Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10t3CFo17o

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

5

Dưới sự khuyên giải của ta, Tô Đường Nguyệt giữ được một mạng, đưa đến viện Tây Giao của Tiêu để ở.

Việc ăn mặc, đi đều do ta chăm lo.

Ta chăm sóc nàng ta chu đáo, để nàng ta sức lực khổ luyện đạo.

9

Tiêu mà đau buồn một thời gian dài, tự nhốt trong phòng, không chân ra ngoài.

Lão Phu Nhân và Phi còn đến khuyên giải hết lần đến lần khác nhưng đều không tác dụng.

Người trong phủ khi gặp Phi đều vô cùng kính trọng. Bởi Tần Ngữ An thường xuyên hầu hạ bên cạnh Lão Phu Nhân, do đó danh hiếu thuận vang xa.

Trước khi rời đi, ả nhìn nhìn bụng ta giống như đang nhìn con của chính vậy.

Trong mắt ả là niềm vui không thể che giấu, còn dặn dò ta rằng nữ nhân phải sinh con mới thể chỗ đứng.

Sau khi tiễn họ đi, ta liền đi xem Tô Đường Nguyệt .

nàng ta không thích người khác nhìn dáng vẻ nàng ta , vậy thì hãy luyện tập cho tốt.

Luyện tập ngày đêm không ngừng nghỉ.

Khi xe ngựa đến ngoài viện, từ bên trong truyền ra ca động lòng người.

Ta từng đi vào trong viện, Tô Đường Nguyệt mặc y bằng sa màu trăng khuyết, đang dùng hàng mày dài, đôi mắt diệu kỳ, ngón tay, vòng eo, hoa cài trên búi tóc, tà váy xếp nếp nơi eo, dùng điệu uyển chuyển, chuông leng keng, di chuyển chậm rãi như mây nhẹ, xoay nhanh như gió lốc, lên những ly hợp bi hoan của nàng ta.

Ta vỗ tay tán thưởng nàng ta, là khoảnh khắc tiếp theo, Tô Đường Nguyệt mệt mỏi mà suýt chút nữa từ trên trống xuống.

“Tỷ tỷ, gần đây muội muội thử học đạo, phiền tỷ tỷ hao dẫn một phen. ta không cẩn thận tỷ tỷ nhìn , e là ta sẽ mắt tỷ tỷ đó.”

Lời vừa dứt, Tô Đường Nguyệt liền cứng đờ tại chỗ, từ đầu đến chân cảm lạnh băng.

Hồi lâu, nàng ta cố gắng giữ vẻ bình tĩnh mà : “ sẽ không cho phép ngươi làm vậy đâu, ngươi không dám… không dám…”

Ta nhìn nàng ta cười cho đến khi miệng nàng ta không phát ra được động nào nữa.

“Tỷ tỷ, người nên suy nghĩ kỹ, ngày đó muốn g.i.ế.c người, là ta đã giữ cho người một mạng đấy.”

xong, ta đi đến trên chiếc trống đó, dựa theo các động tác đạo đã mấy ngày trước, từng từng lên.

Trong lòng Tô Đường Nguyệt sợ hãi đến tột cùng, không tự chủ được mà cầu nguyện trong lòng, tuyệt đối đừng .

Nàng ta đã hiểu ra, ngày đó ta cứu nàng ta, chẳng qua là để dày vò nàng ta mà thôi.

Mấy ngày nay nàng ta không ngừng , không nghỉ ngơi dù nửa khắc, đôi chân đã sưng tấy đến biến dạng.

cứ tiếp tục , e là đôi chân sẽ phế đi.

Cuối cùng ta vẫn không thể theo ý nàng ta, ta đã xuống đất.

“Tỷ tỷ, ta đã rất cẩn thận, muốn bảo toàn đôi mắt của người nhưng ông trời không chiều lòng người .”

“Giờ người tự động thủ hay là ta thay người đây?”

Nghe vậy, Tô Đường Nguyệt sải chạy ra ngoài, miệng không ngừng gọi tên Tiêu .

Thị tòng ở cửa đã chặn nàng ta .

Xem ra nàng ta không nỡ tự động thủ , ta đành phải đích thân cầm lấy chủy thủ, nghĩ xem nên con mắt nào trước.

Tô Đường Nguyệt sợ hãi tột độ, tiểu tiện tại chỗ, hệt như ta lúc ấy, khi tưởng rằng đôi mắt của sắp đi.

Ta nhìn nàng ta đau đớn ai oán mà lòng tràn đầy khoái cảm.

“Tỷ tỷ, sao ta thể thật sự muốn mắt ngươi chứ? Ba ngày nữa, toàn bộ người Tiêu sẽ đi Hồ Nguyệt du ngoạn đó, lúc mà làm việc ác, e rằng sẽ không may mắn.”

xong, Tô Đường Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, vô lực gục xuống đất.

Trước khi đi, ta lần nữa nhấn mạnh địa điểm chúng ta sẽ đến.

“Tỷ tỷ, nhớ kỹ là ở Hồ Nguyệt…”

Cái hồ đó rất rộng lớn, rơi xuống, sẽ rất khó mà vớt người lên.

Tô Đường Nguyệt cắn chặt răng, lần đầu tiên không mắng ta.

“Tỷ tỷ, vậy ta đi đây, điệu đó, không được thì luyện tập nhiều thêm đi…”

“Vinh hoa phú quý của người khác đừng hòng mạo nhận, không sẽ trời đánh đó.”

10

Ba ngày sau, là ngày Tiêu phủ đi du hồ.

trong phủ gần đây không yên ổn nên Lão Phu Nhân đi theo.

Khi nhìn Tiêu , bà ấy đau lòng hồi lâu. Còn dặn dò hắn phải quan hài trong bụng ta nhiều hơn. 

Tiêu nhìn ta đang hắn mà vất vả, trong lòng tràn đầy cảm kích, quan hỏi hài trong bụng đã được mấy tháng

“Đã bảy tháng , quên sao?”

Hắn vui vẻ cười cười, sau hắn sẽ đối xử tốt với ta.

Ngay sau đó liền chuẩn đỡ ta lên thuyền. Nhưng thuyền vừa rời bến không lâu, Tô Đường Nguyệt xông ra.

Khi nghe của Tiêu , nàng ta quỳ phịch trên đất, nước mắt dàn dụa với Tiêu rằng nàng ta đã sai .

Tùy chỉnh
Danh sách chương