Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AUjruFF5OR
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
4
Đối tượng mắt rất ga lăng.
Chủ động nói tôi chọn giờ, còn anh chọn địa điểm.
Chỉ là , khi bố mẹ nhắc đến chuyện mắt, tôi chẳng thèm để tâm một chữ.
Thành giờ tôi chẳng tí về người gặp mặt hôm nay.
Tôi đến sớm, đứng cửa nhà hàng cứ do dự mãi.
Lỡ lát nữa không nhận anh thì có ngại lắm không?
đi đi lại lại thì tôi va ai .
Tôi ngẩng lên.
mắt là bộ vest cắt may chỉnh tề, sắc nét.
Ngẩng lên nữa, là gương mặt có đường nét tinh xảo đến mức trời đất cũng ghen tị.
chủ của khuôn mặt , lúc này mỉm dịu dàng tôi.
“Không vào trong à?”
Đôi môi mỏng thôi đã thấy thân thiện kia khẽ mấp máy theo từng lời nói…
Tôi theo bản năng nuốt nước bọt.
Rồi lập tức nhận thất thố.
Bởi vì tôi người này.
Hạ Bắc Chu.
Một vật có tiếng trong .
Tôi từng thấy anh vô số lần trong danh sách mục tiêu hợp tác của công ty Lục Đình An.
nghe nói người này thủ đoạn tàn nhẫn, lạnh lùng vô tình, khó tiếp cận.
Ngay cả một lần hợp tác cũng chưa từng thành công.
Tôi vội vàng lùi lại nhường đường.
“Xin lỗi xin lỗi, tôi đợi người, hơi lơ đãng một chút, thật ngại quá, mời anh đi …”
Anh bật nhẹ.
“Cô .”
Tôi kinh ngạc ngẩng .
anh tôi họ ?
Đôi mắt anh khẽ .
“Có thể nào… người cô đợi, chính là tôi không?”
5
Tôi thật sự rất choáng.
Gia đình chỉ bảo thiệu tôi một người cực tốt.
tôi không ngờ, lại là Hạ Bắc Chu – người ở tầm cỡ .
Mãi đến khi tôi ngồi đối diện anh trong phòng riêng do anh sắp xếp.
Bề ngoài tôi vẫn giữ nụ lịch sự.
Còn dưới bàn, tay tôi liên tục nhắn tin mẹ.
【Mẹ ơi, người mẹ sắp xếp mắt là Hạ Bắc Chu á?】
【Nhà giờ có đủ tầm để kết thân anh rồi ?】
【Hay bố mẹ âm thầm phát tài không nói ?】
Mẹ tôi nhắn lại liền một lúc ba dấu hỏi.
【?】
【 nói thế hả gái? Giữa ban ngày ban mặt mơ mộng cái đấy?】
【Bên mẹ sắp xếp là một người cháu họ xa của Hạ Bắc Chu ?】
【Chắc dì không nói rồi!】
Tôi lén liếc người đàn ông mỉm dịu dàng đối diện.
Trên đời này còn ai có khuôn mặt đẹp đến mức này ?
Ánh mắt anh vừa chạm vào tôi.
Tôi cũng chẳng tiện giả vờ bận bịu nữa.
Đành ấp úng mở miệng:
“Ờm… xin hỏi, anh là… anh Hạ Bắc Chu đúng không?”
Anh gật , sau có chút áy náy.
“Đúng.”
“Lỗi của tôi, vẫn chưa tự thiệu.”
“Xin chào cô , tôi tên Hạ Bắc Chu, là người mắt cô hôm nay, rất vinh hạnh được gặp cô.”
Một màn thiệu ngắn gọn, ràng.
hoàn toàn không giống thông tin mẹ tôi nói.
Tôi bắt rối loạn.
“… đối tượng mẹ tôi sắp xếp tôi đâu là…”
Hạ Bắc Chu nhướng mày.
Cầm tách trà trên bàn nhấp một ngụm.
“Thằng bé không xứng cô.”
“Nên tôi đến.”
Anh ngẩng mắt tôi.
“ thế?”
“Cô thích cậu hơn à?”
Tôi ngẩn .
Câu nói này…
nghe cứ như anh rất quen thuộc tôi vậy?
Tim tôi đập loạn.
Hạ Bắc Chu vẫn giữ nét mặt bình thản, đôi mắt sâu thẳm chăm chú tôi, ràng chờ đợi câu trả lời.
Tôi đành cắn răng mở miệng.
“Đương nhiên không … tôi còn chẳng quen cậu .”
Anh khẽ.
“Vậy tôi thay cậu , không chứ?”
Tôi nuốt nước bọt.
“Không… không .”
ràng là anh mới là người chịu thiệt đây này.
Thế Hạ Bắc Chu lại có vẻ rất vui vì câu trả lời .
Anh lấy một cuốn sách dày cộp từ đâu không , đứng dậy cúi người, đặt mặt tôi.
“Vậy thì tốt rồi.”
“Đây là sơ yếu lý lịch của tôi, trong có ghi thông tin cơ bản, sở thích, năng lực, nghề nghiệp, thu nhập và tài sản cá , cô có thể qua.”
“Không giấu cô, tôi đến buổi mắt hôm nay là mục đích nghiêm túc để kết hôn.”
“Mạng xã hội của tôi không có mối quan hệ khác , có thể đảm bảo tuyệt đối chung thủy hôn , sau khi cưới cũng thực hiện đầy đủ mọi cam kết hôn , toàn bộ tài sản cá chuyển nhượng vô điều kiện.”
“Tôi không gây áp lực bạn đời của , chỉ cần không ly hôn, cô có toàn quyền tự do.”
“Nếu cô cảm thấy những điều kiện này của tôi không đến nỗi tệ, tôi hy vọng ước nguyện của …”
Anh bỗng dừng lại.
Đôi mắt đẹp lại bắt phóng điện về phía tôi.
“…có thể được cô xét một chút.”
Giọng anh vốn đã dịu dàng và trầm ấm, cộng thêm gương mặt đẹp đến mức người không thể rời mắt, cứ thế tôi không chớp.
Tôi thật sự bắt mơ màng.
Cảm giác như trôi lên trời vậy.
Đây là ảo giác của tôi sau khi bị Lục Đình An chọc tức đến phát điên ?
Dưới gầm bàn, tôi véo mạnh vào đùi một cái.
Á!
Đau thật!
Không mơ.
Có lẽ do mặt tôi ngày càng đơ .