Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9pUB6jBLsY

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 3

Cho đến khi ánh mắt Hạ Bắc Chu dần nhuốm ý cười, tôi mới nhận mình lại lỡ mất tượng.

Vội vàng cầm cốc nước lên uống cho đỡ ngượng.

Sau đó giả vờ hỏi:

“Anh Hạ.”

“Ý anh là… anh muốn với tôi sao?”

Anh tôi.

gật .

“Đúng vậy.”

Thời, tôi hy vọng mình có vinh hạnh được trở chồng .”

6

Thái độ anh quá ràng kiên quyết.

Tôi thật sự lúng túng.

Ai lại vừa xem mắt đã nói đến chứ?

còn là với Hạ Bắc Chu…

Người tôi từng nghĩ cả đời cũng chẳng với tới.

Giờ lại đang ngồi đối diện tôi một chân dịu dàng.

Nói rằng muốn trở chồng tôi.

Tôi vẫn thấy khó .

… vì sao lại là tôi?”

Anh như đã sớm đoán được tôi sẽ hỏi vậy.

Thư thái tựa lưng vào ghế, nghiêng tôi.

“Với một người như Thời – tài năng, tính nhan sắc đều hiếm có – thì cần lý do gì để muốn cùng chứ?”

Nói , anh còn cười nhướng mày với tôi.

Giọng nói biểu quá .

tôi lại thấy ngại.

Tôi dụi mũi, khẽ nói:

điều kiện anh chẳng phải còn tốt hơn sao?”

Hạ Bắc Chu hiếm khi im lặng hai giây.

Anh thẳng vào mắt tôi.

“Vậy Thời thấy tôi có tốt không?”

Tôi sững người.

Theo phản xạ lại nuốt nước bọt.

Lặng lẽ một bàn thức ăn hợp khẩu vị trước ràng đã được chuẩn bị tỉ mỉ.

Tôi định nói ngay từ rồi.

Hôm qua tôi nhắn muộn như vậy, hôm nay anh đã chuẩn bị một bữa ăn hợp khẩu vị tôi đến mức này.

Ít nhất, với tư một người xem mắt, anh cực kỳ có ý.

Tính lại hoàn toàn trái ngược với đồn máu lạnh vô tình.

Chưa kể còn sở hữu một loạt điều kiện “siêu cấp vô địch”…

Ai không thấy anh ấy tốt chứ?

Tôi do dự một chút.

“Anh…”

“… tốt .”

Hạ Bắc Chu lại lộ vẻ vui ràng, cúi cười nhẹ.

Rồi đẩy cuốn sơ yếu lý lịch về phía tôi.

“Vậy, thử với tôi một lần được không?”

Ý thức được anh nói là “thử ”.

lòng tôi lập tức nảy sinh phản kháng.

Bước này còn chưa từng nằm kế hoạch đời tôi.

ánh mắt chân kia tôi không muốn nói dối.

Tôi cố gắng nói thật lòng.

“Chúng ta có thể bắt tìm hiểu trước.”

“Dù sao… nói đến , như hơi quá?”

Anh nghe , mắt thoáng hiện nét u tối.

chóng che giấu đi.

Gật ngoan ngoãn.

“Được, nghe theo em.”

7

Ăn , Hạ Bắc Chu bảo trợ lý sắp xếp tài xế đưa tôi về.

Trên đường đi, vô tình nghe được anh trò với trợ lý, tôi mới biết, đúng khung giờ tôi hẹn anh ăn tối, ban anh có một cuộc họp quốc tế khá quan trọng.

Tôi lập tức thấy áy náy.

“Làm lỡ việc họp anh rồi à? Xin lỗi, tôi không biết…”

Hạ Bắc Chu khoát tay trấn an tôi.

nhỏ thôi.”

“Họp lúc nào chẳng được.”

Tuy anh nói hành động đều tôi thấy đó thật sự không sao.

lòng tôi vẫn áy náy.

Thấy tôi hơi buồn, Hạ Bắc Chu đột nhiên cúi xuống, đưa lại gần tôi, chớp mắt.

“Vả lại, họp hành làm sao so được với cưới vợ?”

“Huống hồ em hẹn tôi , là chẳng dễ gặp .”

Gương anh gần.

Gần đến mức tôi có thể thấy hàng mi dài dày anh khẽ động đậy.

đôi mắt xinh đẹp đến không tưởng ấy, toàn là bóng tôi.

Khoảnh khắc đó, tôi thậm chí nghe nhịp tim mình đập ngày càng .

“Hạ Bắc Chu…”

Có lẽ thấy nét ngượng ngùng trên tôi, vành tai anh cũng hơi ửng đỏ.

Anh khẽ lùi sau, kéo giãn khoảng giữa hai chúng tôi.

“Khụ…”

“Vậy tôi đi làm việc trước đây.”

Lời tạm biệt vô cùng vội vã.

Lúc anh quay người bước đi với sải chân dài, dáng đi như… hơi loạng choạng?

Tôi theo bóng lưng anh, từ từ kéo cửa xe lên.

lòng bỗng dưng thấy một giác kỳ lạ khó tả.

như… tôi thật sự thích ở cạnh Hạ Bắc Chu.

Tận đến tối muộn.

Hạ Bắc Chu chắc vừa việc, gửi nhắn cho tôi.

Là một bức ảnh trăng sáng treo cao giữa trời, ràng vừa chụp .

Tôi chóng trả lời: 【Đẹp quá.】

Anh còn trả lời hơn.

【Ừ, thấy nó là nhớ đến em.】

Nhớ đến tôi?

Tự dưng tôi nóng lên.

【Anh luôn biết người khác đỏ vậy sao?】

Anh lại trông .

【Nghĩ gì thì nói thôi.】

【Vậy cũng tính là đang tán tỉnh à?】

Người này…

Sao có thể nói những lời người ta tim đập đỏ như vậy?

Tôi còn đang nghĩ nên đáp lại thế nào.

Bên kia đã gửi thêm nhắn.

【Ngày mai em rảnh không? Cùng ăn cơm nhé?】

Tôi gần như không cần suy nghĩ.

【Rảnh chứ.】

Tùy chỉnh
Danh sách chương