Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3LGhN4B1LW
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ả không thể tin được nhìn con chủy thủ trong tay, mở miệng giải thích với những người khác.
“Không phải ta, ta… ta chỉ muốn g.i.ế.c Hạ Liên thôi mà.”
Ta đau buồn ngồi xuống đất, tiếp tục diễn kịch.
Thậm chí còn đáng thương hơn cả đóa mẫu đơn tháng ba.
“Vừa rồi chúng ta rõ ràng đều nhìn thấy, sao lại không phải người muốn g.i.ế.c Lão Phu Nhân hả?”
Dưới ánh mắt của mọi người, Tần Ngữ An không thể chối cãi.
Danh tiếng tốt đẹp mà ả khổ tâm gây dựng bao năm, cũng trong khoảnh khắc này tan thành mây khói.
Lão Phu Nhân nén đau đớn, hỏi ả rốt cuộc là vì sao.
Tần Ngữ An thấy đại thế đã mất, dứt khoát không giả bộ nữa. Ả nói rằng mỗi người trong cái khuê các này đều là con giòi trong cống rãnh.
“Các ngươi tự hỏi bản thân xem, tay ai sạch sẽ chứ?”
“Nếu ông trời để ta sinh ra trong nhà nghèo hèn thì thôi đi nhưng ta đã sinh ra trong gia đình phú quý, sao có thể không nắm giữ quyền lực trong tay mình, ta không có lỗi.”
“Chẳng qua hôm nay là kẻ thắng thì làm vua, kẻ bại làm giặc, không cần nói nhiều.”
Nói xong, ả định tự sát nhưng như vậy, thật sự quá dễ dàng cho ả rồi.
“Con dâu mưu hại bà bà, thuộc tội đại bất kính, theo luật lệ, nhẹ thì chém, nặng thì lăng trì. Nhưng tỷ tỷ đã vất vả vì phủ Thế Tử bao năm, nếu vì thế mà g.i.ế.c người, muội muội thật sự là không nỡ.”
Vì ta nói đỡ cho ả nên Lão Phu Nhân đành dứt khoát giao ả cho ta xử trí.
Sau vụ náo loạn của Tần Ngữ An, yến tiệc không thể tiếp tục nữa, đành phải tiễn các khách quý về.
Sau khi mọi việc sắp xếp ổn thỏa, ta đi gặp Thế Tử Phi.
“Ta nghĩ ngươi hẳn là vẫn chưa quên ngươi từng muốn g.i.ế.c ta, coi ta như một quân cờ.”
Hà Hoa đưa chiếc bàn là đã nung đỏ vào tay ta, trên chiếc bàn là đó còn khắc chữ “Nô”.
Thế Tử Phi vốn cứng như sắt, lúc này mới sợ hãi, quỳ trên đất xin ta tha thứ.
“Khi đó ngươi có từng nghĩ tới, lúc ấy ta có thể cũng sẽ như bây giờ không?”
“Ngươi có từng nghĩ tới, điều ngươi hại là một mạng người không?”
Nói xong, ta đặt chiếc bàn là xuống mặt ả.
Tiếng kêu đau đớn của ả và niềm hoan hỷ trong lòng ta kịch liệt va đập vào nhau, trào dâng cuồn cuộn.
“Hạ Liên, ngươi đúng là một kẻ điên.”
Ta không cho là đúng, rõ ràng ta vô cùng bình thường mà.
“Điên ư? Ta có thể giả vờ, có thể diễn kịch, sao lại là kẻ điên được? Chẳng lẽ là Thế Tử Phi tinh thần thác loạn, hồ đồ rồi sao?”
Ta hiểu Tần Ngữ An không bận tâm Tiêu Tễ Vân có bao nhiêu nữ nhân, điều ả để ý là con nối dõi, là quyền quản gia vĩnh viễn của phủ Thế Tử.
Mà nay ta đã triệt để phá hủy những gì ả có, điều này còn khiến ả khó chịu hơn cả việc g.i.ế.c c.h.ế.t ả.
Cứ sống cho tốt đi, gánh chịu sự sỉ nhục mỗi ngày.
15
Khi đêm đã khuya, ta thả Tần Ngữ An đi, mặc cho ả tự sinh tự diệt.
Chỉ là khi quay người về phủ, ta đã nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc ở chỗ ngoặt.
Nhớ lại mấy ngày trước hạ nhân đến bẩm báo rằng đã tìm thấy t.h.i t.h.ể của Tô Đường Nguyệt ở bên hồ nhưng không thấy Thế Tử gia đâu.
