Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/60HSXgqpBg

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

2

Anh là kiểu người bướng bỉnh, xác định đường thì sẽ cứ thế mà đi tới , kể đi ngõ cụt.

Tôi nhận ra điều đó lần anh đưa tôi về ra bố mẹ đêm giao thừa năm ấy.

Tôi xách theo ít trái cây, đứng mặt bố mẹ anh với dáng vẻ lúng túng, ngại ngùng.

Bố mẹ anh tiếp đón tôi khá lịch sự, khách khí.

người giúp việc dọn bàn xong, mẹ anh ho nhẹ một , ra hiệu cho Giang Trì nói riêng.

Đèn trong biệt thự sáng chói , chói hơn ánh nắng tháng tám. Nó rọi rõ trên người tôi chiếc áo khoác lông vũ cũ và chiếc quần jeans phai màu.

Thực ra, đó là bộ quần áo đẹp nhất tôi đó.

Tôi ngồi rụt rè trên sofa kiểu Âu, cố thu nhỏ sự hiện diện mình hết mức có thể.

Ánh người giúp việc cứ lén lút liếc về tôi, thấp thoáng có cười khẩy mỉa mai như từng nhát d.a.o nhỏ lướt qua lòng tự trọng tôi.

Tôi nghe thấy mẹ anh giận dữ vang trong phòng:

bé đó chắc chắn là biết có tiền rồi chứ gì?”

“Nó không cha không mẹ, sau này có thể cho được cái gì?”

Tim tôi như bị ai đó đạp mạnh một cái, đau mức không thể thở nổi.

Tôi cúi gằm mặt, dùng hết sức bóp cánh tay mình, tự nhủ không được khóc.

Ngay giây tiếp theo, là Giang Trì đẩy cửa mạnh mức phát ra “rầm” rõ to.

Anh mặt đằng đằng sát khí đi thẳng về tôi, nắm lấy bàn tay đang đặt trên đùi:

“Chúng ta đi!”

mẹ anh rít sau lưng:

“Giang Trì! Mày đi thì đừng nhận tao là mẹ nữa!”

“Đừng hòng lấy được đồng này!”

Giang Trì khựng một giây ở ngưỡng cửa.

Chưa kịp để bà đắc ý, anh quay , cầm theo túi quà tôi mang :

“Mẹ không xứng.”

Hôm đó là đêm giao thừa. Đường phố gần như không có lấy một bóng người, tàu điện ngầm ngưng hoạt động.

Chúng tôi còn cách đi bộ tới khách sạn.

đi ngang cầu vượt, gió rít từng cơn thổi tung mái tóc tôi.

Thành phố yên ắng, đều sáng đèn đón Tết, ánh đèn ở xa như bầu trời đầy sao…

Nhưng chẳng có ánh đèn tôi .

Tôi không quay đầu , cúi thấp, nhẹ khẽ nói:

“Giang Trì, mình chia tay đi.”

Anh im lặng.

“Giang Trì, chúng ta…”

Anh cởi áo khoác lông vũ, vòng tay ôm tôi sau.

Không nói gì, siết , như thể cần buông tay ra thì tôi sẽ biến mất ngay tức khắc.

Giữa không gian lặng căng như dây đàn, anh vùi mặt cổ tôi, ôm lâu, .

Rồi đột nhiên anh mở miệng, giọng trầm nhưng kiên quyết:

“Tô Lê, anh sẽ cho một mái .”

3

tôi trở , Giang Trì ngủ thiếp đi trên sofa.

Tôi nhẹ nhàng đắp chăn cho anh.

Điện thoại sáng , có tin nhắn chưa đọc.

Là Khương Lâm gửi tới.

[Chị ấy đưa về rồi nhé, yên tâm đi giám đốc Giang!]

Cô ta còn gửi kèm một sticker hoạt hình cô gái chớp tinh nghịch, chúc ngủ ngon.

Tôi tự nhủ mình không nên nghi ngờ Giang Trì nhưng cuối vẫn không kìm lòng được mà kéo xem đoạn trò đó giữa người.

[Giám đốc Giang trưa nay ăn gì thế? Chị ấy đồ ăn cho anh à?]

[Ừ.]

[Thật là~ Anh thỉnh thoảng ăn cơm hộp hội độc thân tụi đi chứ ha ha~]

[Mai đi.]

Đó là hôm nọ. Tôi nhớ rõ hôm sau Giang Trì bảo tôi không cần dậy sớm đồ ăn.

Tôi hỏi tại sao, anh vòng tay ôm tôi sau, hôn nhẹ cổ và nói sợ tôi mệt, muốn cho tôi nghỉ một ngày.

[Giám đốc Giang, bao giờ người kết hôn vậy ạ?]

Câu hỏi được gửi kèm theo một sticker cô gái lau nước .

Anh trả lời tin nhắn đó sau mười phút, vỏn vẹn một câu:

[Không biết.]

Anh nói… không biết.

Tôi đặt điện thoại xuống, không kéo xem nữa. chẳng cần thiết.

Không phải tin nhắn thân mật, nhưng Giang Trì luôn trả lời Khương Lâm ngay tức khắc, anh gọi tôi là “cô ấy” khi nhắn với Khương Lâm… Trong bầu không khí như vậy, tôi bỗng thấy mình giống như kẻ thứ ba chen giữa người họ.

Tôi cất điện thoại, đứng dậy thu hết hồ sơ bệnh án và que thử thai bỏ ngăn kéo dưới trong phòng việc, ngay cạnh cuốn sổ tiết kiệm chung đứa.

Gió bắt đầu nổi. Trời vừa mới mưa, gió lùa hơi ẩm nhẹ nhàng tràn phòng.

Tôi đóng cửa sổ rồi ngồi thẫn thờ bàn việc.

Thật ra, nhận được kết quả bệnh án, nói không sợ là giả.

Khi đó tôi ngồi một mình cửa bệnh viện nhìn dòng người qua , cố gắng suy nghĩ thật lâu.

Tôi cứ nghĩ mãi, phải nói ra này thế để mọi thứ trở nên nhẹ nhàng hơn, để anh ấy không quá đau lòng.

Tôi từng nghĩ sẽ mỉm cười nói với anh: Giang Trì này, có một tin tốt và một tin xấu, anh muốn nghe tin ?

Nếu anh chọn tin tốt, tôi sẽ nói: Anh sắp được ba rồi.

Nếu anh chọn tin xấu, tôi sẽ nói: Tin tốt nãy là lừa anh đó.

Sau đó, anh nhất định sẽ gõ nhẹ đầu tôi một cái, rồi tôi mới kể mình bị ung thư.

Anh chắc chắn sẽ giống như kia, vòng tay ôm lấy tôi sau, bảo tôi đừng sợ.

Tôi sẽ dỗ anh, trêu anh lo lắng thái quá, rồi bảo với anh rằng tôi thật sự không sợ.

Tùy chỉnh
Danh sách chương