng xa.”
 
Khi Lâm Xuyên thấy tôi xong xuôi lớp trang điểm, anh ta đã hoàn toàn choáng váng, lắp bắp: “Cô… cô là ai?” 
 
Tôi bước thêm một bước về phía anh ta: “Nhìn kỹ lại , anh không nhận ra tôi à, phóng viên?” 

Tùy chỉnh
Danh sách chương