Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Anh vốn không hiểu rõ quá khứ của cô, chỉ rằng mỗi nhắc đến người thân, mắt cô luôn hoe đỏ.
Anh nhớ hai người từng trải qua rất nhiều khổ sở khi anh mới từ mặt gia đình.
Có anh vội bắt chuyến tàu cuối đi gặp khách, bị ngã trầy đầu gối. Da thịt dính vào lớp quần rách, tối cởi đau điếng.
giúp anh bôi povidone càu nhàu anh bất cẩn.
Anh thì trốn tránh, bảo: “Anh không đau đâu, càm ràm .”
Thế là cô bôi càng mạnh tay. Cồn sát trùng chạm vào vết thương, Giang Trì hét toáng lên.
Rõ ràng là anh đau, thế nhưng nước mắt lại rơi trên gương mặt .
“, khóc . Anh đùa đấy, thật sự không đau mà.”
Nhưng cô cứ khóc mãi.
cô gái nhỏ bé, gầy guộc, mà có thể khóc nhiều nước mắt đến thế.
Cô lau nước mắt, ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe:
“Giang Trì, anh còn , anh đi. lại với em .”
“Anh không . Bọn không cần anh.”
“Làm gì có cha không yêu con. Chỉ là lúc tức giận mới thế thôi.”
Cô rõ ràng có bố tệ bạc như nhưng vẫn lời tha thứ dễ dàng đến thế.
“Không được. Bọn không cần anh, thì anh cũng không cần bọn .” Anh cố chấp. “Em mà còn đuổi anh đi, anh sẽ giận thật đấy.”
Cô ngẩn người rồi bật cười.
Giữa nước mắt và nụ cười của con gái, ranh giới sao lại mong manh đến thế? Đôi lúc chính anh cũng hiểu nổi.
Nhưng đôi mắt đỏ hoe khi cô cười thật sự rất đáng yêu.
Đó là năm 26 tuổi, trẻ trung, cố chấp. Anh quả thật đã không .
Sau , công ty dần ổn định.
“Anh mua ít quà rồi xin lỗi đi. Dì chắc cũng nhớ anh lắm.”
đã như .
Cô từng cảm nhận được tình thân nhưng lại dễ mềm lòng, dễ tha thứ cho người khác, dù người ta có những lời quá đáng đến nhường .
“Làm thì ai cũng khổ. Mười tháng mang nặng đẻ đau, nuôi anh khôn lớn rồi, làm buồn.”
kịp cảm động xong, cô lại hừ mũi, phụng phịu thêm:
“Nhưng em thì không thèm gặp anh đâu.”
…Cũng ghi thù lâu phết.
Đầu thu mười tháng, gió đêm và hồi ức như những lưỡi d.a.o bén ngót, lượt cắt từng lớp nơi trái tim.
Trước mắt Giang Trì nhòe dần vì sương mắt.
Anh run tay bật lửa, nhưng sao thấy rõ được gì.
Cổ họng và n.g.ự.c như có quả đá ngàn cân đè chặt, khó thở, nuốt không xuống, phun cũng xong.
Anh đã làm những chuyện khốn nạn gì thế …
Đợi anh tìm được em, anh sẽ mua cho em con mèo.
Sau đó, dù em có đồng ý hay không, anh cũng sẽ bế em đến Cục Dân Chính.
Rồi anh sẽ không bao em phải rửa bát , không chơi oẳn tù tì xem ai nấu cơm.
đời, anh làm hết.
Giang Trì quỳ xuống trước ngôi mộ đất nhỏ, giọng nghẹn ngào:
“Bà… xin lỗi. không chăm sóc tốt cho .”
“Cô giận rồi.”
“ không … cô còn tha thứ cho không .”
“Bà phù hộ … tìm được cô … được không ạ?”
12
Cuối cùng, hành trình của dừng lại nơi .
Cô không đặt vé xe , cũng không thuê thêm bất kỳ phòng trọ .
Giang Trì đã đăng bài trên trang cá nhân, thậm chí còn viết lên Weibo.
Người giúp anh manh mối lại là giáo viên cố vấn năm xưa.
“Tôi nghe sinh viên … có người từng thấy .”
“ trong trường học.”
Cô trở thành phố nơi từng học đại học.
“Nếu không thấy bài viết trên trang cá nhân của cậu, tôi còn tưởng hai người đã kết hôn rồi đấy.”
“Năm đó chuyện tình cảm của hai người nổi tiếng khắp trường, ai .”
kịp tới trường tìm thì tin dữ từ bệnh viện đã đến.
Những dòng tin nhắn ập đến như thủy triều, dữ dội và không thể ngăn cản.
Bi thương không bao báo trước.
Nó chỉ cần giây quật ngã thế giới của người.
“Cô mang theo giấy đăng ký hiến tạng bên mình.”
“Tiếc quá… còn trẻ như …”
Người đến người đi, bệnh viện lúc cũng vội vã. đây, nước mắt và tiếng khóc bao là điều hiếm thấy.
nơi , đến thần linh cũng đã quá quen với sinh ly tử biệt, lặng lẽ bước ngang mà buồn ngoái nhìn nhân gian.
Anh đã chạy theo cô, nhưng mãi mãi chậm hơn bước.
chắc hẳn đã rất ghét anh.
nên, cô không lại cho anh bất cứ thứ gì.
“Anh là gì của bệnh nhân?”
“Tôi là bạn trai cô …”
“Theo quy định, anh không phải người thân. Những thứ không thể trao cho anh.”
“Tôi xin chị…”
Giang Trì nắm c.h.ặ.t t.a.y áo nữ y tá, rồi bất ngờ quỳ sụp xuống sàn.
Cô y tá ôm hộp đựng di vật, vẻ mặt khó xử:
“Tôi xin chị…”
“Tôi thật sự không phải làm gì bây …”
Người đi ngang bắt đầu dừng lại, ánh mắt hiếu kỳ đổ dồn.
“Anh như … tôi cũng khó xử lắm. Di vật phải giao cho công an, người tới nhận.”
“Nếu không có người thì sao?”
“Thì sẽ bị tiêu hủy. Dù thế cũng không thể giao bừa cho người khác.”
Trương Dương vội kéo Giang Trì đứng lên, xin lỗi cô y tá, khuyên nhủ:
“ làm khó người ta. cũng chỉ là đang làm công việc của mình thôi.”
“Chắc cũng có gì giá trị đâu. tôi nhờ người quen đồn cảnh sát xem có cách giải quyết không.”
“Nếu ông còn làm loạn thì tôi cũng chịu đấy…”
Trương Dương dụ dỗ, cuối cùng cũng đưa được Giang Trì khỏi bệnh viện.
“Ăn chút gì đi, được không? Ông không ăn, tôi nhìn không nổi …”
“Chúng ta đến chỗ cũ kia ăn đi.”
Hai ngày rồi Giang Trì ăn gì. chịu mở lời, Trương Dương mừng như bắt được vàng.