Hắn không c.h.ế.t cho nên hắn đến rồi.
Cuối cùng cũng đến.
Tiêu Tễ Vân tĩnh lặng đứng ở đó như có rất nhiều điều muốn nói với ta nhưng lại không biết nên bắt đầu từ đâu.
Ta chủ động ôm lấy hắn, kể cho hắn nghe ta từng chịu đựng bao nhiêu lời khinh miệt và sự bắt nạt của nhiều người và cũng suýt c.h.ế.t trong tay Tô Đường Nguyệt như thế nào.
Hắn không thể tin nổi nhìn ta.
“Hạ Liên, những điều này ta đều không biết, vì sao khi trước ngươi không nói cho ta hay?”
Ta thoát ra khỏi vòng tay hắn: “Nói cho người điều gì? Lẽ nào người sẽ vì vậy mà xử trí Tô Đường Nguyệt sao?”
“Nhưng những tháng ngày ta ở bên người rất vui vẻ, ngày cứu người, ta từng nghĩ sẽ ở bên người đời đời kiếp kiếp.”
Trong ánh mắt Tiêu Tễ Vân bỗng bừng sáng, hắn chủ động nắm lấy tay ta.
Ta ghê tởm hất tay ra.
“Nhưng người lại không nhận ra ta.”
“Người có nhiều nữ nhân đến vậy mà ta cũng suýt c.h.ế.t trong phủ vì sự dung túng của người đối với Tô Đường Nguyệt.”
Nghe vậy, Tiêu Tễ Vân không còn chút sức lực, nặng nề ngã khuỵu xuống đất.
“Nhưng ngươi vẫn còn sống.”
“Ngươi… hận ta đến vậy sao?”
Ta còn chưa mở lời, hắn lại chủ động nói ra đáp án.
“Ta không tin, ngươi nhất định yêu ta, đứa bé chính là bằng chứng tốt nhất.”
Ta ngồi xổm xuống, vuốt ve gương mặt tuấn lãng bất quần đó, lừa hắn rằng.
“Ai nói đứa bé là của ngươi?”
Vốn dĩ ta đã định nếu không mang thai được thì sẽ tìm một nam nhân khác.
Điều ta muốn, chỉ là một đứa bé mà thôi.
Nỗi bi thương trong mắt Tiêu Tễ Vân hóa thành phẫn nộ nhưng hắn lại phát hiện không thể dùng được chút sức lực nào.
Sao ta có thể cho phép hắn tổn thương ta thêm nữa chứ?
Vừa rồi ta ôm lấy hắn, chẳng qua chỉ là muốn đ.â.m cây độc châm mang theo người vào thể nội hắn mà thôi.
Loại độc dược đó vô phương cứu chữa.
Tiêu Tễ Vân chậm rãi đổ gục xuống trước mặt ta, ngừng thở.
Má ta không biết tự khi nào đã ướt đẫm, giọt lệ này, là từ tận đáy lòng.
Tim ta, đau nhói.
“Tiêu Tễ Vân, nguyện chúng ta vĩnh viễn không gặp lại.”
16
Sau khi xử lý xong hậu sự của Tiêu Tễ Vân, ta mắc bệnh nặng.
Trong thời gian đó, ta bắt gặp một cặp lão phu thê trước cổng phủ Thế Tử, họ vừa đi vừa thúc giục tiểu nha đầu đi nhanh lên.
Tiểu nha đầu dùng ánh mắt cầu khẩn nhìn ta, dường như là cầu xin ta mua lấy nàng.
Ta ôm hài nhi đến trước mặt cặp lão phu thê, nói muốn mua đứa bé này.
“Không được, con của chúng ta không bán.”
“Hà Hoa, sai người bắt lấy bọn họ, lập tức báo quan.”
Cặp lão phu thê lập tức hoảng sợ, nói rằng không cần bạc, tiểu nha đầu thuộc về ta.
Ta không cho phép bọn họ chạy trốn, còn giữ tiểu nha đầu lại trong phủ của ta.
Tiểu nha đầu chớp chớp mắt, hỏi ta làm sao biết được bọn họ là người xấu.
Ta suy nghĩ một chút, nghiêm túc trả lời nàng: “Bởi vì ta từng giống như ngươi, khát khao có một người sẽ cứu vớt ta.”
Chỉ là không có ai đưa ta rời đi, ai cũng có vũng lầy của riêng mình…
-Hoàn toàn văn-