Tôi Là Bát Nước Không Ai Hắt Đi Được

Tôi Là Bát Nước Không Ai Hắt Đi Được

Hoàn thành
4 Chương
48

Giới thiệu truyện

Trong một buổi tiệc họp mặt gia đình, bố tôi và bác cả đã cãi nhau một trận nảy lửa.

Chuyện bắt đầu khi bác cả nói đang muốn mua một chiếc xe tải nhỏ để chạy chở hàng, nhưng thiếu tiền nên đã mở lời xin chị họ tôi sáu vạn tệ.

Chuyện này bị một người nhắc đến trên bàn ăn, bố tôi nghe xong liền không nhịn được, lên tiếng mắng bác cả tính toán khôn lỏi: có hai đứa con trai không nhờ vả, lại cứ bám vào con gái mà bòn rút.

Bác cả thấy không phục, lớn tiếng nói:

“Tôi nuôi nó ăn học suốt bao năm, từ đại học đến cả cao học, giờ nó thành đạt rồi, tôi xin lại một chút chẳng lẽ quá đáng lắm à?”

Bố tôi liền đáp ngay:

“Vậy ông nuôi con trai để làm gì? Sao chỉ biết bòn tiền con gái mà không động đến con trai? Mấy chuyện kiểu này thì mỗi nhà chia ra hai vạn, như vậy mới gọi là người cha công bằng.”

Bác cả đầu tiên còn ậm ừ cho qua, sau lại vặc lại:

“Hai thằng con trai tôi giờ sống còn không bằng con gái, nhà ai khá hơn thì lo một chút là đúng rồi.”

Bố tôi nghe vậy tức đến đập bàn:

“Cái đó gọi là trọng nam khinh nữ!”

Bác cả bị câu này giáng cho một đòn chí mạng, mặt đỏ bừng lên, cũng đập bàn quát lại:

“Đó gọi là làm theo phép tắc! Con gái báo hiếu cha mẹ là chuyện thiên kinh địa nghĩa! Có giỏi thì sau này ông đừng có tiêu một xu nào của con gái ông!”

Bố tôi vỗ ngực cam đoan:

“Tôi mà đến nỗi phải ra đường ăn xin, cũng nhất định không vượt mặt con trai mà đi đòi tiền con gái!”

Bác cả vì tức giận nên bỏ tiệc giữa chừng, bữa cơm cuối cùng kết thúc trong không khí vô cùng căng thẳng.